Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trường tiểu học và cấp hai thì ở trong khu tập thể của nhà máy, còn cấp ba thì lên thành phố ở nội trú, nhưng đến tháng 5, học sinh cấp ba trong nhà máy sẽ xin nghỉ về nhà để chuẩn cho kỳ thi tuyển dụng riêng của nhà máy.”

 

Tôn Nghị nhắc nhở Lâm Hướng Nam :

 

“Lúc mấy đứa nhỏ đó xúm nịnh bợ thì em nhất đừng năng lung tung, nếu ngày em khổ sở cho mà xem.”

 

“Nói lung tung thì sẽ thế nào ạ?”

 

Lâm Hướng Nam tò mò hỏi.

 

Đang chuyện thì một trai ở văn phòng bên cạnh gõ cửa, rụt rè liếc Tôn Nghị một cái, vẻ mặt đáng thương :

 

“Thầy Tôn ơi, cái trục đó gãy , em nghĩ chắc là do cách trục sai ạ…”

 

Tôn Nghị trực tiếp tức đến nỗi bật , bằng một biểu cảm trông vẻ bình tĩnh nhưng thực ai cũng đang phát điên lên , với Lâm Hướng Nam:

 

“Nếu em lung tung thì sẽ vớ cái loại ‘hàng hóa’ như thế .”

 

Nói dậy, dắt trai đó giải quyết đống rắc rối cho .

 

Lâm Hướng Nam giống như một con lửng mật trong vườn dưa mà ăn dưa .

 

Tôn Nghị , cô liền đặt cuốn sách trong tay xuống, hỏi các đồng nghiệp khác:

 

“Chuyện thế ạ?

 

Kể chi tiết cho em với?

 

Kỹ sư Tiền?

 

Kỹ sư Chu?”

 

“Đang bận tối mắt đây .

 

Hay là em hộ đống việc , kể chi tiết cho nhé?”

 

Kỹ sư Tiền thử đưa một xấp tài liệu.

 

Lâm Hướng Nam cưỡng sự cám dỗ của đống “dưa”, cạn lời nhận lấy tài liệu, “Đưa đây cho em.”

 

Thấy Lâm Hướng Nam ý như , lão Tiền lập tức hớn hở, kể về chuyện thi tuyển nhà máy.

 

Những thể trong văn phòng đều là kỹ thuật viên trình độ khá cao, phần lớn thời gian đều bận ch-ết, nên đề thi cũng qua loa, thường là lúc đó đang bận dự án gì thì sẽ biến những tài liệu đơn giản liên quan thành đề thi.

 

Năm Tổng công sư Trương bảo Tôn Nghị việc , Tôn Nghị hài lòng, về nhà liền càm ràm vài câu với vợ con.

 

Thế là ngày hôm , con trai liền chạy đến hỏi thăm nội dung đề thi.

 

Tôn Nghị hiểu chuyện gì đang xảy chứ?

 

để cho con một bài học, cố ý chơi , một đống kiến thức cơ bản quan trọng nhưng thi.

 

“Học , học thuộc hết đống , kỳ thi tuyển của nhà máy em sẽ qua một cách nhẹ nhàng thôi.

 

Con của bố thể đầu cơ trục lợi , bản lĩnh thật sự mới .”

 

Cho xong trọng tâm, Tôn Nghị âu yếm xoa đầu con trai , hiền hậu.

 

Cái trò của khiến ít đứa trẻ khi thi thì tràn đầy tự tin, khi thi thì lóc t.h.ả.m thiết.

 

Tuy nhiên, năm đó vẫn hai học sinh cấp ba nền tảng vững chắc trúng tuyển thành công.

 

Tôn Nghị đang hả hê tiếng đám trẻ mắng thì Tổng công sư Trương giao ngay hai đồng nghiệp mới cho dẫn dắt, khiến Tôn Nghị tắt ngúm nụ ngay lập tức.

 

Nói đến đây, các đồng nghiệp trong văn phòng đều nỗi đau của khác, thậm chí còn đổ cho .

 

“Đều tại lão Tiền hết, nếu với Tổng công sư Trương là Tôn Nghị tâm huyết với chuyện thì hai đồng nghiệp mới đều giao cho dẫn dắt chứ.”

 

“Sao trách ?

 

Tổng công sư Trương trong lòng rõ như gương , ông cố ý cả đấy.”

 

Nếu bọn họ mà thích dẫn dắt học trò thì giáo viên chứ kỹ thuật viên .

 

Nhóm đều từng sư phụ hướng dẫn, hễ nhắc đến chuyện bao nhiêu chủ đề để .

 

“Đều là sắp nhỏ từ bé đến lớn mà trưởng thành, cũng chê bọn chúng ngốc, chỉ là thỉnh thoảng dọn dẹp đống rắc rối cho bọn chúng cũng thấy phiền…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-126.html.]

Người lao động trưởng thành thì ai cũng .

 

trường đại học để dạy những kiến thức chuyên sâu hơn nên bọn họ chỉ đành tự bồi dưỡng thôi.

 

Lão Chu mới bắt đầu than vãn thì lão Tiền khẽ ho một tiếng.

 

Sau đó một cái, bỗng chốc đổi tông giọng, sang khen ngợi:

 

“Thực một đứa đàn em cũng mà, bình thường mấy việc bưng rót nước cũng hết …”

 

Sinh viên nghiệp năm ngoái trình độ đủ nên bộ phận bọn họ mới .

 

Năm nay thì chừng.

 

Còn về chuyện năm nay ai sẽ dẫn dắt đồng nghiệp mới?

 

Lão Chu, lão Tiền bọn họ đều ăn ý về phía Lâm Hướng Nam.

 

Nói thế nào nhỉ, trong cái văn phòng Lâm Hướng Nam là thong thả nhất, rảnh rỗi đến mức khiến ghen tị.

 

Lâm Hướng Nam đang ăn dưa dở thì bỗng thấy gì đó sai sai, vội vàng lùi .

 

“Mọi em gì?”

 

Chương 112 Hồ Mỹ Lệ xúc động

 

Nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của , Lâm Hướng Nam nhịn bĩu môi.

 

Lâm Hướng Nam cô là thế nào chứ?

 

Trông cậy cô thì nhầm .

 

“Ái chà, đau đầu quá.”

 

Lâm Hướng Nam giả bộ xoa xoa huyệt thái dương, đặt công việc trong tay xuống, chào một tiếng xách túi thẳng.

 

, lão Tiền, lão Chu trong văn phòng đều ngẩn ngơ.

 

“Sơ ý quá, quên mất chiêu của cô .”

 

“Tiểu Lâm cái gì cũng , chỉ cái đầu óc là lúc linh lúc thôi.”

 

Giọng lão Tiền đầy vẻ tiếc nuối.

 

Trong nhà máy cũng kẻ lười biếng, nhưng kiểu như Lâm Hướng Nam, nỗ lực hai tiếng ườn suốt nửa ngày trời thì chẳng một ai.

 

Mọi trong văn phòng cũng nghĩ Lâm Hướng Nam đang tìm cớ, mà thực sự tin là đầu óc cô dùng lâu, quá thời gian là sẽ “tắt máy”.

 

Bởi vì đầu óc Lâm Hướng Nam một khi dùng thật sự thì hiệu suất cao đến mức kinh , nên chút khuyết điểm nhỏ thì cũng thấy bình thường.

 

Lâm Hướng Nam coi công việc như một thứ gia vị cho cuộc sống, định chủ động gánh thêm việc cho .

 

Cô nghĩ tháng thể đau đầu thêm vài nữa để Tổng công sư Trương sự “mong manh” của .

 

Hôm nay cô về sớm hơn thời gian hẹn, bác Hoa thấy cô liền :

 

“Chẳng bảo là ở văn phòng sách ?

 

Già mới hái cho con một bó hoa hồng đây, mang về cắm lọ .”

 

Bác Hoa đang dọn dẹp khu vườn nhỏ của , La Thái Hà đặt con cái nia cho ngủ, bản thì bên cạnh giúp một tay.

 

Lâm Hướng Nam còn chẳng thèm về nhà , trực tiếp đạp xe nhà bác Hoa luôn.

 

“Đọc sách mệt quá nên con về nghỉ một lát ạ.”

 

Thấy bác Hoa và La Thái Hà phối hợp nhịp nhàng, Lâm Hướng Nam cũng tiến gần mà ghé đầu đứa bé đang ngủ.

 

Lâm Hướng Nam buồn hỏi La Thái Hà:

 

“Nhà chị chẳng nôi ?

 

Sao để Vương Hạc ngủ trong ?”

 

“Lúc nãy đang bế con bé mà, ai ngờ nó ngủ quên mất.”

 

Vì Hàn Xảo việc tâm nên Tiểu đoàn trưởng Vương gửi cô về, còn thư mắng nhà một trận.

 

 

Loading...