Quân Hôn Siêu Cấp Ngọt: Anh Lính Thập Niên 70 Dỗ Tôi Sinh Con Thứ Hai - Chương 320: Giới Thiệu Anh Ấy Cho Người Nhà Họ Tiêu

Cập nhật lúc: 2026-02-24 08:33:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trương Thắng mối hôn sự dễ dàng hủy bỏ như .

 

Cậu hảo tâm nhắc nhở: "Cương t.ử ca, Tiểu Nhân T.ử năm nay hai mươi mốt . Không con nhóc nữa, hơn nữa bệnh của cô khỏi ."

 

Tuy nhiên...

 

"Bệnh khỏi , thì càng , sứ mệnh phối hôn lúc đầu của cũng thành ."

 

Trương Thắng da mặt giật giật: Dám tình chính là lá bùa tục mệnh cho ?

 

Tô Nhân Nhân lúc sinh tim cũng xuất hiện vấn đề gì lớn, chỉ là năm cô mười tuổi bệnh tình đột nhiên phát tác.

 

Vừa phát tác chính là hôn mê.

 

Bệnh viện lớn khắp Đế Đô đều chữa một lượt, nhưng chính là cách nào trị tận gốc.

 

Sau đó gặp một hòa thượng, cho Tô lão một lá bùa, bảo ông đốt bùa thành nước cho đứa bé uống.

 

Đồng thời cho ông một lời khuyên: Chính là bảo ông tìm một đứa bé bát tự hợp đính ước một mối oa oa cho cháu gái.

 

Tô lão là quân nhân cách mạng, ông tin.

 

bà nội Tô thể trơ mắt cháu gái cứ bệnh mãi như , thế là theo lời hòa thượng đốt nước bùa cho đứa bé uống.

 

Còn đừng , thật sự mê tín tác dụng , bệnh tình Tô Nhân Nhân thế mà thuyên giảm ít.

 

Không chỉ phát tác ít , thời gian hôn mê khi phát bệnh cũng rõ ràng ngắn hơn so với .

 

Đã lá bùa hiệu quả như , thế là bà nội Tô liền bắt đầu thực hiện điều thứ hai.

 

tìm tới tìm lui, cả cái đại viện cũng tìm một bát tự hợp với Tô Nhân Nhân.

 

Cuối cùng, là ông nội của Ngụy Cương - Ngụy Khánh Sơn, tuy rằng ông hiện tại địa vị thấp, nhưng ông từng liên lạc viên cho Tô lão.

 

Nghe chuyện của Tô gia, lập tức báo hết ngày sinh tháng đẻ của mấy đứa cháu trai nhà tới.

 

Thậm chí đứa cháu trai nhỏ nhất mới năm tuổi...

 

Sau đó, chỉ bát tự của cháu đích tôn Ngụy Cương là hợp!

 

Thế là hai nhà khi trưng cầu ý kiến của hai đứa trẻ, trực tiếp đính ước oa oa cho hai ...

 

Đợi khi Tô Nhân Nhân mười tám tuổi, già hai nhà mới chuyện .

 

Trực tiếp Ngụy Cương ngây ngẩn cả !

 

Cậu kiên quyết phản đối, nhưng vô dụng! Ông nội , nếu phản đối, thì bắt cởi quân phục!

 

Ngụy Cương còn nhỏ hơn Tiêu Nam nửa tuổi, tháng tròn hai mươi tám tuổi, mà tuổi thật của Tô Nhân Nhân là hai mươi tuổi.

 

Cậu nhắc tới, là chờ Tô Nhân Nhân tới nhắc.

 

, cô gái căn bản cũng hiểu chuyện, đợi cô hiểu chuyện, khẳng định sẽ phản đối thôi.

 

Lý Hân Nguyệt cũng những chuyện .

 

Bởi vì trong sách căn bản nhắc tới Tô Nhân Nhân.

 

Ngụy Cương là vị hôn phu của Tô Nhân Nhân chứ?

 

Lúc , bọn họ đến Tô gia.

 

Vào mới : Tô gia và Tiêu gia, chỉ cách vài tòa nhà.

 

"Ông nội, bà nội, hai dạo vẫn khỏe chứ?"

 

Bà cụ Tô và ông cụ Tô thấy cô đột nhiên xuất hiện, hồi lâu mới hồn: "Diệp Nhi?"

 

"Hì hì, là cháu!"

 

Bà nội Tô một phen ôm lấy cô, kích động hỏi: "Nha đầu, cháu đột nhiên tới?"

 

"Trước khi tới, cũng gọi điện thoại cho bà nội, để trai cháu bọn họ đón một chút."

 

Lý Hân Nguyệt ôm bà nội Tô, tủm tỉm.

 

"Bà nội, cháu là gấp gáp tới việc, vị là chồng của cháu Trần Minh Xuyên."

 

"Minh Xuyên, đây chính là nghĩa tổ mẫu, nghĩa tổ phụ của em: Tô lão gia t.ử và Tô lão phu nhân!"

 

Cuối cùng, bà nội Tô thấy đàn ông ngoài cửa...

 

—— Ái chà, đàn ông dáng dấp thật tuấn tú nha!

 

—— Tướng mạo , dáng , thật đúng là vạn mới một!

 

Trần Minh Xuyên lập tức lên tiếng: "Bà nội chào, lão thủ trưởng chào!"

 

"Cháu là Trần Minh Xuyên, hiện tại nhậm chức ở Sư đoàn A Tập đoàn quân 4!"

 

Vừa là cháu rể, bà nội Tô mặt già tỏa sáng, lập tức buông Lý Hân Nguyệt : "Mau , mau !"

 

"Ông già, mau lấy t.h.u.ố.c lá của ông !"

 

Hai lập tức cửa, ông cụ Tô lấy t.h.u.ố.c lá nhất: "Làm một điếu."

 

Trần Minh Xuyên lễ phép từ chối: "Cảm ơn lão thủ trưởng, cháu hút."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-sieu-cap-ngot-anh-linh-thap-nien-70-do-toi-sinh-con-thu-hai/chuong-320-gioi-thieu-anh-ay-cho-nguoi-nha-ho-tieu.html.]

Ông cụ Tô gật đầu: "Được, cái , nhiều cai mà cai ."

 

"Tiểu Trần, cháu giữ chức vụ gì ở Sư đoàn A?"

 

"Tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn pháo binh, cuối năm tròn hai năm rưỡi."

 

Ồ?

 

Mắt ông cụ Tô sáng lên: "Cháu đến ba mươi ?"

 

"Hai mươi chín tuổi bảy tháng mười ba ngày."

 

"Thằng nhóc giỏi! Lợi hại! Thời buổi cũng thời chiến tranh, thăng cấp dễ dàng như ! , cháu , cháu tên là gì?"

 

Trần Minh Xuyên lập tức hành lễ: "Báo cáo lão thủ trưởng, cháu tên Trần Minh Xuyên! Trần trong Nhĩ Đông Trần, Minh trong khắc ghi, Xuyên trong sông núi!"

 

Ông cụ Tô càng thêm tinh thần: "Tên , cái tên khí phách! Sư trưởng các cháu là lão Tứ nhà họ Tiêu?"

 

"Chính xác!"

 

Ông cụ Tô tò mò : "Cháu chính là cái Tiêu lão Tứ đòi qua, Tam lang liều mạng Trần sợ c.h.ế.t nổi danh quân?"

 

Anh hiện tại sợ c.h.ế.t !

 

Trần Minh Xuyên cảm thấy đỏ mặt: "Báo cáo lão thủ trưởng: Trước là tuổi trẻ hiểu chuyện, hiện giờ sợ c.h.ế.t !"

 

"Ha ha ha ~~"

 

Ông cụ Tô to sảng khoái: "Thằng nhóc giỏi, lão già họ Tiêu ngày ngày khoe khoang chính là cháu a?"

 

"Tốt ! Lần , ông khoe nữa cũng ghen tị với ông nữa!"

 

"Ha ha ha, cháu trai khác họ của ông , là cháu rể khác họ của !"

 

"Lần , sợ ông khoe khoang nữa!"

 

Tô lão và Tiêu lão từng ở cùng một đội ngũ, hai vẫn luôn là loại so kè lẫn .

 

Người ưu tú, cũng khuyết điểm: Đó chính là thích so bì!

 

Con cháu của Tô lão, ở trong quân đội cũng ít, nhưng ai ưu tú hơn Tiêu Nam.

 

Hiện giờ, ông chỉ một cháu rể khác họ, còn một cháu gái thần y, cảm giác gỡ một ván...

 

Chân của Tô lão hồi phục vô cùng , Lý Hân Nguyệt cho ông một châm cứu và xoa bóp.

 

"Ông nội, cao dán dán thêm một tháng nữa, ông thể vứt bỏ cây gậy ."

 

"Muốn nhảy nhót, du sơn ngoạn thủy đều thành vấn đề nữa!"

 

Cây gậy , ông chính là dùng mười mấy năm .

 

Nhìn nó, tâm trạng ông cụ Tô vô cùng phức tạp: "Nha đầu, vợ chồng các cháu nghĩ tới chuyện đến Đế Đô ?"

 

"Đến nơi , trường học của cháu, đơn vị của nó, tới sắp xếp."

 

Trần Minh Xuyên là Sư trưởng Tiêu đòi , nếu rời , Sư trưởng Tiêu e là sẽ nỡ.

 

Kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ, cái Lý Hân Nguyệt hiểu.

 

Thế là cô lắc đầu từ chối: "Ông nội, tạm thời chúng cháu tới, đợi thêm vài năm nữa , đến lúc đó chúng cháu sẽ tới."

 

" mà..."

 

Lý Hân Nguyệt lập tức cắt ngang lời ông cụ: "Ông nội, nhưng mà!"

 

"Cháu , ông và bà nội bảo đảm sẽ sống đến chín mươi tuổi!"

 

"Lần , cháu mang chút hoàng tinh và sa sâm qua đây."

 

"Một cái là hai ăn như đồ ăn vặt, một cái là hai mỗi ngày ngâm nước uống."

 

"Tin cháu!"

 

Thật thể sống đến chín mươi tuổi a?

 

Ông năm nay mới tám mươi thôi, nếu thật thể sống đến chín mươi, ông còn hơn mười năm để sống !

 

Ông cụ Tô cưỡng cầu nữa: "Được, qua vài năm thì qua vài năm, nhưng vợ chồng các cháu nhất định tới."

 

"Minh Xuyên là nhân tài, thiên địa ở nơi rộng lớn hơn."

 

Trần Minh Xuyên ông cụ là thật lòng giúp , gật gật đầu: "Được! Đợi vợ cháu tới, chúng cháu sẽ tìm ngài."

 

"Ừ!"

 

Tình huống của bà nội Tô càng hơn.

 

"Bà nội, t.h.u.ố.c kiên trì uống, cháu sẽ gửi tới đúng hạn!"

 

Hốc mắt bà cụ đỏ hoe.

 

Bệnh cũ của chính là mấy chục năm , bệnh viện Đế Đô, bệnh viện Tổng Tham mưu vẫn luôn cách nào trị khỏi.

 

đứa nhỏ , đơn giản như liền giúp bà định .

 

"Được , bà sẽ nhớ kỹ, bà sẽ nhớ kỹ!"

 

 

Loading...