Khương Tuyết gã vạm vỡ ý đồ với , và chính vì nên cô mới lợi dụng điểm đó để tìm cơ hội chạy trốn. Nhìn thấy gã vạm vỡ đưa Khương Tuyết khỏi hang, ít thôn dân lộ rõ vẻ ghen tị. Bọn chúng nịnh bợ Khương Tuyết bao nhiêu thì cô ngó lơ bấy nhiêu, giờ chịu cùng gã vạm vỡ khiến bọn chúng tức tối vô cùng. chẳng ai dám hó hé nửa lời, vì bọn chúng cao lớn, khỏe mạnh bằng gã, gây chuyện chỉ thiệt . Bọn chúng tự nhủ chỉ cần con nhỏ còn ở trong thôn, sớm muộn gì cũng cơ hội ngủ với nó.
Gã vạm vỡ lúc tâm trí chỉ là cảnh tượng hành hạ Khương Tuyết, nên khi cô đề nghị xa hơn một chút, gã chẳng ngần ngại mà đồng ý ngay. Đường núi khai phá khó , dù gã vạm vỡ gạt cỏ dại nhưng Khương Tuyết vẫn bước chật vật. Khi dẫm một hòn đá lỏng lẻo, cô ngã nhào xuống đất.
"Ư... đau quá." Lòng bàn tay cô đá cứa rách, rỉ những giọt m.á.u đỏ tươi làn da trắng ngần, trông như những đóa hoa mai đỏ nở tuyết.
Ánh mắt gã vạm vỡ tối sầm , gã xổm xuống cạnh Khương Tuyết, bàn tay to lớn bóp c.h.ặ.t cánh tay cô để đỡ dậy. Giọng gã khàn đục: "Lên đây, cõng cô." Phía xa là một bãi đất bằng phẳng khuất tầm mắt, gã nhịn đến mức sắp nổ tung nên giọng đầy vẻ nôn nóng.
"Vâng." Khương Tuyết khẽ đáp. Khi gã vạm vỡ lưng xuống, cô liền nhặt một hòn đá to, hung hăng đập mạnh gáy gã. Cú đập quyết định vận mạng của cô nên Khương Tuyết dùng hết sức bình sinh. Gã vạm vỡ phòng , chỉ kịp cảm thấy gáy đau nhói, mắt tối sầm đổ gục xuống đất.
Khương Tuyết hoảng loạn ném hòn đá , lồm cồm bò dậy chạy thục mạng xuống núi. Rừng núi rậm rạp, cỏ dại cao quá đầu , tiếng sột soạt trong bụi rậm là thỏ rắn khiến cô sợ đến tái mặt, nhưng dám dừng dù chỉ một giây. Khuôn mặt trắng trẻo cỏ sắc cứa rách mấy đường, đau ngứa khiến Khương Tuyết chạy .
Nghĩ đến việc tất cả những đau khổ đang chịu đều là do Khương Du gây , cô thầm thề nếu thoát ngoài, nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Du. Chạy một đoạn, Khương Tuyết tìm một đất trống, nhặt cỏ khô và cành cây châm lửa. Ban đầu cô định đốt cả đám cỏ hoang, nhưng sợ hỏa hoạn lan rộng chạy thoát , lo Lâm Nguyệt Trạch núi c.h.ế.t cháy nên mới bỏ ý định đó. Lâm Nguyệt Trạch là đàn ông yêu cô nhất, cũng là chịu chi tiền cho cô nhất, nên thể c.h.ế.t .
Làn khói trắng nhanh ch.óng bốc lên cao.
"Thủ trưởng, kìa!" Tiểu Lưu chỉ tay lên núi. Người của Cố Bắc Thành luôn theo dõi sát ngọn núi, nên ngay khi thấy khói trắng, họ lập tức tiến rừng theo hướng đó.
Đám thôn dân núi cũng nhanh ch.óng phát hiện đám khói.
"Mẹ kiếp! Đứa nào đốt lửa đấy!"
"Có những ai ngoài?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-837-khoi-trang-bao-tin.html.]
"C.h.ế.t tiệt, mau dập lửa ngay! Nếu đám tìm tới đây thì chúng xong đời hết!"
"Chắc chắn là con khốn , nó chạy thoát , mau đuổi theo!"
Đám đàn ông trong thôn kéo hết, chỉ để hai tên canh giữ hang động để ngăn đám phụ nữ bỏ trốn.
Chồng của Lý Vân mang quả rừng về đến nơi thì ngơ ngác hiểu chuyện gì. Khi kẻ đốt lửa báo tin cho núi, gã dường như nghĩ điều gì đó, sắc mặt lập tức biến đổi. Gã chạy vội về hang, thấy Lý Vân vẫn đang ngủ thì mới thở phào nhẹ nhõm. Không cô trốn là .
Lòng gã bồn chồn nên hút t.h.u.ố.c, vả lâu như cũng lên cơn thèm. Gã cầm lấy bộ quần áo , thò tay túi tìm bao diêm. Lý Vân giả vờ tỉnh dậy, dụi mắt : "Cha nó về đấy ."
Gã chồng sờ cái túi trống rỗng, mặt sa sầm . Gã đột ngột chằm chằm Lý Vân, gằn giọng hỏi: "Bao diêm của tao ?"
"Bao diêm nào cơ?" Lý Vân tỏ vẻ ngơ ngác: " , lúc ngủ luôn. Anh cũng phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i buồn ngủ mà, cũng mới tỉnh thôi. Bao diêm của mất ? Có khi nào rơi ở ?"
Lòng Lý Vân căng như dây đàn nhưng mặt vẫn tỏ bình thản. Ngay cả gã chồng vốn khôn lỏi cũng kỹ năng diễn xuất của cô đ.á.n.h lừa. Có lẽ lúc gã lôi đồ trong túi rơi ở đó và ai đó nhặt .
"Cô cứ ở đây, cấm đấy, trông chừng con trai tao cho cẩn thận." Gã chồng ném bộ quần áo xuống, vội vàng chạy .
Đợi gã khỏi, Lý Vân chạy khỏi hang đá, vặn gặp nữ công an đang bước nhanh tới. Hai khẽ gật đầu, nhẹ nhàng tiến về phía cửa hang. Chồng của Lý Vân rêu rao khắp nơi nên ai cũng vợ gã mang thai.
Nga