Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 784

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:42
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vũ Bằng Hồng cầm nhiều tiền như vậy, lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi: "Giám đốc Bạch, có phải lúc đầu chúng ta chỉ nên bỏ vốn ít một chút không, ngộ nhỡ…”

Hai ngàn đồng không phải là số tiền nhỏ, không nói tới trong quá trình nuôi trồng còn xảy ra vấn đề, lỡ như trong quá trình vận chuyển xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cậu ta sẽ không gánh vác nổi.

Bạch Du cắt ngang lời cậu ta: "Anh không tin tưởng tôi hay là không tin bản thân?"

Lúc trước Vũ Bằng Hồng từng làm công chăn nuôi trai nước ngọt ở sở nghiên cứu, vì để đào tạo cậu ta, cô đã bỏ nhiều tiền và mạng lưới giao thiệp để đưa cậu ta ra nước ngoài học tập.

Sau khi cậu ta về nước, bọn họ có mua trai cò về để tiến hành thí nghiệm, tất cả thí nghiệm đều thành công, bởi vậy cô không có chút nghi ngờ nào với bản lĩnh của Vũ Bằng Hồng.

Chẳng uq là người này lại quá cẩn thận, nhưng cô không thể chờ thêm được nữa.

Vũ Bằng Hồng vội lắc đầu: "Không phải, tôi chỉ lo..."

Bạch Du cắt ngang lời cậu ta lần nữa, c.h.é.m đinh chặt sắt nói: "Không có gì phải lo lắng, nhà máy đã thành lập rồi, giờ anh mới lo lắng thì cũng đã chậm!"

Lúc này sắc mặt Bạch Du nghiêm túc, khiến Vũ Bằng Hồng sợ tới mức không dám thở mạnh.

Người khác đều nói Bạch Du là một người phụ nữ trẻ tuổi, cô sẽ không thể quản lý tốt một nhà máy lớn như vậy, lúc trước có thể quản lý tốt nhà máy đồ khảm xà cừ là vì có thư ký Âu Dương Văn Khiên, nhưng giờ cô chỉ có một thân một mình, người coi thường cô không phải số ít.

Nhưng Vũ Bằng Hồng cảm thấy những người này đã suy nghĩ nhiều rồi, cậu ta lớn hơn Bạch Du vài tuổi, nhưng lúc này khi thấy sắc mặt của cô trở nên u ám, cậu ta lập tức có cảm giác bị cô giáo dạy bảo như lúc nhỏ.

Nhưng đã đánh rồi cũng phải cho một quả ngọt, Bạch Du không dùng quyền lợi để đè ép đối phương, vẫn phải có khích lệ thích đáng: "Nhưng tôi tin tưởng năng lực của chủ nhiệm Vũ, cũng tin tưởng anh nhất định sẽ nuôi trồng được loại ngọc trai tốt nhất cho nhà máy của chúng ta!"

Bạch Du cho phép mọi người trong nhà máy gọi cô là giám đốc Bạch, nhưng người ngoài gọi cô là quản đốc Bạch thì cô vẫn chấp nhận, còn Vũ Bằng Hồng lại càng thích cách gọi chủ nhiệm này, chứ không phải cách gọi quản lý mà Bạch Du đã từng gọi.

Nhưng dù có gọi là gì thì cũng chỉ là một cách gọi mà thôi.

Vũ Bằng Hồng nghe vậy, cậu ta cảm thấy rất cảm động, cũng cảm thấy bả vai trở nên nặng trĩu: "Được, tôi nhất định sẽ không phụ sự tin tưởng của giám đốc Bạch đối với tôi!"

Nhưng không chờ Vũ Bằng Hồng mua trai cò về thì nhà máy đã đón vài vị khách không mời mà đến.

Người đến đây lần này là cả nhà Tập Hiểu Đông đã rất nhiều năm không gặp.

Bạch Du vừa mới lái xe đạp vào căn cứ Hải quân thì đã có người nói trong nhà cô có khách tới.

Cô lập tức nghĩ tới đôi vợ chồng Giang Hựu Hàm và Lương Thiên Vũ theo bản năng, còn nghĩ rằng lần trước bọn họ khuyên bảo không thành công nên lần này lại chạy đến đảo Quỳnh Châu để khuyên bảo, trong lòng cô có chút không vui.

Nhưng chẳng mấy chốc cô đã biết bản thân đoán sai.

Người tới không phải Giang Hựu Hàm và chồng cô ta, mà là Tập Hiểu Đông, mẹ Tập và Tập Lục Thừa đã cao lên không ít.

Bạch Du có chút ngạc nhiên đối với chuyện ba người đến đây, dù sao cũng đã lâu không nhận được thư từ và tin tức của bọn họ, từ ba năm trước sau khi bọn họ dọn về thủ đô, hai nhà qua lại rất ít.

TBC

Nhưng giữa ba đứa trẻ vẫn có thư từ qua lại, ban đầu đôi chị em có viết thư, nhưng sau khi Niệm Niệm vào tiểu học, đồng thời còn phải học thêu tranh hai mặt và vẽ tranh thì không có nhiều thời gian nữa, dần dần dừng việc viết thư cho Tập Lục Thừa, còn Minh Thư thì vẫn tiếp tục kiên trì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-784.html.]

Hai người kém nhau vài tuổi, có đôi khi Bạch Du cũng rất tò mò cô bé đào đâu ra nhiều chuyện để kể với người ta như vậy, có một lần cô không nhịn được mà lén đọc thư của cô bé thì thấy bên trong viết…

"Hôm qua Cá Kho đã chết, em và chị rất đau lòng, chị nói phải chôn Cá Kho xuống dưới gốc cây, nhưng thím Anh nói chôn trong đất không bằng chôn trong lửa, chôn trong đất sẽ bị kiến và sâu ăn, em không muốn Cá Kho bị sâu ăn nên em đã chôn nó vào lửa, em và chị dùng lửa nướng nó, nhưng sau khi nướng thì lại rất thơm, cho nên em và chị đã chia nhau ăn Cá Kho.”

"..."

Bạch Du không có cách nào để miêu tả cảm xúc khi đọc bức thư vào lúc đó.

Cá Kho là một con cá trích, có lần cô mua hai con cá trích từ trạm thịt về, Minh Thư nhìn thấy thì nói muốn nuôi, vì thế cô đã cho cô bé một con cá để cô bé nuôi trong nhà như một con cá cảnh, còn để cô bé đặt tên, cô bé suy nghĩ rất lâu, cuối cùng lấy cái tên "Cá Kho"

Lúc đó khi Bạch Du vừa nghe cái tên này là đã cảm thấy không đứng đắn, nhưng con thích nên cô không nói, giờ xem ra dự cảm của cô đã đúng.

Lần đó khi cô từ trường về đến nhà, nhìn thấy miệng của hai đứa nhỏ vô cùng dơ, lại không thấy "Cá Kho" nuôi ở trong bể cá đâu, đôi chị em nói Cá Kho đã chết, vả lại còn được an táng.

Cô không thể nào ngờ được việc, cái gọi là an táng là chôn cất trong bụng.

Trái lại Tập Lục Thừa là một đứa bé ngoan, cậu bé đều nhớ rõ rành mạch sinh nhật của mỗi người trong nhà, mỗi năm đều sẽ dày công gửi quà tới đây.

"Lục Thừa, cháu đã lớn không ít, suýt chút nữa cô đã nhận không ra cháu rồi." Lúc này Bạch Du nhìn thiếu niên Tập Lục Thừa nho nhỏ đã trưởng thành, lập tức nở nụ cười rồi nói, sau đó nói với Tập Hiểu Đông và mẹ Tập: "Thím Tập, đồng chí Tập, đã lâu không gặp!"

Tay chân Tập Lục Thừa thon dài, trước kia chỉ cao tới eo của cô, giờ đã đến bả vai của cô rồi, tóc được cắt đầu đinh, để lộ ngũ quan tinh xảo, nghe Bạch Du nói vậy, cậu bé để lộ hàm răng trắng, ngượng ngùng gọi một tiếng: "Cô Bạch."

Tập Hiểu Đông: "Đã lâu không gặp, đồng chí Bạch, chúng tôi không nói trước mà đã đến đây, thật sự là đã làm phiền rồi."

Tập Hiểu Đông gật đầu, khóe miệng cong lên: "Đã lâu không gặp, đồng chí Bạch, chúng tôi không nói trước mà đã đến đây, thật sự là đã làm phiền rồi, lần này chúng tôi đến đây là để xem xét thị trường Thâm Châu, giờ Thâm Châu đã được định là đặc khu phát triển, tôi rất coi trọng nơi này, vừa khéo trường cho nghỉ đông, Lục Thừa biết tôi sắp tới đây nên đã đề nghị được đi chung, còn nói muốn tới thăm mọi người.”

Bạch Du: "Vô cùng chào mừng, ánh mắt của đồng chí Tập rất tốt, tôi cũng rất coi trọng sự phát triển trong tương lai của Thâm Châu."

Mẹ Tập cười rồi nói bổ sung: “Từ xa đến đây đúng là không dễ dàng, thím vốn không định đến đây, nhưng năm nay thủ đô lạnh quá, còn chưa tới tháng Mười Hai mà đã có mấy trận tuyết lớn, bệnh tay chân nứt da của ông nội Thừa Thừa lại tái phát, Thừa Thừa nói nhiệt độ vào mùa đông ở đây chỉ có mười mấy độ, rất ấm áp nên đã đề nghị cả nhà bọn thím đến đây, thuận tiện nghỉ phép ở đây luôn, qua năm rồi về."

Bạch Du gật đầu: "Đúng vậy, mùa đông ở đây rất dễ chịu, nếu không có luồng khí lạnh thì nhiệt độ trung bình chỉ trong mười bảy mười tám độ, mặc vài cái áo mỏng là đã ấm rồi, mọi người đã kiếm được chỗ ở chưa?"

So với ba năm trước đây, Tập Hiểu Đông có vẻ càng thêm trầm ổn, nói chuyện thong dong lễ độ, giống như nắm rõ mọi chuyện trong lòng bàn tay, ý cười treo ở khóe môi gãi đúng chỗ ngứa, trong sự lễ phép lại mang theo sự xa cách, cả người tỏa ra khí chất nho nhã của thương nhân.

Mẹ Tập gật đầu: "Tìm được rồi, ở trong một nhà khách bên trong, ông nội của Thừa Thừa cũng muốn đến đây thăm cháu, nhưng do huyết áp của ông ấy tăng cao nên đã nghỉ ngơi ở nhà khách."

So sánh mẹ Tập với ba năm trước đây, bà ấy trông béo lên một chút, nhưng không biết có phải là do đi tàu xe mệt mỏi không mà trông có chút tiều tụy, dưới mắt còn có quầng thâm mắt rất đậm.

Không biết có phải Bạch Du nhạy cảm không, cô luôn cảm thấy nguyên nhân mà cả nhà họ Tập chạy tới đảo Quỳnh Châu không đơn giản như vậy.

Nhưng đối phương không nói, cô cũng không tiện mở lời, mọi người trò chuyện được chốc lát thì Bạch Du mời bọn họ đến nhà hàng Quốc Danh để bùng bữa.

Sau một bữa cơm, mẹ Tập cũng mở lời.

Thì ra lần này cả nhà họ Tập đến đây, ngoài việc Tập Hiểu Đông phải thị sát thị trường ở Thâm Châu, còn có một chuyện vô cùng quan trọng, đó là đến đây để đề nghị kết thông gia với người yêu của Tập Hiểu Đông.

Loading...