Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 787

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:49:44
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du cắt ngang lời cậu ta: "Cứ vậy đi, không cần trừ tiền lương, nhưng không được có lần sau, giờ nhanh chóng dùng xốp và chai treo trai cò lên thôi."

Treo từng con trai lên tốn không ít thời gian, trong lúc bị giày vò khốn khổ, số lượng trai cò c.h.ế.t sẽ càng nhiều.

Vũ Bằng Hồng cũng biết điều này, cậu ta vội ngậm miệng lại rồi dạy nhóm công nhân treo trai cò lên như thế nào.

Cũng may treo trai cò và làm đồ khảm xà cừ không giống nhau, học tập một chút là có thể làm được.

Dưới sự cố gắng của mọi người, cuối cùng cũng treo toàn bộ trai cò lên trước khi tan tầm, cũng như chuyển xuống ao nước.

Tập Hiểu Đông vốn định dẫn người nhà ăn Tết ở đảo Quỳnh Châu, kết quả lại nhận được cuộc gọi của người thân từ thủ đô.

Ngô Hiếu Nghi đã xảy ra chuyện.

Cô ta bị cô em gái sinh đôi đ.â.m một nhát, chảy nhiều m.á.u dẫn tới sinh non, vả lại nhát d.a.o kia còn đ.â.m thủng gan và lá lách, giờ mạng sống của cô ta rất nguy kịch.

Nhà họ Ngô đến kiếm nhà họ Tập, nói Ngô Hiếu Nghi muốn gặp mặt Tập Lục Thừa trước khi chết.

"Chết sớm vậy làm gì? Giờ sắp c.h.ế.t rồi mới nhớ là mình vẫn còn một đứa con trai!”

Mẹ Tập không muốn để Tập Lục Thừa đi gặp Ngô Hiếu Nghi, bà ấy thật sự sợ cái nhà họ Ngô kia, ai biết bọn họ sẽ làm chuyện quá đáng gì, bà ấy không thể để cháu trai mình mạo hiểm được.

Rõ ràng là Tập Hiểu Đông cũng không dự đoán được sẽ xảy ra chuyện như vậy, anh ấy ngây ra một lúc lâu rồi mới nhìn về phía con trai: "Con có muốn đi không?"

Tập Lục Thừa ngẩng đầu nhìn về phía cha mình, khóe môi mím thành một đường thẳng, không lên tiếng.

Không khí như bị đọng lại.

Mẹ Tập: "Con hỏi trẻ con làm gì, thằng bé còn nhỏ như vậy thì có thể biết gì chứ, mẹ thấy không cần phải đi, ông nó à, ông thấy thế nào?"

Mấy ngày nay cha Tập đều nằm trên giường nên nay sức khỏe mới tốt lên được một chút, lúc này nghe thấy con dâu trước xảy ra chuyện, ông ấy cảm thấy vô cùng khiếp sợ: "Hay là cứ đến đó đi, đừng để lại tiếc nuối."

Dù Ngô Hiếu Nghi không tốt thế nào thì cũng là mẹ ruột của cháu trai, nếu ngay cả lần gặp mặt cuối cùng cũng không cho thằng bé gặp, nói không chừng sau này thằng bé sẽ oán trách bọn họ.

Tập Hiểu Đông cũng lên tiếng vào lúc này, anh ấy bước qua nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của con trai: "Đi thôi, cha đi với con."

Tuy rằng Bạch Du không thích Ngô Hiếu Nghi, nhưng cô cũng không ngờ tới việc Ngô Hiếu Nghi sắp chết.

Khi cô chạy về thì nhìn thấy Tập Lục Thừa đứng trên bờ cảng, gió biển thổi quần áo của cậu bé tung bay, vang lên tiếng xào xạc, khuôn mặt thanh tú vừa tái nhợt vừa mịt mờ.

Bạch Du bước qua ôm lấy cậu bé, nhẹ giọng nói: "Đừng sợ, cô Bạch ở đây chờ cháu trở về."

Sau khi Tập Lục Thừa nghe tin mẹ ruột sắp chết, cậu bé vẫn không nói lời nào, lúc này nghe cô Bạch nói vậy, cậu bé nhào tới ôm eo cô.

"Cô Bạch, cháu không thích bà ấy, nhưng cháu... Từ trước đến nay đều không muốn bà ấy chết..."

Lời này khiến Bạch Du chua xót, cô lập tức xoa đầu Lục Thừa: "Cô Bạch biết, cháu luôn là đứa trẻ ngoan, không phải lỗi của cháu, nếu trong lòng cảm thấy buồn thì cứ khóc, không phải ngại."

Vừa dứt câu, bàn tay nhỏ ôm eo cô càng dùng sức.

Kèm với tiếng gió biển, cô nghe được tiếng nức nở nghẹn ngào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-787.html.]

Sau khi tiễn Lục Thừa, Bạch Du vừa về đến nhà đã bị con gái ôm lấy, trên mặt cô bé lộ vẻ lo sợ ít thấy.

Bạch Du còn nghĩ rằng cô bé xảy ra chuyện, vội ôm cơ thể nhỏ đang run rẩy của cô bé vào trong ngực, liên tục hỏi: "Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?"

Minh Thư "Òa" lên một tiếng rồi bật khóc: “Mẹ, con muốn mẹ làm mẹ của con cả đời, mẹ không được giống mẹ của Lục Thừa, mẹ không được chết."

"Bé con không khóc, đương nhiên là mẹ sẽ làm mẹ con cả đời, mẹ sẽ không sao cả, mẹ sẽ luôn ở bên cạnh con."

Lần Minh Thư khóc lớn là lúc các cô rời đảo Quỳnh Châu đến thành phố Quảng để học tập, nhưng lần này cô bé còn khóc lớn hơn lần trước, nước mắt rơi từng giọt xuống khiến trái tim Bạch Du tan nát.

Vấn đề sinh lão bệnh tử rất nặng nề, lúc trước cô và Giang Lâm thấy cô bé còn nhỏ, cho nên cũng không có nhắc tới chữ “Chết” với cô bé, nhưng xem ra giờ là lúc giải thích từ từ cho cô bé nghe.

TBC

Mấy năm nay sức khỏe ông Giang lúc tốt lúc không, tuy rằng bên cạnh có bảo mẫu, cũng có bác sĩ chuyên môn, nhưng ông ấy cũng đã lớn tuổi rồi, có rất nhiều cơ quan không dùng được, đầu năm nay ông ấy đã vào bệnh viện một lần, Giang Lâm ở bệnh viện trông ông ấy hai ngày hai đêm, tuy có vẻ ly kỳ nhưng lại không nguy hiểm, nhưng vẫn dọa sợ tất cả mọi người.

Mấy ngày trước ông Giang mới gọi điện thoại tới, hỏi năm nay bọn cô có trở về không, tuy ông ấy không nói lời nào nhưng Bạch Du vẫn không đành lòng, dự định dù năm nay Giang Lâm không có kỳ nghỉ, cô và bà nội cũng sẽ dẫn hai đứa nhỏ về thủ đô.

Đối với người lớn tuổi mà nói, nếu gặp mặt được thì cứ gặp, cô không muốn làm ông Giang thất vọng, cũng không muốn để lại tiếc nuối.

Minh Thư khóc đỏ cả đôi mắt, mấy ngày sau cô bé như trở về lúc còn là em bé, bám dính lấy Bạch Du, Bạch Du đi đâu thì cô bé sẽ đi đó, giống như cái đuôi nhỏ không cắt được.

Niệm Niệm thấy em gái khóc như vậy, lập tức nghĩ mọi cách để dỗ em gái, cô bé lấy bánh quy mình không nỡ ăn ra, còn đồng ý sau khi học thêu tranh thêu hai mặt xong, thành phẩm đầu tiên sẽ tặng cho em gái, dáng vẻ biết chuyện khiến trái tim người ta mềm nhũn.

Khi Niệm Niệm vừa tới đảo Quỳnh Châu, cô bé thường xuyên nhắc tới cha, đồ ngon đều giấu một nửa, người lớn cho cô bé tiền cô bé cũng không xài mà tích cóp, ban đầu Bạch Du còn cảm thấy kỳ lạ, sau này mới biết được là cô bé muốn chừa lại đồ tốt nhất cho cha cô bé.

Mấy năm nay Niệm Niệm đã lớn không ít, số lần nhắc tới cha cô bé cũng càng ngày càng ít, dường như cô bé đã đoán ra, nhưng cô bé vẫn giữ thói quen chừa lại một nửa gì đó.

Bạch Du vẫn luôn cho người tìm kiếm tung tích của anh hai cô, dù sống hay chết, cô cũng mong có được một đáp án.

Vậy thì vẫn còn có cái để nói với người nhà và Niệm Niệm.

Vì an ủi Minh Thư, Bạch Du quyết định xuống bếp làm món bánh gạo nếp đậu đỏ mà cô bé thích ăn nhất.

Bạch Du thêm lượng sữa bò vừa phải vào bột gạo nếp, sau khi nhào đều thì bôi một lớp dầu lên trên nồi rồi đổ phần gạo nếp vào trong, sau khi trải đều dưới đáy, phủ mứt đậu đỏ thì đổ phần gạo còn lại vào trong, chiên đều các mặt là có thể lấy ra.

Lớp ngoài bánh gạo nếp đậu đỏ cháy sém, lớp da xốp giòn, cắn một miếng, cảm giác giòn tan bùng nổ trong khoang miệng, bên trong lớp bánh mềm mại thơm ngọt, ngon đến mức người ta muốn dừng mà cũng không dừng được.

Minh Thư ăn no căng bụng, cuối cùng cũng nở nụ cười.

***

Thành phố Quảng, trong phòng Hồi sức cấp cứu.

Sắc mặt Ngô Hiếu Nghi tái nhợt, trắng đến mức như m.á.u trên người đã bị rút cạn, tròng mắt cô ta tan rã, đôi mắt không có tia ánh nhìn chằm chằm trần nhà.

Lúc trước có vô số người nói qua với cô ta một câu: "Hiếu Nghi, có phải cô bị ngốc không, không đối xử tốt với con mình, mà lại đi đối xử tốt với con nhóc không chui ra từ trong bụng cô, sau này cô sẽ hối hận."

Lúc trước khi cô ta nghe mấy lời này thì sẽ trả lời như thế nào nhỉ? À, đúng rồi, cô ta nói cô ta tuyệt đối sẽ không hối hận, cô ta còn lập lời thề son sắt nói với mọi người, cô ta sẽ nuôi dạy Nha Nha thành một đứa trẻ ưu tú, sau này vào trường cấp ba rồi thi đậu vào Đại Học, cô ta cũng tin sau này Nha Nha sẽ báo đáp người làm mẹ là cô ta.

Hiện thực lại tát cô ta một cái thật mạnh, khiến cô ta nhìn rõ bản thân, cô ta không chỉ ngốc, mà đầu óc của cô ta còn bị úng nước, nếu không sao cô ta có thể làm ra chuyện không cần con như thế?

Cô ta không rõ rốt cuộc là sai ở đâu, cô ta cưng chiều Nha Nha như con gái ruột, cho cô bé ăn ngon, mặc đẹp, cho cô bé đến trường tốt nhất để học, những thứ những đứa trẻ khác có cô bé đều có, những thứ những đứa trẻ khác không có cô bé cũng có.

Loading...