Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bây giờ nhà chỉ còn La Thái Hà, cũng bế con gái theo.”

 

Lâm Hướng Nam sợ đứa bé thức giấc nên dám động , chỉ vài cái xuống ghế, tự rót nước uống, chẳng khách sáo chút nào.

 

uống lật cuốn sách bàn, tò mò hỏi:

 

“Bác Hoa ơi, bác lấy sách giáo khoa lớp một gì thế?

 

Hai đứa cháu gái An Nhiên và U Nhiên của bác chẳng học lớp hai ?”

 

“Là đang xem đấy.”

 

La Thái Hà đỏ mặt :

 

“Trước đây học hành t.ử tế, chữ nghĩa học xong cũng quên hết , nên sang tìm bác Hoa mượn sách.”

 

Lâm Hướng Nam khen ngợi:

 

“Học bao giờ là muộn, lắm chị.”

 

tháng 6 nhà máy các cô sẽ một kỳ thi tuyển dụng, nên thử xem .”

 

ạ.

 

Không thông báo ngoài , đến lúc đó Tổng công sư Trương sẽ báo một tiếng, trong nhà máy tự đăng ký thôi.”

 

vị trí ở bộ phận bọn họ đây là học sinh cấp ba tranh giành, trình độ lớp một của La Thái Hà xem chừng vẻ xa vời.

 

Lâm Hướng Nam tế nhị hỏi:

 

“Con nhà chị chẳng còn nhỏ ?”

 

“Ba tháng nữa là thể gửi nhà trẻ .”

 

yên tâm về con cái nhưng La Thái Hà vẫn tìm một công việc.

 

Mỗi lý luận với Tiểu đoàn trưởng Vương, dù cô đúng chăng nữa thì sự tự tin của cô cũng đủ.

 

Cô cần một công việc, nếu trong lòng cô lúc nào cũng nơm nớp lo sợ khi con cái lớn , Tiểu đoàn trưởng Vương sẽ đuổi cô về quê.

 

Suy nghĩ của La Thái Hà Lâm Hướng Nam ủng hộ, nhưng cô vẫn thẳng:

 

“Kỳ thi tuyển của nhà máy độ khó cao.

 

Chắc là chị đậu , nhưng chị cứ cứ học , để cơ hội khác đến thì còn nắm bắt .”

 

Nghe Lâm Hướng Nam , La Thái Hà mỉm bẽn lẽn:

 

cũng đậu mà, nhưng cứ thử xem , ngoài kỳ thi của nhà máy các cô, những đơn vị khác tuyển cũng sẽ thử hết.”

 

Thân phận nhân quân đội khá là hữu dụng, tất cả các đơn vị phụ trợ xung quanh khi tuyển đều sẽ dành cho họ sự quan tâm đặc biệt.

 

Không giống như Lâm Hướng Nam hồi tìm việc, hy vọng lớn nhất chỉ là nhà máy thép nơi Hồ Mỹ Lệ việc và nhà máy d.ư.ợ.c phẩm nơi nhà họ Hồ việc, các đơn vị khác dù chỉ tiêu tuyển dụng cũng sẽ nhanh ch.óng “tiêu thụ nội bộ” hết, chẳng đến lượt ngoài.

 

Dù Lâm Hướng Nam thông minh đến mấy cũng , ai cũng con mắt tinh tường như Tổng công sư Trương.

 

Lần nào cũng Tổng công sư Trương và đám đồng nghiệp Tôn Nghị khen ngợi hết lời, Lâm Hướng Nam cũng thấy ngại.

 

ngại thì ngại, đến lúc cần nghỉ ngơi tận hưởng cuộc sống thì cô cũng chẳng khách sáo.

 

Lâm Hướng Nam la cà ở chỗ bác Hoa ăn một bữa chiều, giúp La Thái Hà kiểm tra chính tả một trang chữ Hán, mới dắt xe đạp về nhà.

 

Đợi đến khi Cố Chấn Hoa về nhà, liền gọi ngay ở cửa:

 

“Vợ ơi, trong hòm thư một lá thư đấy, ở nhà gửi lên.”

 

“Nãy em về để ý.”

 

Lâm Hướng Nam từ trong phòng , nhận lấy lá thư từ tay Cố Chấn Hoa bóc .

 

Hồ Mỹ Lệ đó thư bảo Lâm Hướng Nam là đợi bụng cô to hơn chút nữa, khi tiện thì bà sẽ sang giúp đỡ chăm sóc.

 

khi Lâm Hướng Nam tìm việc , bà ở nhà yên nữa, định sẽ sang sớm hơn, mua vé tàu hỏa của 7 ngày , bảo Lâm Hướng Nam nhớ đón bà đúng giờ.

 

“Mẹ vợ cuối cùng cũng sang !”

 

Nhìn thấy lá thư , Cố Chấn Hoa sướng rơn, còn vui hơn cả cô con gái ruột là Lâm Hướng Nam.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-127.html.]

 

Lần thực tập dã ngoại, để Lâm Hướng Nam ở nhà một , lòng lúc nào cũng thấp thỏm, sợ cô ở nhà xảy chuyện gì ai kịp thời giúp đỡ.

 

Giờ vợ là Hồ Mỹ Lệ sang , Cố Chấn Hoa bỗng chốc cảm thấy như chỗ dựa vững chắc.

 

Tiền lương của đều trong tay Lâm Hướng Nam, bình thường cũng chẳng quản cô tiêu xài thế nào, nhưng lúc vẫn chủ động đề nghị:

 

“Mẹ sang , phần tiền tiêu vặt và tiền dưỡng già của bà em đừng bớt xén nhé.”

 

“Mẹ em lương cao nên chắc chắn sẽ chẳng khách sáo với .”

 

Lâm Hướng Nam thiếu tiền, nhưng cô nghĩ nghĩ vẫn quyết định theo đông:

 

“Bây giờ cả và em út mỗi tháng đều nộp cho 10 đồng tiền lương.

 

Em cũng mỗi tháng đưa 10 đồng .”

 

Số tiền đủ, quá nổi bật.

 

Nếu Lâm Hướng Nam thực sự trợ cấp cho Hồ Mỹ Lệ thì thể trợ cấp qua chuyện ăn uống, quần áo.

 

“Được, đều theo em hết.”

 

Cố Chấn Hoa ý kiến gì về việc .

 

Chuyến tàu của Hồ Mỹ Lệ đến ngày thứ Hai, nên Lâm Hướng Nam khi nghỉ ngày Chủ nhật, xin nghỉ thêm một ngày thứ Hai nữa để đích đón bà ở ga tàu.

 

Hồ Mỹ Lệ cũng chẳng đầu đến tìm Lâm Hướng Nam, khi đến nơi bà chẳng hề thấy lạ lẫm gò bó gì.

 

Mới ở ga tàu thôi mà Hồ Mỹ Lệ xúc động ôm lấy mặt Lâm Hướng Nam.

 

“Con hai nhà cuối cùng cũng tiến thủ !

 

Cái việc con cứ t.ử tế mà !

 

Công tác hậu cần cứ giao hết cho !

 

Đảm bảo con hết tháng ở cữ là thể mặt mày hồng hào ngay!”

 

Nhìn thấy biểu cảm hừng hực khí thế của Hồ Mỹ Lệ, Lâm Hướng Nam sợ tới mức lẳng lặng lùi một bước.

 

Chương 113 Trông cậy con tiến thủ ?

 

“Giờ mới 4 tháng thôi mà, nhắc đến chuyện hết tháng ở cữ .”

 

Lâm Hướng Nam gượng hai tiếng, “Mẹ ơi vội quá đấy.”

 

“Vội gì mà vội.

 

Chẳng lẽ chuẩn nền móng cho con , bây giờ tẩm bổ cho thì con càng ít vấn đề.”

 

Hồ Mỹ Lệ quan tâm hỏi:

 

“Con chỉ trong thư là công việc đó nhàn hạ, rốt cuộc là ở đơn vị nào?”

 

Tình hình ở phía quân đội khá đặc thù nên Lâm Hướng Nam tiết lộ thông tin quan trọng trong thư, chỉ tìm một công việc.

 

Lâm Hướng Nam trả lời:

 

“Chính là nhà máy quân sự bên cạnh ạ.”

 

Hồ Mỹ Lệ cứ ngỡ Lâm Hướng Nam sẽ một đơn vị nhỏ, ngờ cô thẳng một nhà máy lớn, mà còn là một nhà máy lớn lẫy lừng như thế.

 

“Ái chà chà.”

 

Hồ Mỹ Lệ vỗ tay một cái, càng vui hơn nữa.

 

“Nở mày nở mặt, thật sự là nở mày nở mặt quá.”

 

“Nửa đời của con coi như là định , một đơn vị còn quan trọng hơn cả một chồng đấy, con tìm cái đơn vị như thế thì chẳng còn gì lo lắng cho con nữa.”

 

“Cái nhà , cái vận may ch.ó ngáp ruồi của con là nhất đấy.”

 

“Giờ công việc đàng hoàng thì con cho hẳn hoi, đừng như cứ chạy lông bông khắp nơi.

 

Là gái lớn chồng mà cứ như cái đứa lông bông .”

 

 

Loading...