Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 782
Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:38
Lượt xem: 13
Nếu không phải gặp phải tên biến thái đáng bị đày xuống mười tám tầng địa ngục kia, nhất định con bé sẽ có thể sống một cuộc sống tràn đầy màu sắc.
Từ sau khi bà ấyvà chồng trở thành thợ cả ở nhà máy đồ khảm xà cừ, không ít người khuyên bọn họ nhận nuôi một đứa con bình thường, không cần phải đặt toàn bộ tâm tư lên trên một đứa con gái bị điên, mỗi lần nghe người khác nói như vậy, bà ấy ước có thể xi tiểu ngược lên trên đầu đối phương.
Bọn họ không biết rằng, Hiểu Đường của bọn họ ngoan cỡ nào, hiếu thảo cỡ nào, bọn họ thấy con gái ngoan nên mới đau lòng như vậy, vĩnh viễn sẽ không từ bỏ con gái.
Bạch Du duỗi tay nắm lấy tay bà ấy, dùng sức vuốt ve: "Đã qua cả rồi."
"Yên tâm, thím không sao."
Triệu Kí Thu khẽ gật đầu, vì để không dọa đến con gái ở bên cạnh, bà ấy cố gắng ép nước mắt đã tới khóe mắt trở về: "Mấy năm nay tình trạng của Hiểu Đường càng ngày càng tốt, nhìn thấy thím và cha nó vẽ bản thiết kế, nó cũng muốn vẽ, ban đầu bọn thím cũng không muốn cho nó cho làm việc gì cả, nhưng nếu nó đã thích thì cứ để nó vẽ, chẳng qua là sau này nó càng vẽ càng đẹp, thím lập tức chỉ dạy nó vẽ một vài bản thiết kế, thằng bé Bằng Hồng thấy nó thích vẽ nên năm trước khi trở về từ Nhật Bản, thằng bé mang về rất nhiều sách có liên quan tới thiết kế trang sức, Hiểu Đường yêu thích những cuốn sách đó tới mức không nỡ buông tay, mỗi cuốn đều bị nó lật tới mức biến dạng, mấy bản thiết kế này đều do nó tự mình sáng tác, không biết có phù hợp yêu cầu với yêu cầu của cháu không?"
TBC
"Phù hợp, rất phù hợp!" Bạch Du gật đầu liên tục: "Đúng lúc chỗ của cháu đang thiếu nhà thiết kế trang sức, ý của thím Triệu là muốn cho Hiểu Đường tới chỗ cháu để đi làm?"
Chắc chắn là phải tuyển dụng nhà thiết kế trang sức, nhưng giờ trong nước có rất ít nhà thiết kế trang sức, cô cũng muốn tới mời thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu, nhưng nếu bọn họ rời đi, nhà máy đồ khảm xà cừ xưởng sẽ thành rắn mất đầu.
Tuy rằng mấy năm nay nhà máy đồ khảm xà cừ đã đào tạo ra vài nhà thiết kế đồ khảm xà cừ, trong đó người khá có thiên phú tên là Lâm Bảo Châu, lúc trước cô ta tự đề cử chuyện bản thân muốn học đồ khảm xà cừ với Bạch Du, giờ cũng coi như là cô ta có thể một mình đảm đương một phương, mấy bản thiết đồ khảm xà cừ trong mấy năm nay của cô ta có một vài cái bùng nổ.
Nhưng so sánh với thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu, bọn họ vẫn còn thiếu rất nhiều.
Vì nghĩ đến điều này, cho nên cô mới không mở lời.
Không ngờ lại có hy vọng, Triệu Kí Thu tự dẫn con gái đến nhà, nhưng khi nghĩ đến tình trạng của Ngũ Hiểu Đường, cô lại có chút do dự.
Không phải là cô ghét bỏ Ngũ Hiểu Đường, mà là với tình trạng của cô ấy, cô chỉ sợ không đủ kinh nghiệm ứng phó.
Triệu Kí Thu nhìn sắc mặt của cô: "À, nếu cháu cảm thấy Hiểu Đường phù hợp, vậy bắt đầu từ ngày mai thím sẽ cùng Hiểu Đường tới đây làm việc, cháu chỉ cần trả cho bọn thím một phần tiền lương là được, nhưng thím mong cháu có thể sắp xếp cho bọn thím một văn phòng độc lập."
Nếu có Triệu Kí Thu cùng tới đây làm việc thì không có gì để do dự cả.
Bạch Du cười nói: "Công việc của hai người, đương nhiên phải trả tiền lương cho hai người, còn về phần văn phòng, buổi chiều cháu sẽ cho người quét dọn, thím còn có yêu cầu gì cứ nói, nhưng bên phía nhà máy đồ khảm xà cừ... Đã biết chưa?"
Triệu Kí Thu gật đầu: "Biết rồi, hai tháng trước thím đã trình đơn từ chức với thư ký Âu Dương, từ khi nhà máy đồ khảm xà cừ phát triển cho đến nay, dù là phong cách hay là quy mô đều vô cùng ổn định, cho dù thím có rời đi thì cũng sẽ không có ảnh hưởng quá lớn."
Đương nhiên bọn họ không phải là người vong ân phụ nghĩa, những năm gần đây, thư ký Âu Dương vô cùng quan tâm cả nhà bọn họ, nếu không có anh ta che chở, bọn họ cũng không thể được như bây giờ, cho nên sau khi vợ chồng bọn họ thương lượng thì để lão Ngũ ở lại nhà máy đồ khảm xà cừ, còn bà ấy thì dẫn con gái tới nhà máy ngọc trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-782.html.]
Bà ấy cũng không mong ước xa vời con gái có thể kiếm được nhiều tiền, bà ấy chỉ muốn cô ấy ở chung với nhiều người, có thể làm công việc mà mình thích, mong làm như vậy có thể giúp tình trạng của cô ấy tốt lên, vả lại nếu có thể thành thạo một nghề nào đó, vậy sau này khi vợ chồng bọn họ không còn nữa, bọn họ cũng không cần phải lo lắng việc cô ấy sẽ bị c.h.ế.t đói.
Bạch Du: "Nếu bên thư ký Âu Dương đã duyệt, vậy bên cháu cũng không thành vấn đề, chào mừng mọi người tham gia đại gia đình nhà máy ngọc trai Thái Hồng, chúng ta sẽ nắm tay sóng vai, tạo nên tên tuổi của nhãn hiệu Thái Hồng, tiến ra thế giới!"
Nói xong cô đứng lên, vươn tay về phía mẹ con Triệu Kí Thu và Ngũ Hiểu Đường.
Triệu Kí Thu khựng lại, đặt tay lên trên mu bàn tay Bạch Du, sau đó nhẹ nhàng nắm lấy tay con gái, đặt trên mu bàn tay mình, cười nói: "Được, chúng ta cùng nhau tạo nên một tương lai tốt đẹp!"
Ngũ Hiểu Đường vẫn có chút căng thẳng, nhưng khi thấy mẹ và Bạch Du đều đang cười, cô ấy cũng cười theo bản năng.
Triệu Kí Thu và Ngũ Hiểu Đường vừa rời khỏi, Bạch Du lập tức kiếm một văn phòng thích hợp.
Toàn bộ nhà máy chia làm hai bộ phận, một bộ phận là trại chăn nuôi ngọc trai, một bộ phận khác là tòa nhà văn phòng. Tòa nhà văn phòng cao ba tầng, tầng thứ nhất là khu làm việc và phòng Hội nghị của công nhân, tầng hai là phòng triển lãm và xưởng sản xuất, tầng thứ ba dành cho bộ phận thiết kế và là văn phòng của Bạch Du.
Bạch Du chọn căn phòng ở tận cùng trên hành lang làm văn phòng cho mẹ con Triệu Kí Thu và Ngũ Hiểu Đường, bởi vì ở tận cùng nên ngày thường có khá ít người tới đây nên rất yên tĩnh, vậy thì Ngũ Hiểu Đường có thể làm việc trong văn phòng mà không bị bên ngoài quấy rầy.
Nhưng văn phòng vẫn chưa được quét dọn, cũng không có bàn ghế,
Bạch Du vội cho người đưa tin, tuyển một thím phụ trách dọn vệ sinh, yêu cầu dưới năm mươi lăm tuổi, sức khỏe khỏe mạnh, động tác nhanh nhẹn, quan trọng nhất là nhân phẩm tốt.
Người đưa tin vừa thông qua loa lớn của công xã để thông báo ra ngoài, ngay lập tức đã có đội ngũ rất dài xếp hàng trước nhà máy ngọc trai.
Cuối cùng Bạch Du chọn ra được hai người có gia cảnh khó khăn từ mấy chục người, một người là thím Lâm, chồng thím Lâm nằm liệt giường, con trai là người câm, bởi vì bị câm nên không thể đi học, cũng không có công việc, cả nhà rất khó khăn.
Nhưng trước nay khi thím Lâm đi phỏng vấn đề đều ăn mặc rất sạch sẽ, tóc không bết dầu, trên người cũng không có mùi lạ, vừa nhìn đã biết bà ấy là một người vừa sạch sẽ vừa cần cù, thím Lâm biết mình được chọn, vui mừng đến mức chảy nước mắt.
Một người khác là thím Thẩm, thím Thẩm và chồng bà ấy chỉ sinh một đứa con gái, sau này khi chồng mất, bà ấy không cưới chồng mới, không muốn con gái có số mệnh không tốt giống như bà ấy, tuổi còn trẻ mà chồng đã mất, để lại một đứa con gái, bên nhà chồng nói con gái bà ấy và bà ấy là ngôi sao chổi khắc c.h.ế.t chồng, vì thế đã đuổi mẹ con bà ấy ra khỏi nhà, bây giờ tổ tôn ba đời của bà ấy đều ở chung với nhau, sống vô cùng khổ cực.
Lần này bà ấy tới đây cũng ôm tâm lý thử một lần, mấy năm nay thị trấn lục tục mở một vài tiệm cơm tư nhân, mẹ con bà ấy chấp nhận làm công việc rửa chén quét dọn cho người ta, nhưng sau khi chủ biết chuyện của bọn họ thì cảm thấy bọn họ rất đen đủi, sợ làm ảnh hưởng tới vận may nên bọn họ vẫn chưa kiếm được việc làm.
Bà ấy sợ bên phía Bạch Du cũng sẽ vì điều này mà ghét bỏ bà ấy, không ngờ Bạch Du không chỉ không ghét, mà sau khi biết con gái của bà ấy có bằng cấp ba, còn bảo con gái của bà ấy tới đây phỏng vấn chức trợ lý.
Thím Thẩm vui đến mức nước mắt rơi đầy mặt, tháng ngày khổ cực cuối cùng cũng kết thúc.
Sau một buổi sáng, Bạch Du tuyển được hai thím quét dọn, tiền lương mỗi tháng của mỗi người là hai mươi đồng, phụ trách việc vệ sinh sạch sẽ trại chăn nuôi và tòa nhà văn phòng, sau này có thêm việc thì sẽ suy xét xem có nên tiếp tục tuyển người không.