Quân Hôn Thập Niên 60: Quân Tẩu Dễ Mang Thai Được Sủng Tận Trời - Chương 252: Không Thể Từ Bỏ Cả Một Cánh Rừng
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:59:23
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Kỹ năng đúng là bá đạo vãi chưởng~~~”
Điền Tư Tư kinh ngạc trợn tròn mắt, nàng nhấn chìm đảo quốc nào, chẳng là chuyện trong nháy mắt .
Aiya~~~~
Nếu trong nước Nhật còn ít đồng bào, Điền Tư Tư chỉ hận thể nhấn chìm nước Nhật trong một .
Nếu nước Nhật đột nhiên biến mất lý do, sẽ gây hoảng loạn quốc tế.
Hòn đảo mà Thẩm Bác Viễn đóng quân lẽ sẽ loạn ngay lập tức.
Dù hòn đảo của họ cũng khá gần nước Nhật, cư dân đảo một hòn đảo của nước Nhật đột nhiên chìm nghỉm, thể hoang mang.
Điền Tư Tư thở phào một , tự an ủi .
Không , cứ từ từ.
Dao cùn cắt thịt mới càng đau.
Đợi đến khi đám nước Nhật phát hiện hòn đảo của họ mỗi ngày đều đang chìm xuống, cảm giác hoảng loạn và bất lực đó mới càng khiến chúng khó chịu hơn.
Điền Tư Tư đồng hồ thấy còn sớm, liền bắt một ít hải sản gần nước Nhật mới điều khiển Tiểu Tửu Chung nhanh ch.óng về.
..........
“Chị dâu~~~ Chị ?”
Thẩm Hướng Noãn bĩu môi, tội nghiệp Điền Tư Tư.
Cô ngủ một giấc dậy gần bốn giờ.
Khoảnh khắc tỉnh dậy, cô cảm thấy đầu óc m.ô.n.g lung, dường như cảm giác cả thế giới bỏ rơi.
Nhất là khi cô ngơ ngác bước khỏi phòng, trong nhà trống một bóng .
Khoảnh khắc đó, lòng cô trống rỗng khó chịu.
“Sao ? Vẻ mặt tủi uất ức thế.”
Điền Tư Tư tới, xoa xoa cái đầu bù xù của Thẩm Hướng Noãn.
Nhìn Thẩm Hướng Noãn đáng thương như một chú cún bỏ rơi, trong lòng nàng chút se .
“Chị dâu~~~~”
Thẩm Hướng Noãn bĩu môi, dậy ôm chầm lấy Điền Tư Tư, dụi dụi cổ nàng.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc Điền Tư Tư, cảm giác trống rỗng trong lòng Thẩm Hướng Noãn nhanh ch.óng xoa dịu.
“Ừm~~~ Chị đây~~~”
Điền Tư Tư nhẹ nhàng đáp, đưa tay từ từ vỗ về lưng Thẩm Hướng Noãn.
Buổi chiều ngủ quá lâu, lúc dậy quả thực sẽ cảm giác mất phương hướng, thời gian sai lệch.
Nàng đây cũng từng cảm giác , hiểu tâm trạng của Thẩm Hướng Noãn lúc .
Buổi chiều ngủ quá lâu, lúc dậy sẽ cảm giác như qua một đời, khiến cảm thấy chân thực.
“Hi hi~~~~”
Thẩm Hướng Noãn bình tĩnh một lúc, ngại ngùng rời khỏi vòng tay của Điền Tư Tư, tràn đầy năng lượng nhe răng ,
“Chị dâu, tối nay món gì ngon ?”
“Em ăn gì?”
Điền Tư Tư hỏi.
Hôm nay nhà hết hải sản , trong gian của nàng thì , nhưng tiện lấy .
Cũng còn rau gì khác, chỉ dưa chuột, cà chua, đậu đũa, rau cải xanh các loại.
Đậu que cũng còn nhiều, mùa hè ăn đậu que ngán, sắp sang tháng mười , cũng hết.
Củ cải và bắp cải ngoài ruộng mọc khá , nhưng nghĩ đến hai tháng tới đều ăn thứ , lập tức chẳng còn hứng thú gì.
Thẩm Hướng Noãn vườn rau nghĩ ngợi,
“Chị dâu, là tráng bánh trứng , đập thêm ít dưa chuột, nấu bát canh củ cải là .”
Lâu ăn bánh trứng, Thẩm Hướng Noãn mà sắp chảy nước miếng.
Điền Tư Tư gật đầu, “Được thôi, em vườn hái dưa chuột nhổ củ cải , chị nhào bột.”
Nhà còn khá nhiều trứng, đập năm quả , vị sẽ ngon hơn nhiều.
“Vâng, em ngay đây.” Thẩm Hướng Noãn liền gật đầu, đến cửa bếp xách cái giỏ chui vườn rau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-thap-nien-60-quan-tau-de-mang-thai-duoc-sung-tan-troi/chuong-252-khong-the-tu-bo-ca-mot-canh-rung.html.]
Phải công nhận, chị dâu xinh , vườn rau trồng cũng .
Nhìn đám rau mọc kìa, chẳng mấy con sâu.
Lúc Điền Tư Tư đến cửa bếp, liền cất giọng gọi Thẩm Hướng Noãn đang ở trong vườn rau,
“Hái thêm ít hành lá và ớt nữa nhé.”
“Vâng~~ Em .” Thẩm Hướng Noãn xổm trong vườn rau đáp lời.
..........
“Thẩm Đoàn trưởng, đợi một chút.”
Quý Tiểu Du phát thanh xong, khỏi phòng phát thanh thì thấy Thẩm Bác Viễn.
Nàng do dự một chút, vẫn lấy hết can đảm gọi một tiếng.
Từ chuyện thẳng thắn với Điền Tư Tư, nàng còn mặt mũi nào bám theo em nhà Điền Tư Tư nữa.
Một là, Điền Tư Tư rõ sẽ giúp nàng tìm, nàng bám theo cũng vô ích.
Hai là, gần đây nàng bận nịnh nọt Mao Đan Thu, lúc phát thanh còn đến nhà Mao Đan Thu giúp một tay trông con, thật sự thời gian phiền Điền Tư Tư giúp đỡ.
nàng dỗ dành Mao Đan Thu lâu như , những mà Mao Đan Thu giới thiệu cho nàng thật sự .
Chỉ chờ Mao Đan Thu giúp giới thiệu cũng là cách, nàng chuẩn cả hai tay, nhất định tìm khác giúp đỡ.
Thẩm Bác Viễn dừng bước, nhíu mày Quý Tiểu Du, lập tức lùi hai bước về phía cảnh vệ ở cửa văn phòng.
Anh lạnh mặt Quý Tiểu Du, lạnh lùng hỏi,
“Chuyện gì?”
Quý Tiểu Du mím môi, liếc cảnh vệ của Thẩm Bác Viễn, chút khó xử Thẩm Bác Viễn,
“Thẩm Đoàn trưởng~~~ Có thể chuyện riêng một chút ?”
Trước mặt khác nhờ Thẩm Đoàn trưởng giới thiệu đối tượng, nàng chút nên lời.
Chủ yếu là cảnh vệ trông ưa , nàng chút rung động.
Nàng vẫn để ấn tượng cho cảnh vệ.
Nếu Thẩm Đoàn trưởng giúp nàng cầu nối để quen với cảnh vệ, sẽ càng thuận lý thành chương hơn.
Thẩm Bác Viễn nhíu mày, “Có chuyện gì cứ thẳng .”
Nói chuyện riêng?
Anh và Quý Tiểu Du thiết từ khi nào.
Quý Tiểu Du khó xử gãi gãi ngón tay, Thẩm Đoàn trưởng cảnh vệ,
“Thẩm Đoàn trưởng chỉ cần sang bên cạnh hai bước là , xin ngài đấy.”
Quý Tiểu Du nhíu mày, vẻ mặt cầu xin Thẩm Bác Viễn.
Anh cảnh vệ thẳng tắp, mắt cũng dám Quý Tiểu Du một cái.
Bề ngoài trông bình tĩnh như , nhưng trong lòng cảnh vệ nổ tung .
Xin nữ đồng chí , dù cô cảm thấy ngáng đường, cũng thể di chuyển .
Thẩm Bác Viễn chắp tay lưng về phía cổng lớn, thèm Quý Tiểu Du một cái,
“Không thì đây.”
Nói xong, Thẩm Bác Viễn nhấc chân định về phía cổng sân huấn luyện.
Quý Tiểu Du vội vàng nhấc chân định theo.
Thẩm Bác Viễn đầu, nghiêm mặt Quý Tiểu Du, “Đừng theo .”
Một phụ nữ chạy theo , thể thống gì.
Anh thì co cẳng chạy về nhà lắm, nhưng nếu chạy, phụ nữ đuổi theo , chẳng càng kỳ quặc hơn .
Biết lời tiếng ngay lập tức.
Quý Tiểu Du vành mắt đỏ Thẩm Bác Viễn,
“Thẩm Đoàn trưởng, là thế , nhờ ngài giúp giới thiệugiới thiệu quân nhân kết hôn trong đoàn. luôn ngưỡng mộ lòng dũng cảm sợ hãi và niềm tin kiên định của quân nhân. Từ nhỏ thích quân nhân, cũng luôn gả cho quân nhân, cùng bảo vệ tổ quốc của chúng .”
Quý Tiểu Du nắm c.h.ặ.t t.a.y, cố gắng một hết những lời chuẩn từ lâu.
Mất mặt so với tương lai, đáng nhắc đến.
Nàng thể vì một cảnh vệ mà từ bỏ cả một cánh rừng.