Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 779

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:32
Lượt xem: 11

Ban đầu là cảnh quay có thể hoàn thành trong hai ngày, cuối cùng lại phải kéo dài thêm hai ngày.

Sau khi quay xong, Niệm Niệm cũng giống Minh Thư, không có hứng thú với việc đóng phim nhưng cảm nhận của cô bé khác với Minh Thư, Minh Thư cảm thấy không có tính thách thức, còn Niệm Niệm thì cảm thấy bị hạn chế quá nhiều, dù cô bé có làm tốt phần của mình cũng không được, phải phối hợp với người khác, giống như cậu bé kia, cô bé cảm thấy quá lãng phí thời gian.

Vì hai đứa nhỏ đều không hứng thú với việc đóng phim nên Bạch Du đã từ chối một hoặc hai công ty tìm đến muốn ký hợp đồng với hai chị em.

Đợi đến khi Niệm Niệm nghỉ học, Bạch Du lập tức thu dọn đồ đạc, vừa hay phía Tôn Tường Vy cũng nghỉ, thế là hai gia đình bốn người lớn năm trẻ con, hai con ch.ó một con mèo cùng nhau lên tàu trở về đảo Quỳnh Châu.

Lý Trân biết rằng thời gian tới cô sẽ không thể về thành phố Quảng nên khuyên cô bán căn nhà này đi nhưng Bạch Du không có ý định bán, vài năm nữa, giá nhà ở đây sẽ tăng nhanh như tên lửa, nếu cô bán vào lúc này thì sau này hối hận cũng không kịp.

Cô không chỉ không bán mà còn ám chỉ vợ chồng Nguy Hán Nghị nếu có tiền thì có thể mua nhà nhưng cũng từ chối bán nhà giống như cô, thế là Lý Trân cũng từ chối mua nhà.

Nguy Hán Nghị làm đội trưởng cảnh sát hình sự ở cục cảnh sát, nhà do đơn vị phân đủ cho năm người trong gia đình họ ở, Lý Trân thấy không cần thiết phải đi mua nhà bên ngoài, đợi sau này hai đứa con trai lớn lên vào đơn vị, đơn vị lại phân nhà, vậy thì mua nhà để ở đó làm gì, chẳng phải là lãng phí tiền sao?

TBC

Bạch Du đã nói hết những gì có thể nói, nếu nói thêm nữa sẽ lộ tẩy, nhưng thấy đối phương vẫn không lay chuyển nên cô lập tức ngậm miệng.

Nhưng chị dâu cô lại nghe lọt lời cô, mua hai căn nhà ở khu Nhị Hoàn của Thủ đô, vì không định sang đó ở nên cho thuê, mỗi tháng còn thu được mười đồng tiền thuê nhà.

Lâm Hướng Tuyết cũng muốn mua nhưng chồng và cha mẹ chồng cô ấy đều không đồng ý, cô ấy không muốn cãi nhau với họ nên đành thôi.

Trở về đảo Quỳnh Châu, một lần nữa nhìn thấy biển khơi xanh ngắt, mấy đứa nhỏ vui mừng reo hò, chiều hôm đó đã xách xô nhỏ ra biển bắt hải sản.

Không bắt được gì khác nhưng lại đào được khá nhiều ốc v.ú nàng.

Bạch Du rửa sạch ốc v.ú nàng rồi úp ngược xuống đĩa, sau đó rải tỏi băm đã ướp vào từng con, sau khi nước sôi thì cho vào nồi hấp cách thủy ba bốn phút.

Cách làm này vừa đơn giản vừa có thể giữ được tối đa hương vị nguyên bản của ốc v.ú nàng, khi thịt và vỏ vừa tách ra, chính là lúc ngon nhất.

Ốc v.ú nàng làm theo cách này có độ dai vừa phải, vị tỏi nồng nàn át đi mùi tanh nhưng không lấn át được vị ngọt của ốc.

Mọi người ăn không thể dừng lại nhưng có một người lại vui quá hóa buồn.

Đó chính là Tôn Tường Vy, cô ta ăn quá nhiều nên sau khi trờ về từ nhà Bạch Du, cô ta vẫn còn chưa đã thèm, mà cách làm ốc v.ú nàng hấp tỏi rất đơn giản, ngay cả một người vụng về trong bếp như cô ta cũng có thể làm được, thế là lại hấp hai đĩa ăn hết một mình, chưa đầy một tiếng sau, bụng cô ta bắt đầu kêu ùng ục.

Tối hôm đó, cô ta chạy vào nhà vệ sinh mười mấy lần, cuối cùng toàn thân vô lực, suýt nữa đã ngã vào bồn cầu.

Sau đó, cô ta thề rằng cả đời này sẽ không bao giờ ăn ốc v.ú nàng nữa!

Lần trở về này, cô mới biết được gia đình chị Lôi sắp chuyển đi, chồng chị ấy đã có lệnh điều động.

Chị Lôi là người đầu tiên đối xử tốt với cô sau khi cô đến căn cứ hải quân, Bạch Du rất không nỡ, trước khi họ đi thì cô đã làm rất nhiều đồ ăn cho họ để họ có thể ăn trên đường.

Tiễn gia đình chị Lôi đi, phí công xưởng cũng đã xây dựng xong.

Bạch Du chọn một ngày tốt, sau đó tuyên bố công xưởng trang sức Thái Hồng chính thức khai trương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-779.html.]

Sở dĩ dùng chữ Thái Hồng, chứ không phải Cầu Vồng là vì lấy ý từ việc nuôi cấy và khai thác ngọc trai, mà trong bài thơ [Bình Đài] của nhà thơ thời Minh là Trần Nghị có hai câu thơ như sau: "Hơi biển sinh ra ảo ảnh, ánh trời rơi xuống thái hồng."

Nhưng mọi người không quan tâm tại sao Bạch Du lại đặt tên như vậy, mối quan tâm hiện tại của mọi người là nếu công xưởng phải tuyển dụng thì có muốn tuyển người không?

Bản lĩnh của Bạch Du, trong bốn năm qua, chỉ cần có mắt là ai cũng nhìn rất rõ.

Trước đây, công xã Phi Ngư là công xã nghèo nổi tiếng xa gần, không có công xưởng mà người cũng ít ỏi, nhiều cô gái trẻ ở các công xã khác không muốn lấy chồng ở công xã Phi Ngư, có người thậm chí còn chưa từng gặp mặt, chỉ cần nghe người làm mai nói đối phương là người công xã Phi Ngư thì họ không cần suy nghĩ đã từ chối.

Còn những cô gái ở công xã Phi Ngư cũng không muốn lấy chồng ở công xã mình, vì quá nghèo, điều này khiến đàn ông ở công xã Phi Ngư rất khó lấy vợ nhưng kể từ khi công xưởng đồ khảm xà cừ được xây dựng thì công xã Phi Ngư đã có sự biến hóa long trời lỡ đất.

Hiện tại, công xã Phi Ngư tham gia Hội chợ Quảng hai lần một năm, ngoài một số ít đơn hàng trong nước, các đơn hàng khác đều đến từ nước ngoài, các đơn hàng bay đến như những bông tuyết, túi tiền của người trong công xã cũng theo đó mà đầy lên.

Trước đây, ba công xã xung quanh muốn bắt chước công xã Phi Ngư mở công xưởng điêu khắc vỏ sò nhưng chưa đầy ba tháng đã tuyên bố phá sản.

Ban đầu, họ cho rằng mở công xưởng điêu khắc vỏ sò rất dễ, một người phụ nữ như Bạch Du còn có thể làm được thì ba người đàn ông to lớn như họ, hơn nữa còn là bí thư công xã, chẳng lẽ còn có thể thua một người phụ nữ?

Nhưng thực tế đã tát mạnh vào mặt ba người họ.

Để cạnh tranh với công xã Phi Ngư, ngay từ đầu họ đã tuyên bố thu mua vỏ sò ồ ạt, mục đích là cắt đứt nguồn nguyên liệu của công xã Phi Ngư, hơn nữa để kết thân mà họ đã trả mười cân vỏ sò một đồng một xu, còn không giới hạn số lượng.

Người của ba công xã biết công xã mình thu mua vỏ sò nên gần như toàn bộ công xã đều làm, chưa đầy hai ngày, họ đã thu được mấy nghìn cân vỏ sò, số vỏ sò này suýt nữa đã làm ngập văn phòng công xã.

Chưa đầy hai ngày đã chi ra mấy trăm đồng, ba bí thư công xã mới nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng ra lệnh dừng thu mua nhưng vấn đề vẫn còn ở phía sau, những người trước đó vỗ n.g.ự.c thề thốt sẽ điêu khắc vỏ sò, đến lúc thực sự thể hiện thì một hai tác phẩm đồ khảm xà cư họ làm ra suýt nữa khiến ba bí thư công xã chửi thề.

Đó là thứ gì vậy!

Dùng keo dán lại với nhau mà gọi là đồ khảm xà cư sao? Những thứ đó làm ra không những không nhìn ra hình dạng mà còn đầy keo và dấu vân tay, thứ này đừng nói là mang ra Hội chợ Quảng bán cho người nước ngoài, mà cho không người ta cũng chẳng ai thèm!

Ba bí thư công xã tức đến nỗi suýt nổ mạch máu, lúc này mới hiểu được thợ thủ công quan trọng đến mức nào, thế là họ nảy ra ý định lôi kéo vợ chồng thợ cả Ngũ và Triệu Ký Thu về.

Có câu nói hay, chỉ cần cuốc cầm chắc thì không có bức tường nào không đào đổ được.

Họ tự tin lắm, cho rằng chỉ cần trả lương đủ cao, đãi ngộ đủ tốt thì nhất định có thể lôi kéo được vợ chồng thợ vả Ngũ và Triệu Kí Thu về, nào ngờ họ lại một lần nữa gặp phải thất bại thảm hại.

Dù họ tăng lương lên một trăm năm mươi đồng một người thì thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu vẫn giữ nguyên thái độ - từ chối.

Họ nói rằng họ có được ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ Bạch Du, nếu không có Bạch Du thì có lẽ cả đời này của một nhà ba người họ sẽ không có ngày đoàn tụ, có thể họ cũng đã vì nhớ con gái mà qua đời.

Cho nên dù họ đưa ra mức lương cao đến đâu, đãi ngộ tốt đến đâu, họ cũng sẽ không phản bội Bạch Du.

Lôi kéo không được hai thầy dạy, họ lại nghĩ đến chuyện lôi kéo những lính quèn, như Khương Tuệ Quân và những công nhân khác đã có thể tự điêu khắc, nếu lôi kéo được cũng không tệ.

Nhưng! Mà!

Họ liên tiếp bị từ chối, lý do vẫn là như vậy - họ sẽ không phản bội Bạch Du.

Loading...