Quân Hôn Thập Niên 70: Ác Nữ Vả Mặt Ngược Tra Làm Giàu - Chương 483: Bạn cùng phòng giết người
Cập nhật lúc: 2026-05-03 22:26:12
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mục đích gì?” Công an và Nghê Quân Lan đồng thanh hỏi.
Đường Niệm Niệm một mật danh, công an hiểu, Nghê Quân Lan biến sắc, lẩm bẩm: “Không thể nào, biểu hiện của Đồng Hiểu Phương trong khóa tân sinh viên tính là , chọn ai cũng sẽ chọn em tổ dự án.”
“Chương lão , cấp vì rèn luyện sinh viên đại học khóa , mỗi sinh viên đều sẽ đến tổ dự án thực tập một thời gian, đương nhiên chỉ thể tiếp xúc vòng ngoài. Cao Vũ Huy và tổ chức của gã, chắc chắn sẽ nghĩ cách sắp xếp Đồng Hiểu Phương tiếp xúc với cốt lõi, đến lúc đó dữ liệu cốt lõi sẽ gián điệp đ.á.n.h cắp!”
Đường Niệm Niệm khi nhận sự bất thường của Cao Vũ Huy, đoán mục đích của gã.
Đồng Hiểu Phương tuy tính là xuất sắc, nhưng cũng tệ, Cao Vũ Huy chắc chắn tác chiến đơn độc, đồng bọn của gã ước chừng thâm nhập các ban ngành, thậm chí còn thể lãnh đạo lớn, sắp xếp một vài tổ dự án hề khó.
“Cốt lõi dễ như , cô tưởng là cái chợ thức ăn ?” Nghê Quân Lan phản bác.
“Lúc cô chẳng cũng ?”
Đường Niệm Niệm đáp trả.
“ giỏi hơn Đồng Hiểu Phương nhiều!”
“Vậy thì cô thật sự giỏi bằng cô , gì cũng là thi đỗ chính quy .”
“Đường Niệm Niệm, là giáo viên của cô, cô tôn sư trọng đạo hả?”
Nghê Quân Lan tức giận nhảy dựng lên, tham gia kỳ thi đại học là cái gai trong lòng cô , nhưng bảo cô thi từ đầu, cô dũng khí đó, cô sợ thi đỗ sẽ chê .
“Cô to mồm cô lý!”
Đường Niệm Niệm cãi với cô , tạm thời nhận thua, còn với công an: “Vụ án sẽ báo cáo cho khu quân đội, mong các đừng rút dây động rừng, phía Cao Vũ Huy chắc chắn còn một chuỗi dài nữa!”
Cao Vũ Huy thể một ngụm tiếng Thượng Hải lưu loát, cực kỳ hiểu rõ Hỗ Thành, tất nhiên là từ nhỏ sống ở Hỗ Thành , hơn nữa bố họ hàng của gã đều là thật, sự sắp xếp c.h.ặ.t chẽ như , phía tất nhiên là một tổ chức khổng lồ.
Đường Niệm Niệm lo lắng bên công an nhân lực đủ, bắt đặc vụ thì khu quân đội vẫn kinh nghiệm hơn, nhân lực cũng dồi dào hơn một chút.
Công an chồng cô là Thẩm phó sư đoàn trưởng của khu quân đội, lập tức cung kính, tự nhiên dị nghị gì.
Đường Niệm Niệm dùng điện thoại của công an, gọi cho Minh Chấn Hưng, tóm tắt chuyện .
“Chú sẽ phái điều tra, Tiểu Đường cháu đừng quản nữa, đợi cất lưới xong, chú sẽ xin khen thưởng cho cháu.”
Minh Chấn Hưng chút nghi ngờ, thực lực của Đường Niệm Niệm ông tâm phục khẩu phục , chắc chắn sẽ báo tin giả, nhưng trong lòng ông một nữa cảm thán, cô gái như thật sự là hời cho thằng nhóc Thẩm Kiêu đó .
“Còn Nghê Quân Lan, chúng cháu cùng phát hiện .”
Đường Niệm Niệm quên vị Nghê đại tiểu thư.
Minh Chấn Hưng tỏ ý .
Đường Niệm Niệm báo cáo xong, liền quản chuyện nữa, xách túi hành lý rời .
“Cứ như ? Không cần phối hợp với công tác của họ ?”
Nghê Quân Lan cảm thấy quá đơn giản , hành động vây bắt oanh liệt trong tưởng tượng của cô ?
“Đến lúc đó sẽ tìm cô chuyện, cô giữ mồm giữ miệng một chút, đừng tiết lộ chuyện với bất kỳ ai, nếu cái mạng nhỏ của cô…”
Đường Niệm Niệm đưa tay động tác cứa cổ, đặc vụ đều g.i.ế.c chớp mắt đấy.
“Chỉ cô chắc? Chút cảnh giác ?”
Nghê Quân Lan lườm một cái, cô từ năm 3 tuổi thế nào là công tác bảo mật , bố cô chính là công tác bảo mật, ở nhà bao giờ chuyện công việc, đến nay cô và cô , đều công việc cụ thể của bố cô là gì.
Đường Niệm Niệm cũng nhiều, Nghê Quân Lan tuy kiêu ngạo, nhưng vấn đề nguyên tắc sẽ nhượng bộ, thể yên tâm.
Cô đặt túi hành lý cốp xe, nổ máy rời khỏi trường, vội về khu quân đội, mà loanh quanh gần đó, xem thể gặp Lưu Đan Hà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-70-ac-nu-va-mat-nguoc-tra-lam-giau/chuong-483-ban-cung-phong-giet-nguoi.html.]
Đường Niệm Niệm nhiệt tình, cho nên cô chỉ tìm 1 tiếng đồng hồ.
Cô cũng tìm kiếm mục đích, Viên Hồng Mai Lưu Đan Hà ngày nào cũng đưa gã đàn ông đó quán ăn uống rượu, bây giờ sắp đến giờ ăn trưa , chắc sẽ xuất hiện ở quán cơm.
Chỉ lượn lờ nửa tiếng, Đường Niệm Niệm thấy Lưu Đan Hà và gã đàn ông đó.
Gã đàn ông đó một chiếc áo sơ mi mới, trông tinh thần hơn lúc mới đến nhiều, vẻ mặt cực kỳ đắc ý, Lưu Đan Hà, đẩy cửa một quán cơm bước .
Lưu Đan Hà dừng bên ngoài một lát, ánh mắt cô lạnh, giống như hạ quyết tâm.
“Còn mau trả tiền?”
Gã đàn ông hét lớn bên trong, Lưu Đan Hà bước , khi thanh toán xong, tiền của cô chẳng còn bao nhiêu, ánh mắt cô cũng lạnh lẽo hơn, liếc gã đàn ông đang uống rượu.
“Cho dù cô trốn đến chân trời góc bể, ông đây cũng tìm , cô sống là của ông đây, c.h.ế.t cũng là ma của ông đây, ngoan ngoãn lời, ông đây sẽ báo công an cô g.i.ế.c !”
Gã đàn ông uống vài ly rượu, ánh mắt lờ đờ, bắt đầu nhảm.
Cũng thể gã hề say, chỉ là đang cảnh cáo Lưu Đan Hà.
“Đừng chỉ uống rượu, ăn chút thức ăn !”
Lưu Đan Hà gắp cho gã một ít thức ăn, còn chủ động rót rượu cho gã, gã đàn ông cực kỳ đắc ý, thò tay qua định sờ mặt cô , Lưu Đan Hà nghiêng tránh , trong ánh mắt đều là sự chán ghét.
“Cô dám chê ông đây? Lúc ngủ với ông đây chê? Cho dù cô thi đỗ đại học, cũng là đàn bà của ông đây, bắt buộc sinh con trai cho ông đây, nếu ông đây báo công an, bắt cô đem b.ắ.n!”
Gã đàn ông tiếng địa phương, nhanh gấp, trong quán cơm đều hiểu, còn tưởng hai vợ chồng cãi , ai đến quản chuyện bao đồng.
“Anh còn la lối om sòm bên ngoài nữa, công an bắt , uống gió Tây Bắc !”
Lưu Đan Hà cũng dùng tiếng địa phương một câu, gã đàn ông lập tức ngậm miệng.
Cuộc sống mấy ngày nay, đây gã mơ cũng dám nghĩ tới, bao giờ thế giới bên ngoài ngọn núi đặc sắc như , gã nên ngoài sớm hơn mới , gã cứ bám lấy Lưu Đan Hà ăn sung mặc sướng thôi.
Đường Niệm Niệm đội mũ, còn đeo khẩu trang, quán cơm gọi một bát hoành thánh, hết những lời của hai .
Lưu Đan Hà g.i.ế.c , gã đàn ông đó là chuyện, cho nên lấy chuyện uy h.i.ế.p.
cô cảm thấy vụ g.i.ế.c chắc uẩn khúc, Lưu Đan Hà giống như kẻ ác sẽ vô cớ g.i.ế.c .
Gã đàn ông uống hết một chai rượu, hai món ăn cũng ăn sạch, Lưu Đan Hà ăn một miếng nào.
“Đi… dạo công viên, còn xem… xem phim… ông đây cũng là thành phố…”
Gã đàn ông say , đường lảo đảo nghiêng ngả.
Lưu Đan Hà chủ động dìu gã, dịu dàng : “Chúng dạo công viên.”
“Đi dạo…”
Thần trí gã đàn ông tỉnh táo lắm, theo Lưu Đan Hà, gần đó một công viên, nhưng bây giờ là buổi trưa, mặt trời nắng gắt, trong công viên gần như .
Lưu Đan Hà mua hai tấm vé cửa, dìu gã đàn ông .
Đường Niệm Niệm cũng mua một tấm vé, 1 hào 1 vé.
Cô bám theo xa gần, trơ mắt Lưu Đan Hà dìu gã đàn ông về phía hồ nước của công viên, đại khái Lưu Đan Hà định gì .
Đường Niệm Niệm nấp một gốc cây, Lưu Đan Hà và gã đàn ông đến bên hồ, chỉ cần đẩy một cái, gã đàn ông sẽ ngã xuống hồ, hậu quả của một gã say rượu rơi xuống nước, tám chín phần mười là c.h.ế.t.
“Con điếm thối, cô là đàn bà của ông đây, ông đây ngủ với cô là lẽ đương nhiên, cô còn dám trốn? Ông đây bây giờ sẽ báo công an, cô g.i.ế.c trai !”
Gã đàn ông đột nhiên nổi m.á.u dê, ôm lấy Lưu Đan Hà ban ngày ban mặt đòi mấy chuyện đó, Lưu Đan Hà né tránh, gã đàn ông c.h.ử.i ầm lên.