Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:22:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông hỏi thăm Lâm Hướng Nam:

 

“Bác Tiểu Tôn , cháu nghiệp cấp ba tự học Toán, là cháu gợi ý cho cháu gái bác vài cuốn sách?

 

Bác cũng bảo nó tự học thử xem ?”

 

“Được ạ.”

 

Lâm Hướng Nam cũng từ chối, nhớ những cuốn sách thấy giá, cho bác Vương một danh sách sách.

 

cháu nhé.

 

Cháu cũng nội dung thi tuyển của bộ phận cháu .”

 

“Bác hiểu mà.

 

Bác chỉ cho cháu gái bác tạo chút nền tảng .”

 

Bác Vương chỉ xin danh sách sách từ Lâm Hướng Nam mà còn xin cả từ chỗ Tôn Nghị nữa.

 

cũng ông học, mà là cháu gái ông học.

 

Ông chỉ việc đưa danh sách cho cháu gái, còn đều là việc của nó.

 

Đang chuyện thì cháu gái bác Vương xách cặp l.ồ.ng cơm tới.

 

Giờ cơm là lúc nhân viên căng tin bận rộn nhất, nên cô thường ăn cơm sớm mang sang cho bác Vương.

 

“Đồng chí Vương Thục Hoa?”

 

Lâm Hướng Nam cũng ngờ cháu gái bác Vương quen.

 

Trước khi Cố Chấn Hoa kể chuyện, Lâm Hướng Nam cảm giác gì với cô, xong lời Cố Chấn Hoa, đối mặt với Vương Thục Hoa cô bỗng thấy mất tự nhiên.

 

“Đồng chí Tiểu Lâm, chị cũng ở đây ạ.”

 

Vương Thục Hoa mỉm với cô.

 

Bác Vương khẽ vỗ tay cháu gái:

 

“Gọi cái gì mà đồng chí Tiểu Lâm, gọi là chị Lâm!”

 

“Ông nội, chị kém tuổi con mà.”

 

“Thế cũng .

 

Bất kể là chuyển sang dây chuyền sản xuất thi bộ phận kỹ thuật, con đều gọi cô là Kỹ sư Lâm hoặc là cô Lâm, gọi cái gì mà Tiểu Lâm.”

 

Bị ông nội mắng cho một trận, Vương Thục Hoa cảm thấy mất mặt, nhưng vẫn ngoan ngoãn gọi Lâm Hướng Nam một tiếng:

 

“Cô Lâm.”

 

Lâm Hướng Nam sững , gọi cô là cô Lâm ?

 

Cô gọi khác là Tổng công sư Trương, Kỹ sư Tôn, thầy Tôn thuận miệng, nhưng khác gọi như , Lâm Hướng Nam vẫn kịp thích nghi.

 

Cảm giác giống như đang chơi trò đóng vai nhân vật .

 

Lâm Hướng Nam khẽ ho một tiếng, biểu cảm vô thức trở nên nghiêm túc hẳn lên, thanh lịch đoan trang :

 

“Đừng khách sáo, cô cứ gọi cũng .”

 

Nói xong Lâm Hướng Nam liền giả vờ như đang chăm chú sách, tán gẫu với hai ông cháu họ nữa.

 

cũng bác Vương bí mật rỉ tai điều gì với Vương Thục Hoa, mà gặp ở bãi tập b-ắn, Vương Thục Hoa đối xử với cô vô cùng nhiệt tình.

 

“Cô Lâm ơi, giọng cô khàn thế, dạo thời tiết hanh khô quá , bà nội em nấu cao lê hiệu quả lắm, lát nữa em mang cho cô một hũ nhé.”

 

Lâm Hướng Nam ngơ ngác, trực tiếp từ chối:

 

“Không cần , ở nhà .”

 

“Cô Lâm ơi, cô đừng khách sáo với em, món đó nấu mất công nên bà em thường tiện tay nấu thêm mấy hũ luôn thể.”

 

Vẻ mặt Lâm Hướng Nam kỳ quái:

 

Cố Chấn Hoa nhắc về cô .”

 

“Ồ, ?

 

giờ em thích Cố Chấn Hoa nữa , em thích cô hơn nhiều.”

 

“Cái gì cơ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-125.html.]

Lâm Hướng Nam vô thức cúi đầu cái bụng bầu vượt mặt của , chuyện cô m.a.n.g t.h.a.i chắc hẳn là rõ ràng chứ.

 

“Em cảm thấy cô còn giỏi hơn cả Cố Chấn Hoa nữa.”

 

Hóa chỉ là sự sùng bái kẻ mạnh đơn thuần, Lâm Hướng Nam thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Trách cô suy nghĩ quá xa vời, nghĩ lệch lạc mất .

 

Chương 111 Cô là rảnh rỗi nhất

 

Chuyện bộ phận bọn họ tuyển , Lâm Hướng Nam chẳng gì cả, Vương Thục Hoa nhiệt tình với cô đến mấy thì Lâm Hướng Nam cũng chẳng dám hứa hẹn gì.

 

Để tránh mặt bác Vương, Lâm Hướng Nam ngay cả phòng tư liệu cũng ít khi đến, mượn sách về văn phòng .

 

“Hai hôm nay em về sớm thế?

 

óc lợn tác dụng ?

 

Để hôm nào cho em thêm vài bộ nữa nhé?”

 

Ánh mắt Tôn Nghị tràn đầy vẻ mong đợi.

 

Nếu óc lợn mà chữa cái bệnh thiếu hụt trí não của Lâm Hướng Nam thì khối lượng công việc của ít nhất cũng giảm một nửa, cần Tổng công sư Trương lên tiếng, cũng tự nguyện bỏ tiền túi , bữa nào cũng sắp xếp món óc lợn cho Lâm Hướng Nam.

 

“Không là đầu óc đủ dùng, mà là kiến thức trong đầu đủ dùng thôi ạ.”

 

Lâm Hướng Nam thở dài :

 

“Ở văn phòng khí học tập, sách dễ hơn.”

 

Tan về nhà là cô chỉ chơi thôi, đặc biệt là thấy bác Hoa đang chơi thì cô càng chơi hơn.

 

Bác Hoa cũng khá tâm lý, Lâm Hướng Nam nên trong giờ việc của cô, bác Hoa sẽ việc của , sắp xếp thời gian chơi bời trùng khớp với lịch nghỉ của Lâm Hướng Nam.

 

Lâm Hướng Nam vốn chẳng định lực gì, bác Hoa rủ một tiếng là cô lon ton chạy theo ngay.

 

Có lẽ bác Hoa chính là “bạn ” của cô cũng nên.

 

Ngay cả bây giờ Lâm Hướng Nam sách thì mục đích cũng là nâng cao hiệu suất, giải quyết công việc nhanh hơn, như mới thể cùng bác Hoa chơi mà thấy c.ắ.n rứt lương tâm.

 

Cũng coi như là hai bên cùng hướng về .

 

Mỗi khi thấy đám Tôn Nghị tăng ca còn bản thì về sớm, lương tâm Lâm Hướng Nam vẫn thấy c.ắ.n rứt.

 

bảo cô cũng trở thành một kẻ cuồng công việc thì cô nổi, kiếp cô đến đây là để tận hưởng cuộc sống, chứ để tăng ca.

 

Nhìn Lâm Hướng Nam lật sách với tốc độ cực nhanh, Tôn Nghị bên cạnh phân vân mãi mới hỏi:

 

“Em nhanh như thế thì liệu hiểu hết các kiến thức ?”

 

“Hiểu chứ ạ.”

 

Lâm Hướng Nam thèm ngẩng đầu lên .

 

Cô ngoại trừ khả năng sáng tạo lắm, còn trí nhớ và khả năng hiểu thì vô cùng đỉnh cao.

 

cũng là từng “cắn thu-ốc”, đầu óc tuy bằng Newton Einstein, nhưng cũng nhạy bén hơn thường nhiều.

 

Tôn Nghị thở dài bùi ngùi, Lâm Hướng Nam nhưng thì , thật là ngưỡng mộ quá .

 

nhanh Tôn Nghị thông suốt, năng lực của Lâm Hướng Nam mạnh lên thì thực lực của bộ phận bọn họ cũng sẽ mạnh lên theo.

 

“Giỏi là , giỏi là .

 

Nếu sách ở phòng tư liệu đủ dùng thì em cứ bảo Tổng công sư Trương một tiếng, để ông tìm cách cho.”

 

“Tạm thời thì cần ạ.”

 

Để bảo vệ cho sự tiến bộ của Lâm Hướng Nam, Tôn Nghị quan tâm :

 

“Em sách ở phòng học tập bên vì bên đó đông , em ồn ào ?

 

Để lát bảo bác Vương một tiếng, nhắc nhở chú ý giữ trật tự kỷ cương.”

 

“Đông á?

 

Anh hiểu lầm gì về con em nhà máy thế?

 

Em thấy bóng dáng ai ở phòng học tập .”

 

“Bây giờ mới là tháng 4 nên vắng chút thôi, còn đang học ở trường mà.

 

Đợi đến tháng 5 xem, sẽ đông nghịt lên ngay, em cứ chờ mà xem, là mấy đứa học sinh cấp ba đến ‘nước đến chân mới nhảy’ thôi.”

 

 

Loading...