Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 775

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:50:24
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Nhưng Tần Yến là một đứa trẻ ngoan, dáng dấp thằng bé đẹp trai, lại còn thông minh, bất luận học gì cũng nhanh, mặc dù thằng bé không muốn thân thiết với người mẹ như thím, nhưng lại rất thương em gái cùng mẹ khác cha cửa thằng bé..." nói đến đây bà ấy ngại ngùng: “Xin lỗi, có phải cháu thấy thím rất tự luyến khi cảm thấy con của mình là đứa tốt nhất thế giới đúng không?”

Bạch Du lắc đầu: "Em không thấy vậy, vì em cũng là một người mẹ, ở trong lòng em, con gái của em cũng là đứa tốt nhất thế giới."

Giang Hàm Châu nghe được lời nói này của cô, trong lòng bà ấy càng hài lòng hơn: "Đứa nhỏ Tần Yến kia từ nhỏ đã không dễ dàng, sau khi thím và cha thằng bé ly dị thì cha thằng bé lập tức tái hôn, rất nhanh đã có thêm mấy đứa em trai em gái, nhưng vì nguyên nhân của gia đình nên thằng bé trở nên rất độc lập, dù là gặp được người mình thích, cũng không bao giờ chủ động đi tranh giành."

"?"

Bạch Du nghe được điều này, trong lòng chợt có loại dự cảm không lành.

Quả nhiên, ngay sau đó cô nghe Giang Hàm Châu nói: "Đứa nhỏ này đã bắt đầu thích cháu ngay lần gặp đầu tiên, lúc đó chuyện cháu thành lập nhà máy vào kỳ nghỉ hè đã được mọi người biết đến, thằng bé lo lãnh đạo trường sẽ xử lý cháu nên đã chạy tới nhà tìm thím, nhờ thím nói giúp cho cháu với thư ký Trịnh, Tần Yến là một đứa trẻ chung tình, đồ chơi thím mua cho thằng bé từ năm hai tuổi, đến bây giờ thằng bé vẫn còn cất kỹ, đối với cháu cũng vậy, mặc dù biết cháu đã kết hôn sinh con nhưng tình cảm của thằng bé dành cho cháu trong hơn ba năm qua vẫn ban đầu."

"..."

Bạch Du thầm chửi thề.

Trong lúc nhất thời cũng không biết nên làm biểu cảm gì, nên nói gì.

Trước hôm nay, cô chưa bao giờ biết Tần Yến thích mình.

Lần đầu tiên cô gặp mặt Tần Yến là vào cái ngày Tôn Nhu Nhu bị chồng cô ấy đ.â.m bị thương, họ đã hợp lực bắt chồng Tôn Nhu Nhu lại, mặc dù lúc đó anh ấy có hỏi tên cô nhưng sau đó họ hầu như không có thời gian ở chung đụng với nhau.

Bình thường gặp mặt đều ở trong trường, phần lớn là do giải quyết chuyện trong khoa, nhưng cộng lại trong hơn ba năm, số lần hai người nói chuyện chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Quan trọng là biểu cảm mỗi lần nói chuyện với cô của Tần Yến đều tỏ ra thờ ơ, nếu không phải bây giờ Giang Hàm Châu nói ra thì cô có nghĩ nát óc cũng không nghĩ tới anh ấy lại thích mình, hơn nữa còn thích lâu như vậy.

Giang Hàm Châu: "Cháu rất bất ngờ sao?"

Bạch Du dừng lại, gật đầu: "Đúng, bởi vì bạn học Tần chưa từng nhắc chuyện này với em, với lại em đã kết hôn rồi, năm nay con gái của em cũng gần năm tuổi, em rất cảm kích tình cảm của bạn học Tần dành cho em nhưng giữa em và bạn học Tần là không thể nào."

Cô tưởng Giang Hàm Châu đến đây là để nói giúp con trai mình, tặng cô món quà quý giá như vậy, có lẽ là muốn khuyên cô ly hôn.

Điều này khiến cô có hơi bất lực, đồng thời cũng có phần tức giận.

Dường như Giang Hàm Châu đoán được suy nghĩ của cô: “Cháu đừng hiểu lầm, lần này thím tới đây, không phải muốn phá hư gia đình của cháu, cũng không phải khuyên cháu ở bên con trai thím, phá hư gia đình của người khác là không đạo đức, là một người phụ nữ, thím đã từng bị tổn thương, sao thím lạ phải dùng cách tương tự làm tổn thương người khác chứ?”

Chẳng lẽ thật sự là cô nghĩ lầm rồi?

Bạch Du sững sờ: “Vậy cô nói những lời này với em, lại tặng đồ quý giá như vậy cho em để làm gì?”

“Thím muốn cho cháu biết tấm lòng của Tần Yến đối với cháu, để cháu biết rằng đã từng có một người con trai luôn thầm thích cháu, thầm bảo vệ cháu, với tính cách của thằng bé thì chắc chắn cả đời thằng bé cũng sẽ không nói ra, nhưng thím cảm thấy đã thích một thời gian, nếu đối phương gì cũng không biết thì sau này nhớ tới chẳng phải sẽ rất tiếc nuối sao?”

Giang Hàm Châu l.i.ế.m cánh môi: “Có thể thím làm vậy là sai nhưng làm một người mẹ, thím thật sự không đành lòng nhìn thằng bé thích nhiều năm như vậy, mà ngay cả tấm lòng của mình cũng không dám để cho đối phương biết, cây trâm này được mẹ chồng hiện tại của thím tặng trước khi mất, thím thấy nó rất phù hợp với khí chất của cháu nên muốn tặng nó coi như là quà tốt nghiệp cho cháu. Đây chỉ là những gì cá nhân thím muốn tặng cho cháu, Tần Yến không biết nên cháu cũng đừng gánh nặng trong lòng.”

Gió nhẹ thổi làm tung mái tóc trước trán cô, dường như trong không khí thoang thoảng mùi thơm.

Có lẽ người đẹp bất bại chính là Giang Hàm Châu như thế này.

Bạch Du nghĩ thầm trong lòng, đồng thời cũng thở dài một hơi.

Cô có thể hiểu được Giang Hàm Châu muốn đền bù món nợ với con trai, cũng tin rằng bà ấy không muốn phá hư gia đình cô.

Chỉ là món quà này bất luận như thế nào cô cũng không thể nhận, nếu không sẽ không rõ ràng, với lại trong lòng Giang Hàm Châu chưa chắc đã muốn dùng quà để “đập” cô, lấy thứ này giúp con trai bà ấy tạo ra chút thiện cảm.

"Cô, em rất cám ơn đàn em Tần đã thích em, cũng rất cám ơn món quà của cô, tấm lòng em nhận nhưng đồ thì thứ cho em không thể nhận, người nhà của em còn đang chờ em chụp hình, em đi trước."

Nói xong cô hơi cúi người rồi quay người rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-775.html.]

Ánh nắng xuyên qua lá xanh chiếu xuống, rơi trên người Bạch Du, nhuộm thành một vệt sáng rực rỡ, Giang Hàm Châu nhìn bóng lưng của cô, trong lòng cũng thầm thở dài.

***

Bạch Du không để chuyện này ảnh hưởng đến tâm trạng, cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.

Thấy cô trở lại, một nhóm người lập tức vây quanh: "Mau đến đây, Bạch Du về rồi, mau xếp hàng chụp ảnh chung nào!"

Lời vừa dứt, một nhóm người lập tức ùa đến, cả nam lẫn nữ đều có, tất nhiên bây giờ chụp ảnh rửa ảnh vẫn còn rất đắt, mỗi người chụp riêng một mình là không thể, quá lãng phí tiền nên mọi người ùa đến là để chụp ảnh tập thể.

"Bạn nam kia đứng xa ra một chút, đúng rồi, cứ thế, đứng yên nào, mọi người cười lên, đừng cau mặt, không thì không đẹp đâu..."

Thợ chụp ảnh mà trường mời đến hét khản cả giọng.

Mọi người bị câu nói cuối cùng của anh ta chọc cười, khóe miệng đều cong lên, thợ chụp ảnh chớp lấy khoảnh khắc này, bấm máy ảnh…

"Tách" một tiếng.

Thời gian như ngừng lại ở khoảnh khắc này.

Tuổi trẻ, tình bạn bốn năm cũng được lưu giữ lại.

Một nhóm người đi rồi, lại đến một nhóm người khác, Bạch Du cười đến mỏi cả mặt.

Đột nhiên, trên bầu trời vang lên tiếng phành phạch, mọi người ngẩng đầu nhìn lên thì thấy trên bầu trời không biết từ lúc nào đã bay đến hai chiếc trực thăng.

Thành phố Quảng có trường quân sự, nhìn thấy trực thăng không phải là chuyện gì đặc biệt nhưng kỳ lạ là lúc này hai chiếc trực thăng đều kéo theo một tấm băng rôn màu đỏ dài, một tấm có dòng chữ: "Chúc các sinh viên tốt nghiệp khóa 77 - một ngày đại bàng bay cùng gió, thẳng tiến chín vạn dặm!" Tấm còn lại có dòng chữ: "Không phụ thời đại, không phụ tuổi trẻ, phấn đấu vì sự nghiệp xây dựng đất nước hùng mạnh!"

Mọi người xôn xao một trận.

"Đây là trường chuẩn bị cho sinh viên tốt nghiệp khóa 77 chúng ta sao?"

"Sao trước đó không có chút tin tức nào vậy, thật là quá ngạc nhiên vui mừng quá bất ngờ!"

"Chỉ có phấn đấu, có cống hiến, có đóng góp cho sự nghiệp phục hưng vĩ đại của dân tộc mới thực sự không phụ thời đại, không phụ tuổi trẻ!"

Lúc này, các vị lãnh đạo nhìn nhau, mặt mày ngơ ngác: Họ không hề sắp xếp màn này!

Đột nhiên không biết ai lại hét lên…

"Mau nhìn kìa, có hai sĩ quan hải quân đang đi về phía chúng ta!"

Mọi người nghe vậy, vội cúi đầu nhìn xuống thì thấy hai người đàn ông có dáng người cao ráo mặc quân phục hải quân mùa đông, đội mũ vành lớn màu trắng viền đen đang đi về phía mọi người.

"Trời ơi, hai anh quân nhân này đẹp trai quá, nhất là người đi trước, đẹp trai hơn gấp trăm lần những minh tinh ở Đài Loan và Hồng Kông!"

"Đương nhiên rồi, quân nhân mới là những người đàn ông đẹp trai nhất và chính trực nhất trên đời!"

"Nhưng sao họ lại đến đây? Vừa rồi là không quân kéo băng rôn chúc mừng chúng ta, chẳng lẽ hai người hải quân này cũng là trường chuẩn bị cho chúng ta sao? Có phải muốn đến phát biểu chúc mừng tốt nghiệp không?"

TBC

Các lãnh đạo: Chúng tôi không có!

Khi nhìn thấy trực thăng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời, trong lòng Bạch Du đã có linh cảm, khi nghe thấy có người hét lên bốn chữ "sĩ quan hải quân" thì trái tim cô chợt đập mạnh.

Cô vô thức cúi đầu nhìn xuống.

Ngay lập tức nhìn thấy khuôn mặt của Giang Lâm.

Loading...