Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 518: Thổ Lộ
Cập nhật lúc: 2026-02-24 09:47:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe xong lời của Trần Minh Xuyên, đôi mắt của chú bí thư nheo .
Ông rít một t.h.u.ố.c thật dài, đặt ống điếu lên hòn đá gõ cho tàn t.h.u.ố.c rơi , đó tiếp tục nhồi t.h.u.ố.c lá...
Một lúc lâu , ông mới lên tiếng.
"Minh Xuyên, thật lòng, chuyện tính chất quá tồi tệ, thực sự lo bắt hung thủ."
"Nếu thì, chỉ với cái đức hạnh của nhà bọn họ, cho dù ông quỳ gãy chân, cũng sẽ đồng ý gọi điện thoại cho con ."
"Bây giờ vụ án phá, con vẫn nên mau ch.óng trở về ."
"Bên cha con, ngày mai sẽ tìm chú công của con, con cứ yên tâm, ông dám gây chuyện ."
Chú công là tộc trưởng của họ Trần.
Ở thời đại , nhận thức về pháp luật của nông thôn còn quá ít, nên quyền lực của tộc trưởng vẫn hề nhỏ.
Trần Minh Xuyên gật đầu: "Vậy thì phiền chú bí thư , con thật sự thêm bất kỳ dính líu nào với họ nữa."
"Có một chuyện, con với chú: Chú, con khả năng là con của nhà họ Trần."
Lời thốt , chú bí thư ngây : "Con gì? Con là con của nhà họ Trần?"
"Xuyên Tử, con điều gì ?"
Trần Minh Xuyên gật đầu: "Có một thời gian mơ, mơ thấy một chiếc khóa vàng."
"Sau đó, một ngày nhớ lời nãi nãi với khi bà mất lúc năm tuổi: đợi lớn lên, bảo cầm khóa vàng tìm cha nương của ."
"Lúc đó cứ ngỡ, chỉ là một giấc mơ."
" năm ngoái khi trở về, phát hiện chiếc khóa vàng , ở gầm giường trong phòng ..."
Trần Minh Xuyên kể bộ sự việc, chú bí thư xong, vẻ mặt phức tạp.
"Chẳng trách, chẳng trách mà!"
Chú bí thư thở dài một tiếng: "Ta vẫn luôn thể hiểu nổi, tại vợ chồng họ đối xử tàn nhẫn với con trai như ."
"Họ cũng chỉ một đứa con trai, nhưng cứ nhằm con mà đối xử tàn nhẫn, rốt cuộc là vì chứ?"
"Thì là như . Giờ thì, hiểu !"
"Minh Xuyên, con yên tâm, nếu đến dò hỏi, sẽ để ý giúp con, chuyện tạm thời đừng ngoài."
"Dù thì tình hình cha ruột của con thế nào cũng , lỡ như phận , sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con."
Tiền đồ, là thứ dùng tính mạng để đổi lấy.
Tiền đồ của , dùng để bảo vệ vợ con, thể hủy hoại.
Trần Minh Xuyên gật đầu: "Vâng, con với ai khác, chỉ với chú thôi."
"Chú bí thư, lúc nhỏ, chú đây là nhà của con."
Haiz!
Chú bí thư là đến mức đó.
Lúc đó cũng là thấy đứa trẻ quả thực đáng thương, nếu cũng sẽ nhịn ăn mấy miếng để cho nó ăn.
Đây lẽ là phúc báo.
"Chuyện qua thì cứ cho qua, bây giờ con sống như , đừng nghĩ đến những chuyện nữa."
"Lần về ngay cả một bữa cơm cũng ăn, trở về, nhất định đến nhà ăn một bữa."
"Tuy gì ngon, nhưng đây là chút lòng thành của chú."
"Được ạ!"
Trần Minh Xuyên lập tức đồng ý.
Có những thể cần để tâm, nhưng những , ghi nhớ trong lòng.
"Chú, lát nữa chúng con sẽ xuất phát huyện, cần mang gì ạ?"
Chú bí thư cũng để mang nhiều, chỉ mang một ít rau trong vườn và vài quả trứng gà.
"Một nửa cho Mộng Mộng, một nửa cho các con, cần."
Tuy những thứ đáng giá bao nhiêu, nhưng tấm lòng thì đủ đầy.
Những thứ thể lấp đầy bụng, ở thời đại cực kỳ quý giá.
"Được ạ, chúng con nhận."
Lý Hân Nguyệt mở lời, vợ chồng chú bí thư mới yên lòng.
"Vậy các con đường cẩn thận."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-518-tho-lo.html.]
"Vâng ạ."
Phòng ở nhà khách huyện đặt sẵn, là do Chu Đồng đặt.
Chú bí thư giúp Tam Hổ giấy chứng nhận ngoài, về đến nhà họ Trần lâu, họ liền xuất phát.
Bác dâu cả dúi cho họ ít đặc sản quê, Lý Hân Nguyệt cũng từ chối, đây là tấm lòng của bậc trưởng bối.
bữa tối, cô lén nhét một trăm đồng và một ít phiếu gối của bác dâu cả.
Xe nổ máy, ít vợ chồng họ .
Nhà họ Trần cũng .
Trong phòng khách tối tăm, hai cha con im lặng, khói t.h.u.ố.c từng ngụm từng ngụm nhả từ miệng hai .
"Bố, bố cũng quá sĩ diện !"
"Bố là cha nó, nó quan lớn như , thể cho chút tiền ?"
"Ra ngoài đều xe , còn chúng ngay cả một chiếc xe đạp cũng !"
"Lần nó , đến khi nào mới thể , chẳng lẽ bố định đến đơn vị tìm nó ?"
Trần lão đại bất bình, trong lòng chỉ cảm thấy cha vô dụng.
Thằng em thứ ba của , thành đạt như , mà đối với gia đình chi một xu.
Chuyện , Trần lão đại sẽ nghĩ đến.
Trần lão hán mặt mày xám xịt nhả một ngụm khói mới lên tiếng: " nào dám mở miệng? Vương Thúy Miêu đàn bà , mở miệng là c.h.ế.t ."
Bác dâu cả?
Nói đến , Trần lão đại liền chán ghét!
"Đều là do hai lão già c.h.ế.t , con trai vô dụng, cướp con trai của khác!"
"Bố, con cho bố , con thật sự tiền."
"Hay là, ngày mai bố tìm lão nhị mà đòi !"
Trần lão hán hôm qua đến nhà con trai thứ hai, nhà con trai thứ hai ở nhà vợ, lúc tìm đến cửa còn bà sui mắng cho một trận.
Sau đó, ông tìm nửa ngày mới tìm đến xưởng gạch, nhưng con trai thứ hai thấy mặt ông nghèo.
Nói nào là vợ chồng một tháng mỗi mới hơn hai mươi đồng, cả nhà lớn nhỏ đều ăn tiêu.
Lại mới mua nền đất chuẩn xây nhà, bây giờ nó một xu cũng lấy , còn bảo ông là cha ruột giúp một tay nữa.
"Không lấy , nó một xu cũng , tiền mua nền đất ."
Trần lão đại vô cùng tức giận: "Một xu cũng ? Mua một cái nền đất cần bao nhiêu tiền? Năm mươi đồng là cùng!"
"Vợ chồng chúng nó đều , hai một tháng cộng cũng bốn năm mươi đồng!"
"Bố, bố lão tam lừa !"
"Con thấy chuyện phân gia , chính là lão tam bàn bạc với lão nhị."
"Hơn nữa lão tam sớm tìm việc cho hai họ , lão nhị mới đòi phân gia."
Trần lão hán ngốc.
Vợ chồng lão nhị phân gia tìm việc, một tháng tuy mỗi chỉ hơn hai mươi đồng, nhưng so với việc cày cuốc đồng ruộng thì hơn nhiều.
Nếu chuyện phân gia là chủ ý của lão tam, đ.á.n.h c.h.ế.t ông cũng tin.
Chỉ là, thì ích gì?
Nhà phân, hộ khẩu chuyển , lúc đầu cũng bàn bạc xong mặt trong tộc, ông ép buộc cũng vô dụng.
"Đừng nữa, bây giờ chủ yếu là tìm tiền."
"Không tiền, lão tứ sẽ xuất viện, lão đại con nghĩ cách , dù các con cũng là em ruột."
Trần lão đại tức giận mày ngang mắt dọc: "Con nghĩ cách? Con mà nghĩ cách?"
"Người là do nhà họ Diệp tìm đ.á.n.h, thì tìm nhà họ Diệp đòi tiền!"
!
Trần lão hán vỗ đầu: "Con đúng, ngày mai gọi em hai của con đến, chúng nhà họ Diệp đòi tiền!"
Con trai chịu bỏ tiền, bỏ sức thì chứ nhỉ?
Mà lúc , nhà họ Diệp từ nhà họ Trương về đến nhà, hai vợ chồng già bàn bạc lâu với nhà họ Trương, cũng bàn cách nào.
Về đến nhà, thấy đèn đóm cũng , nương của Diệp Quyên xông đến nhà con trai cả, mắng cho con dâu cả một trận té tát...