Rõ ràng Tập Lục Thừa cũng biết ý trong lời nói của Minh Thư, trước khi Bạch Du từ chối, cậu bé đã gật đầu: "Cháu cảm thấy được đấy, chắc cha cháu sẽ rất thích."
Bạch Du: "?"
Minh Thư cười càng thêm rạng rỡ, còn chớp mắt với Tập Lục Thừa: "Em cũng cảm thấy như vậy, chốc nữa chúng ta sẽ cùng nhau tặng cho cha anh."
Tập Lục Thừa nhìn cô bé, từ qua cho đến nay, đây là lần đầu tiên cậu bé nở nụ cười thật lòng: "Được."
Tới chạng vạng, Tập Hiểu Đông tới đón Tập Lục Thừa theo ước định, nhưng anh ấy không đến đây một mình, đến cùng còn có người yêu của anh ấy.
Khi nghe mẹ Tập nói, Bạch Du cảm thấy người phụ nữ kia đã lấy lòng nhà họ Tập quá rồi, nhưng sau khi cô ấy tới, cô chợt nhận ra tại sao Tập Hiểu Đông lại chọn cô ấy.
Nói từ vẻ bề ngoài, thật ra là cô ấy không xinh đẹp bằng Ngô Hiếu Nghi, làn da có chút đen, khi cười rộ lên còn để lộ hàm răng hô, nhưng rõ ràng là cô ấy thông minh hơn Ngô Hiếu Nghi, biết rõ mình muốn làm gì, cô ấy biết bản thân trông không xinh đẹp, gia cảnh cũng không bằng nhà họ Tập, cho dù Tập Hiểu Đông cưới vợ sau, có một đứa con trai thì Tập Hiểu Đông cũng không phải là người đàn ông mà cô ấy có thể có được.
Bởi vậy cô ấy thả thấp thái độ của bản thân, lấy lòng cha mẹ nhà họ Tập, lấy lòng Tập Lục Thừa, cũng vô cùng nghe lời khi ở trước mặt Tập Hiểu Đông, sẽ không tự tiện làm việc.
Bạch Du vốn đang lo lắng sau khi có mẹ kế, tháng ngày của Tập Lục Thừa sẽ không được tốt, nhưng sau khi nhìn thấy cô, cô lại rất yên tâm.
Nếu người phụ nữ này thông minh thì sẽ không khắt khe với Tập Lục Thừa, ít nhất sẽ không làm ra chuyện quá đáng ở bên ngoài, người có tư lợi là chuyện bình thường, sau này cô ấy có thiên vị con của mình cũng là chuyện bình thường, nhưng đừng quá đáng là được.
Nhưng khi gặp nhau Minh Thư vẫn tặng đồ khảm xà cừ kiểu dáng đống phân trâu cho Tập Hiểu Đông, còn nói: "Chú Tập, tặng cho chú, mẹ cháu nói cha mẹ không thương con đều là phân trâu, chú Tập cảm thấy mẹ con nói có đúng không?"
Bạch Du: "..."
Mẹ không có, mẹ không phải, con đừng nói bậy!
Tập Hiểu Đông nhìn cô bé nở nụ cười ngây thơ trước mắt rồi lại nhìn đồ khảm xà cừ kiểu dáng đống phân trâu trong tay cô bé, anh ấy lập tức gật đầu: "Mẹ cháu nói đúng, cha mẹ không thương con đều là phân trâu, cháu yên tâm, chú không phải là người như vậy, nhưng vẫn rất cảm ơn vì món quà của cháu."
Nói xong, anh ấy nhận đồ khảm xà cừ kiểu dáng đống phân trâu trong tay Minh Thư, không nhìn ra vẻ bị xúc phạm nào trên mặt anh ấy cả.
***
Năng lực làm việc của Dư Tiểu Kiệt không tồi, chưa được ba ngày, anh ấy đã mò ra lý lịch của năm đến sáu mươi người trong buổi sàng chọn đầu tiên.
Trong đó có năm sáu người không sạch sẽ, ngày thường thích làm mấy chuyện như trộm cướp, còn có hai tên du côn, ngày thường thích đùa giỡn phụ nữ, còn có mấy người mắc bệnh truyền nhiễm, nhưng khi Bạch Du hỏi thì bọn họ lại che giấu.
Sau khi loại bỏ những người này, còn lại không đến bốn mươi người.
Bạch Du để Dư Tiểu Kiệt phỏng vấn những người này, quá trình phỏng vấn cũng đơn giản, cửa đầu tiên là để bọn họ tách trai cò.
Có vài cô gái trẻ tuổi rất sợ loại động vật mềm và ướt như trai cò, vừa động vào là đã thét chói tai, còn có hai người đàn ông sau khi mò được ngọc trai trong trai cò thì trộm luôn.
Tất nhiên là phải loại bỏ những người này.
Sau hai đợt phỏng vấn cuối cùng, còn sót lại không đến hai mươi người.
Bạch Du lấy hợp đồng ra để bọn họ ký kết, bên trong viết rõ không được lấy bất cứ thứ nào trong nhà máy, nếu bị bắt gặp giấu ngọc trai, một khi bị bắt được, phạt một ngàn đồng trở lên, số lượng nhiều thì sẽ lập tức đến Cục Công an để báo án.
Mọi người nghe thấy số tiền này thì đều ngây ra.
Vài người cảm thấy Bạch Du làm như vậy là không tử tế.
"Phạt một ngàn đồng là rất quá đáng, còn lấy công an ra dọa mọi người, quản đốc Bạch không tin nhân phẩm của chúng ta!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-786.html.]
"Đúng vậy, đây chẳng phải là đang sỉ nhục người khác ư? Ai lại ký kết với loại nhà máy này chứ!"
"Không nói chứ, sắt thép có thể còn đáng tiền hơn ngọc trai nhiều, nhưng cũng không thấy người ta cho ký thứ này, dù nói thế nào tôi cũng không ký!"
Bạch Du cười nói: "Không ký vậy cứ rời khỏi, nếu các người cảm thấy nhân phẩm qua cửa thì cần gì phải lo lắng? Dù sao các người cũng sẽ không lấy trộm ngọc trai của nhà máy, cho dù tôi có viết tiền phạt là một ngàn đồng cũng sẽ không có bất cứ tổn thất nào với các người, trái lại là các người sợ như vậy, là không yên tâm về bản thân hay là không yên tâm về nhà máy?"
Mấy người kia bị Bạch Du hỏi đến mức câm nín không trả lời được.
Bạch Du cũng không để bọn họ giải thích, bảo mấy người kia về đi, cuối cùng chỉ còn lại mười lăm người ký kết hợp đồng.
Nhưng không có Vũ Bằng Hồng ở đây, cô cũng không có gì để huấn luyện, bởi vậy cô đã bảo những người này qua vài ngày nữa rồi hẳn tới làm việc.
Nghĩ vậy, cô quyết định tuyển cho Vũ Bằng Hồng một trợ lý, nếu không anh ấy vừa rời khỏi nhà máy thì nhà máy lập tức sẽ trở thành rắn mất đầu.
Hai ngày sau, Vũ Bằng Hồng đã mua trai cò về.
Dọc đường Vũ Bằng Hồng long đong mệt mỏi, ngay cả một ngụm nước cũng chưa uống là đã chạy tới đưa tin cho Bạch Du: "Giám đốc Bạch, hơn một ngàn cân trai cò đã an toàn mua trở về, nhu cầu cấp bách bây giờ là cần nhân công treo trai cò lên."
TBC
Bạch Du nghe cậu ta nói vậy, trong lòng có chút câm nín.
Trước tiên là phải sàng chọn trai cò, có vài con trai cò bị ngạt c.h.ế.t trong quá trình vận chuyển, cần phải nhặt ra, sau khi nhặt trai cò ra xong, phải dùng dây nilon buộc trên vật trôi nổi rồi mới có thể nuôi trong ao ước, không thể đổ vào trực tiếp vào trong ao nước khi vừa vận chuyển về.
Quá trình này cần lượng lớn nhân công, đối với điều này, Vũ Bằng Hồng biết rõ hơn cô.
Nhưng cậu ta ra ngoài nhiều ngày như vậy, một cuộc điện thoại cũng chưa gọi cho cô, khi nào về tới cũng không báo cho cô, dẫn tới việc tạm phải tuyển người cho nhà máy.
Tuy rằng lúc trước tuyển được mười lăm người, nhưng bởi vì Vũ Bằng Hồng chưa trở về nên Bạch Du vẫn chưa cho bọn họ đi làm.
Nhưng giờ không phải là lúc oán giận, Bạch Du lập tức đến công xã mượn loa lớn, sau đó bảo mọi người nhanh chóng tới đây làm việc.
Sau khi thông báo xong, cô vén tay áo lên, bản thân đi sàng chọn trai cò trước.
Chậm một giây, có thể sẽ càng có nhiều trai cò chết.
Tuy rằng Bạch Du không mắng Vũ Bằng Hồng, nhưng cậu ta cũng nhận ra đó là vấn đề của mình: "Xin lỗi giám đốc Bạch, lần sau trước khi tôi làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ thông báo cho cô!"
Nói xong, cậu ta cũng cởi ra áo khoác ra, vén tay áo lên sàng chọn trai cò với Bạch Du.
Nhìn thấy cảnh này, hai thím dọn vệ sinh, Dư Tiểu Kiệt và Lại Mỹ Thanh không cần Bạch Du lên tiếng đều tự đến giúp.
Tuy rằng Vũ Bằng Hồng không đưa tin kịp thời làm chậm trễ sự việc, nhưng có thể tin vào mắt của cậu ta, những con trai cậu ta chọn có lớp da bóng loáng, vả lại kích thước còn rất lớn, vừa nhìn là đã biết tình trạng vô cùng khỏe mạnh.
Trải qua sự cố gắng của mọi người, cuối cùng sàng chọn ra hơn hai trăm cân trai cò bị ngạt chết, tổn thất lập tức tăng lên hơn một trăm đồng.
"Xin lỗi giám đốc Bạch, lần tổn thất này cứ tính cho tôi, sau này cứ trừ tiền của tôi."
Vũ Bằng Hồng rất áy náy, lại lần nữa nhận ra lỗi thuộc về mình.
Nếu cậu ta thông báo với Bạch Du rằng mình sắp về trước thì chắc chắn Bạch Du sẽ chuẩn bị sẵn xe kéo chờ cậu ta bên bờ, trai cò vừa cập bờ là có thể kéo trở về.
Nhưng bởi vì cậu ta xử lý không tốt nên mới làm tổn thất nhiều tiền như vậy.
Bạch Du lắc đầu: "Không chỉ anh có lỗi mà tôi cũng có trách nhiệm, tôi nên nhắc nhở anh trước khi xuất phát, đây là lần đầu tiên, mọi người đều không có kinh nghiệm, lần sau có kinh nghiệm rồi thì có thể tránh khỏi cảnh này."
Vũ Bằng Hồng rất cảm động: "Tôi..."