Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 776

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:26
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người đàn ông vai rộng eo thon, dáng người cao ráo, đang sải những bước chân dài về phía cô.

Một mảng nắng lớn chiếu vào mặt anh, anh trông đã gầy đi, cũng đen đi một chút làm đường nét trên khuôn mặt càng thêm rõ ràng, đôi mắt sắc bén sâu thẳm nhìn chằm chằm vào cô.

Bạch Du bị anh nhìn đến nỗi tim thắt lại, một cơn gió lạnh thổi qua khiến một bông hoa anh đào màu đỏ tím bị thổi rơi khỏi cành rơi trúng đầu cô, như thể cài một cây trâm cài, càng làm nổi bật làn da trắng hồng của cô, trông người còn đẹp hơn hoa.

Giang Lâm nhìn thấy cảnh này, khóe miệng vô thức cong lên nhẹ.

Chỉ một động tác như vậy đã lập tức khiến những tiếng hít thở dồn dập vang lên bên cạnh.

Trong ánh mắt của mọi người, Giang Lâm đi đến trước mặt Bạch Du, giọng trầm thấp: "Anh xin lỗi, anh đến muộn rồi."

Bạch Du nhìn anh, hai má ửng hồng: "Không muộn, anh đến rồi, lúc nào cũng không muộn!"

Mọi người nhìn nhau, chẳng lẽ hải quân này không phải do trường mời đến mà là người thân của Bạch Du.

Ngay sau đó, mọi người thấy Minh Thư mặc váy đỏ nhào tới rồi ôm c.h.ặ.t c.h.â.n cha hét lên: "Cha ơi, cha ơi, con nhớ cha quá!"

Cha?

Mọi người lại một lần nữa ngây người, hóa ra người đàn ông đẹp trai đến mức khiến người ta tức giận này là chồng của Bạch Du sao?

Thật là khiến người ta ghen tị đến phát hờn mà!

Mọi người đều biết Bạch Du đã kết hôn và sinh con, chỉ là trong bốn năm qua, mọi người chưa từng gặp chồng của Bạch Du, ngay cả những người ở cùng ký túc xá với cô cũng nói rằng không biết chồng của Bạch Du trông như thế nào, họ cũng đã từng đề cập đến việc muốn xem ảnh chồng của Bạch Du nhưng đều bị Bạch Du lấy cớ từ chối.

Thậm chí Bạch Du hầu như không nhắc đến chuyện chồng con của mình, lâu dần, xuất hiện một số lời đồn khó nghe.

Có người nói Bạch Du chắc chắn đã lấy một ông già, vì chồng quá không ra gì nên bình thường cô không bao giờ nhắc đến.

Cũng có người đoán rằng tuy chồng của Bạch Du là quân nhân nhưng chỉ là một lính quèn không có bản lĩnh gì, so với Bạch Du thì nữ cường nam yếu, trong lòng Bạch Du chắc chắn không thích chồng mình, nếu không thì sao lại không cho mọi người xem ảnh được?

Mọi người cho rằng Bạch Du và chồng sống ở hai nơi khác nhau, hơn nữa Bạch Du lại giỏi giang như vậy, chỉ sợ hai người không thể đi xa được, nhất là khi mọi người thấy chồng của Bạch Du không xuất hiện trong thời khắc quan trọng như lễ tốt nghiệp thì trong lòng càng chắc chắn về suy đoán này.

Lúc này, khi thấy con gái của Bạch Du ôm người đàn ông đó gọi là cha, mọi người như nghe thấy một tràng lốp bốp vào mặt.

Mặt đau quá QAQ.

Giang Lâm bế con gái lên, sau đó nói với cha vợ đang đứng bên cạnh: "Cha ơi, phiền cha chụp cho gia đình ba người chúng con một bức ảnh."

TBC

Trước đó Bạch Phi Bằng thấy Giang Lâm không đến, lại vô tình nghe được lời bàn tán của người khác, trong lòng ông rất lo tình cảm của con gái và Giang Lâm thực sự có vấn đề, dù sao thì việc sống xa nhau trong thời gian dài rất dễ xảy ra vấn đề.

Vào lúc này thấy Giang Lâm xuất hiện, trái tim treo lơ lửng của ông cũng hạ xuống, nở nụ cười an ủi, liên tục gật đầu: "Được, được, cha chụp ảnh cho các con!"

Tôn Tường Vy nhìn cả nhà Bạch Du chụp ảnh, dùng khuỷu tay huých vào người đàn ông bên cạnh: "Chẳng phải các anh đang thực hiện nhiệm vụ bí mật sao? Sao lại đột nhiên xuất hiện ở đây?"

Tạ Húc Đông tháo mũ lưỡi trai xuống, vuốt tóc: "Tên Giang Lâm kia vì để về kịp mừng lễ tốt nghiệp cho vợ mình, đã hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn, chỉ thiếu chút nữa là làm mệt c.h.ế.t mấy người bọn anh, anh thấy cậu ấy sắp đến, anh nghĩ mình đã lâu không gặp em và các con nên cũng đi theo."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-776.html.]

Tôn Tường Vy nghe anh ấy đặt mình trước các con, trong lòng có phần vui sướng như thể bất ngờ được người ta đút cho một thìa mật ong: "Chiếc máy bay trực thăng và băng rôn lúc nãy, cũng là Giang Lâm sắp xếp sao?"

Tạ Húc Đông gật đầu: "Giang Lâm liên lạc với Trường quân đội Hoàng Phố nói là để động viên những sinh viên tốt nghiệp đại học khóa đầu tiên, còn nói một đống lý lẽ vớ vẩn, anh thấy thực ra cậu ấy chỉ muốn tạo bất ngờ cho vợ mình."

Trong lòng Tôn Tường Vy có hơi ghen tị, dùng tay chọc vào eo anh ấy, nhỏ giọng nói: "Năm sau em tốt nghiệp, anh có đến dự không? Còn nữa, có giống Giang Lâm không, cho máy bay trực thăng kéo băng rôn đến trường em không?"

Ai ngờ Tạ Húc Đông nghe xong lời này lại quay đầu nhìn cô ta: "Em nghĩ gì vậy? Em tưởng máy bay trực thăng rảnh rỗi lắm sao, chỉ chờ kéo băng rôn cho mọi người à? Lần này có thể thuyết phục được, cũng là vì Bạch Du là khóa tốt nghiệp đầu tiên sau khi khôi phục kỳ thi tuyển sinh đại học, rất có ý nghĩa, nếu không thì ngay cả khi để ủy viên chính trị Tôn ra mặt cũng vô dụng! Còn chuyện anh có thể đến dự lễ tốt nghiệp của em hay không, phải xem lúc đó anh có rảnh không... Á á..."

Lời còn chưa dứt, eo anh ấy đã truyền đến một cơn đau, cúi đầu nhìn xuống thì ra là Tôn Tường Vy đã kẹp một miếng thịt ở eo anh ấy, sau đó xoay theo chiều kim đồng hồ.

Anh ấy đau đến mức thở ra một hơi: "Em làm gì vậy? Đang yên đang lành sao lại trở mặt thế?"

"Anh là đồ đầu heo! Không đến thì thôi, em còn chẳng muốn anh đến!"

Tôn Tường Vy tức đến nỗi suýt phun lửa ra từ lỗ mũi, lẽ nào mình không biết trực thăng không phải thứ để đùa giỡn sao? Mình nói vậy chỉ muốn nghe anh ấy nói vài lời hay ho để dỗ dành mình.

Liệu anh ấy có đến được hay không còn tùy thuộc vào việc có nhiệm vụ hay không thì mình còn có thể không rõ sao, nhưng mình chỉ muốn nghe anh ấy nói rằng anh ấy sẽ cố gắng hết sức để đến, giống như Giang Lâm đã làm vì Bạch Du vậy.

Tức c.h.ế.t cô ta rồi!

"..."

Tạ Húc Đông ngơ ngác như hòa thượng nhìn gà khỏa thân.

Nhưng thấy vợ tức giận dậm chân bỏ chạy, anh ấy không nghĩ ngợi gì mà vội đuổi theo, nếu không anh ấy lo rằng tối nay anh ấy sẽ không vào được nhà.

Ngoài ra còn có ba đứa con trong nhà, đừng nhìn thấy chúng nghịch ngợm khiến người ta muốn đánh chúng nhưng chúng lại rất bảo vệ mẹ của chúng, nếu anh ấy dám nói nặng lời với mẹ của chúng thì ba thằng nhóc thối này sẽ dám liên hợp lại đánh anh ấy.

Nghĩ đến địa vị trong gia đình của mình ngày càng thấp, Tạ Húc Đông đột nhiên cảm thấy mũi hơi cay.

Ngày hôm đó, mọi người chụp ảnh chung, trao nhau lời chúc mừng tốt nghiệp và thông tin liên lạc, hẹn nhau có thời gian chắc chắn sẽ gặp lại, chỉ là trong lòng mỗi người đều rất rõ ràng, lần chia tay này, trời nam đất bắc, có lẽ cả đời này sẽ không còn gặp lại.

Không biết là ai hát lên ca khúc [ly biệt]: "Ngoài đình nghỉ/ cạnh đường xưa/ hoa cỏ xanh ngát trời/ gió đêm lay liễu/ sáo dần tàn/ núi liền núi đón hoàng hôn… Hỏi người lần này đi bao lâu mới về/ đến lúc đi xin chớ lưỡng lự…"

Mọi người vừa hát vừa khóc, ngày hôm đó hầu như ai cũng khóc đến đỏ cả mắt.

Dưới gốc cây lớn ở xa xa, Tần Yến nhìn Bạch Du khóc đỏ cả mắt, người đàn ông đứng bên cạnh cô đang cẩn thận lau nước mắt cho cô, anh ấy nhìn bó hoa mình mang đến rồi nhét vào tay giáo sư già vừa đi ra từ nhà vệ sinh, sau đó quay người bỏ đi.

Giáo sư già ngẩn người một lúc rồi xúc động đến nỗi mắt cũng đỏ hoe: Vài năm trước khi ở trong chuồng bò, ông ấy chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày mình sẽ nhận được hoa do học trò tặng.

Mặc dù năm đó ông ấy bị đưa vào chuồng bò cũng là do chính học trò của mình tố cáo. Ông ấy tự nhận mình luôn tận tâm tận lực với học trò, thậm chí còn truyền đạt kiến thức một cách tận tình nhưng chính những học trò mà ông ấy từng coi như con của mình lại xông vào lớp học, đè ông ấy xuống như một con chó...

Bị đưa vào chuồng bò không phải là điều khổ sở nhất, điều khổ sở nhất là niềm tin của ông ấy, nhiệt huyết của ông ấy bị người ta chà đạp dưới chân khiến trái tim ông ấy đã chết. Mặc dù quãng thời gian đó đã qua, tuy ông ấy đã trở lại trường học, mọi thứ đã được minh oan nhưng trái tim ông ấy vẫn chưa bao giờ ấm trở lại.

Nhưng khoảnh khắc này, ông ấy! Cảm! Động! Rồi!

Tuy Giang Lâm đã hoàn thành nhiệm vụ trước thời hạn nhưng anh chỉ có thể ở thành phố Quảng một ngày, sáng hôm sau lại phải lên đường.

Loading...