Quân Hôn Thập Niên 60: Quân Tẩu Dễ Mang Thai Được Sủng Tận Trời - Chương 261: Đi Làm Tặc Rồi

Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:59:33
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hôm , Điền Tư Tư ngủ một mạch đến gần trưa mới dậy.

 

Tối qua tặc, ngủ bù cho đủ giấc.

 

Thu dọn một chút, Điền Tư Tư định đến nhà hàng quốc doanh ăn trưa, chiều lượn lờ qua con phố của các nhà tư sản để hóng hớt tin tức.

 

“Hít~~~~”

 

Tô Nghị khẽ xoa đôi mắt sưng đau, mở cửa phòng, gặp Điền Tư Tư mới khỏi cửa.

 

Điền Tư Tư đôi mắt gấu trúc phiên bản giới hạn mặt Tô Nghị, kinh ngạc trợn tròn mắt.

 

Không lẽ trùng hợp đến ?

 

Tối qua nàng đ.á.n.h là… Tô Nghị?

 

May mà nàng nương tay, nếu thì tên giờ .

 

Tô Nghị từ khe mắt thấy vẻ mặt kinh ngạc của Điền Tư Tư, chút ngại ngùng đầu .

 

Điền Tư Tư giật giật khóe miệng, coi như thấy gì, chuồn nhanh như bôi dầu chân.

 

Tô Nghị tiếng bước chân của Điền Tư Tư xa mới đầu hành lang.

 

Đôi mắt to quyến rũ của lúc chỉ còn một khe nhỏ.

 

Liên lạc viên vẻ mặt thất vọng của Tô Nghị, cộng thêm đôi mắt gấu trúc mê , nhịn bụm miệng .

 

Tô Nghị mím môi trừng mắt liên lạc viên.

 

Liên lạc viên thấy vẻ mặt của Tô Nghị, đến suýt thở nổi.

 

“Hay là mua cơm trưa cho , … ha ha… nghỉ thêm chút nữa .”

 

Tô Nghị bộ dạng của liên lạc viên, đành bất lực về phòng.

 

Bộ dạng của ngoài thì quá thu hút sự chú ý, là đợi đến tối ngoài .

 

“Mua hai quả trứng luộc.”

 

Tô Nghị lạnh lùng .

 

“Được, .” Liên lạc viên nén , vội vàng đóng cửa .

 

Tô Nghị xoa cái đầu đau nhức giường, cẩn thận suy nghĩ .

 

Người tối qua đ.á.n.h rốt cuộc là phe nào?

 

Liệu ảnh hưởng đến cuộc điều tra tiếp theo của , đây mới là chuyện quan trọng.

 

Nếu ảnh hưởng đến cuộc điều tra của , thì sớm tóm đó .

 

.........

 

Điền Tư Tư khỏi nhà khách, đầu một cái.

 

Tên Tô Nghị rốt cuộc là gì?

 

Nửa đêm ngủ, ở bên ngoài thì thầm to nhỏ với khác, vẻ thần bí.

 

Chẳng lẽ thật sự là… phần t.ử địch đặc?

 

Vừa hình như nàng thấy trong phòng Tô Nghị còn một đàn ông nữa, đó là kẻ tiếp đầu với tối qua ?

 

Nếu thật sự là phần t.ử địch đặc, thì nàng tay nhẹ .

 

Đang nghĩ ngợi, liên lạc viên từ nhà khách , mặt mày tươi lướt qua Điền Tư Tư.

 

Điền Tư Tư khẽ nhíu mày, kỹ liên lạc viên một cái.

 

Hai nàng đều nhớ kỹ, tối nay chú ý một chút, nếu họ thật sự vấn đề, thì đừng trách nàng xuống tay tàn nhẫn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-60-quan-tau-de-mang-thai-duoc-sung-tan-troi/chuong-261-di-lam-tac-roi.html.]

 

Phần t.ử địch đặc, đều thể diệt trừ, nàng cũng năng lực đó.

 

Điền Tư Tư tăng tốc, theo liên lạc viên đến nhà hàng quốc doanh.

 

“Cho hai cái bánh bao chay, hai cái màn thầu, hai cái quẩy, còn hai quả trứng luộc, thêm một hộp cháo.”

 

Liên lạc viên xong liền đưa hộp cơm trong tay qua.

 

Điền Tư Tư theo liên lạc viên, cẩn thận chuyện, ghi nhớ giọng của .

 

Buổi tối chỉ cần cải trang một chút là khó nhận , nhưng giọng thường sẽ đổi, trừ khi cố ý bóp giọng chuyện.

 

Liên lạc viên mua đồ ăn xong, thấy Điền Tư Tư lưng, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.

 

Hắn Điền Tư Tư với ánh mắt tán thưởng nhanh ch.óng rời khỏi nhà hàng quốc doanh.

 

Mỹ nữ ai mà thích ngắm, nhưng cũng chỉ thể thưởng thức một chút, cứ chằm chằm thì lịch sự.

 

Điền Tư Tư vẫn gọi một bát mì nước, buổi sáng lạnh, ăn một bát mì nóng hổi, cơ thể sẽ dễ chịu hơn.

 

Sáng sớm, trong nhà hàng quốc doanh nhiều, chỉ lác đác bốn năm bàn.

 

Điền Tư Tư bưng bát mì xuống ăn mấy miếng, bàn bên cạnh hai vị khách tới.

 

Người đàn ông râu quai nón: “Này~~~ Tối qua nhà của bọn tư sản tìm đồ, bắt .”

 

Người đàn ông mặt trắng: “Đồ của bọn tư sản tịch thu hết ?”

 

“Nghe hai đ.á.n.h bảo, trong nhà của bọn tư sản đều mật thất, bên trong giấu là báu vật.”

 

“Ối giời~~~ Mấy thứ đó bây giờ dùng , lấy gì? Giữ trong tay mà phát hiện, là diễu phố đấy.”

 

Người đàn ông râu quai nón bĩu môi lườm một cái: “Cái thì ngươi hiểu , bây giờ dùng , giá trị, nhưng thì ? Vài năm nữa, cơn gió qua , cái gì đáng tiền vẫn sẽ đáng tiền thôi.”

 

Người đàn ông mặt trắng tò mò hỏi: “Vậy hai đó là chia của đều nên đ.á.n.h ? Có tìm thấy báu vật ?”

 

“Tìm cái con khỉ , lúc đội tuần tra thấy động tĩnh chạy lên, hai đang đ.á.n.h túi bụi, đều vết thương. Cửa mật thất mở toang, bên trong trống , hai cứ đổ cho đối phương lấy đồ.”

 

“Vậy rốt cuộc là ai lấy?”

 

“Ai mà , dù cũng ai thừa nhận, đều bắt cả , khi lát nữa sẽ lôi diễu phố đấy.”

 

.........

 

Điền Tư Tư ăn hai vị đại ca bàn bên cạnh thì thầm.

 

May mà nàng chạy nhanh, nếu hai tên đ.á.n.h , nàng cũng phiền phức.

 

Ăn cơm xong, Điền Tư Tư cũng đến cửa hàng bách hóa, mà thẳng đến gần con phố của các nhà tư sản.

 

Trong thành phố ngày nào cũng diễu phố, ngày nào cũng bắt phái con đường tư bản, nàng vẫn nên khiêm tốn một chút thì hơn.

 

Thường xuyên cửa hàng bách hóa, khiến khác ghen tị, chụp mũ lung tung cho nàng cũng phiền phức lắm.

 

“Mọi xem cho kỹ, lấy đó gương.”

 

Người đeo băng tay đỏ áp giải hai cổ đeo hai tấm biển lớn, lớn tiếng la hét.

 

Trên tấm biển treo n.g.ự.c ghi tên và tội danh.

 

A Hổ và Lão Lục cúi gằm mặt đó, mặc cho quần chúng chỉ trỏ.

 

Vài đứa trẻ nghịch ngợm còn nhặt sỏi đá ném họ.

 

A Hổ trề môi, ném trúng cổ cứ rụt .

 

Lão Lục cũng chẳng khá hơn, đồ lấy thì thôi, còn bắt diễu phố.

 

Người dân vây xem ngày càng đông, vết thương do ném Lão Lục và A Hổ cũng ngày càng nhiều.

 

 

Loading...