Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 765

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:49:17
Lượt xem: 13

Quả thật là sau năm 1980 có thể nhận thầu ruộng đất, trước tiên cô đã nói chuyện muốn nhận thầu một ruộng đất lớn với công dân công xã cho Âu Dương Văn Khiến. Cô không giấu giếm đối phương, thẳng thắn nói với đối phương là sau khi tốt nghiệp xong thì sẽ tập trung vào sự nghiệp của mình… Ngọc trai nước ngọt.

Chuyện cô muốn làm không chỉ là nuôi ngọc trai nước ngọt mà bao gồm cả thiết kế, gọi là tích hợp bán hàng. Trong khoảng thời gian này cô còn đưa cháu trai bà con xa của Triệu Kí Thu tới Nhật Bản để học hỏi thêm về cách nuôi dưỡng ngọc trai nước ngọt, lúc ấy có không ít người nói cô ngu ngốc, có không ít người lo cho cô, lo là người này ra nước ngoài rồi sẽ không quay về nữa.

Cô không lo lắng là vì trước khi quyết định, cô đã cân nhắc Võ Bằng Hồng và cũng là cháu trai bà con xa của Triệu Kí Thu trong suốt ba năm. Khi nhà họ Ngũ gặp nạn, mọi người tránh không kịp thì cậu ta không làm bất cứ chuyện bỏ đá xuống giếng, trái lại còn thỉnh thoảng giúp đỡ cho nhà họ Ngũ. Sau khi nhà họ Ngũ phát đạt, cậu ta không dựa ơn đòi báo đáp, không ghen tị vì đôi vợ chồng thợ cả Ngũ có tiền lương cao.

Sau khi xác định nhân phẩm của đối phương, cô mới lập giao kèo với đối phương, mình bỏ tiền cho đối phương ra nước ngoài để học tập nên cô không lo việc Vũ Bằng Hồng học thành tài rồi sẽ quên mình. Nói một cách khiêm tốn, dù đối phương có làm vậy thì cô cũng chỉ lỗ một khoản tiền, cô biết rõ nhân phẩm của đối phương từ trước, chưa chắc không phải là chuyện tốt.

Sau khi Âu Dương Văn Khiên biết cô muốn rời nhà máy đồ khảm xà cừ, trong lòng anh ta rất không nỡ, lúc bắt đầu không có gì, sau một năm có hơn mười triệu đơn đặt hàng, Bạch Du là người có công lớn nhất, không có Bạch Du thì cũng sẽ không có nhà máy đồ khảm xà cừ Phi Ngư.

Nhưng anh ta không thể giữ Bạch Du, bởi vì vậy chỉ có thể giúp Bạch Du thuận buồm xuôi gió, trở thành công xã nhận thầu đất đầu tiên ở đảo Quỳnh Châu.

Tôn Tường Vy gãi đầu: “Mình không biết sau khi tốt nghiệp có nên trở về đảo Quỳnh Châu không nữa, mình muốn ở lại thành phố Quảng hoặc Nam Kinh nhưng nếu làm vậy, vợ chồng chúng mình sẽ tiếp tục ở sống riêng.”

Còn có ba đứa nhỏ nữa, quanh năm suốt tháng chỉ có khi nghỉ Hè và nghỉ Đông mới gặp được người cha Tạ Húc Đông, cô ta cảm thấy về lâu dài sẽ không ổn nhưng sau khi về đảo Quỳnh Châu cô ta không biết nên làm gì.

Bạch Du: “Không phải trước kia cậu nói muốn làm bà mối à? Đúng lúc cải cách và mở cửa, cậu có thể tự mở công ty cho mình, sau này phát triển lớn mạnh thì có thể mở công ty chi nhánh ở thành phố Quảng.”

Đôi mắt Tôn Tường Vy bừng sáng trong nháy mắt: “Đúng rồi, mình nhớ trước kia mình đã nói với cậu về chuyện này, khi ấy cậu nói rằng nói không chừng mấy năm nữa có thể mở công ty cho riêng mình, không ngờ cậu lại nói trúng!”

Cô ta không có chút thích thú nào với việc viết lách và cũng không có tài năng này, lại càng không thích thú vào làm việc ở tòa soạn và làm giáo viên. Người trong nhà từng nói sẽ đưa cô ta về Nam Kinh kiếm một đơn vị cho cô ta nhưng nếu làm vậy, chẳng phải là ba năm Đại Học của cô ta sẽ lãng phí vô ích ư.

Nhưng giờ chỉ nghe một câu nhắc nhở của Bạch Du, cô ta chợt cảm thấy tương lai phía trước trở nên rõ ràng.

TBC

Bạch Du nhìn đồng hồ, bánh xốp sắp làm xong, cô đứng lên định lấy bánh xốp ra khỏi lò nướng, ngay lúc này, bên ngoài truyền tới một loại tiếng gõ cửa.

Tôn Tường Vy thấy cô đang bận nên vội đứng dậy rồi nói: “Để mình đi mở cửa.”

“Được.” Bạch Du đáp lại.

Tôn Tường Vy chạy chậm tới mở cửa nhưng vừa tới cửa, cô ta lập tức ngây người.

Chỉ thấy trước cửa có một chiếc xe con mới tinh đang đậu, thấy cửa nhà mở ra, cửa xe ở ghế sau từ từ mở ra, một người phụ nữ từ trong bước ra suýt chút nữa là đã làm lóe mù mắt của cô ta.

Trên cổ người phụ nữ kia đeo một sợi dây chuyền, trên cổ tay đeo một cái vòng tay bằng vàng, mười ngón tay thì có bốn ngón tay đeo nhẫn vàng, trên lỗ tai còn đeo một đôi vòng tai rất lấp lánh, cô ta không biết nó được làm bằng vật liệu nào nhưng trong trông rất đắt tiền.

Không biết người phụ nữ bôi loại phấn nào lên mặt, trông cứ như người c.h.ế.t và còn tô son đỏ tới mức khiến người ta không thể không chú ý, một đỏ một trắng, nhìn kiểu nào cũng cay con mắt.

Mà người phụ nữ như không biết mình xấu, nghĩ rằng mình rất xinh đẹp, người phụ nữ vươn tay vén tóc, liếc xéo cô ta rồi nói: “Cô là ai?”

Tôn Tường Vy chưa từng thấy ai phách lối như cô ta, thế là lập tức ngẩng cao đầu: “Vậy cô là ai?”

Người phụ nữ nhíu mày, nhìn cô ta từ xuống dưới: “Chắc cô không phải là Bạch Du, chỉ mới vài năm mà thôi, sao cô lại trở nên xấu như vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-765.html.]

“...”

Suýt chút nữa là Tôn Tường Vy đã phun một cục đờm lên mặt cô ta.

Mặc dù cô ta không xinh đẹp như Bạch Du nhưng ít nhất cô ta cũng đã từng là đóa hoa của Đoàn Văn Công, đàn ông theo đuổi cô ta xếp từ đầu ngõ tới cuối ngõ, người phụ nữ này lại dám chê cô ta xấu!

“Đương nhiên là tôi không phải Bạch Du rồi nhưng đồ xấu xí kia, cô kiếm Bạch Du làm gì?”

Người phụ nữ nghe vậy, tức giận tới mức nhảy dựng lên như đậu nhảy Mexico: “Cô mới là đồ xấu xí!”

Từ trước tới nay Tôn Tường Vy luôn là người có thù tất báo: “Bà chị à, chị đeo nhiều vàng như vậy, trông cũng không nghèo khó, mời chị mua một cái gương tự ngắm lại mình, cái mặt trắng như người chết, cái miệng như bồn m.á.u lớn, tôi chỉ sợ chị đi tới đâu sẽ dọa trẻ con khóc tới đó, nhìn lỗ nhỏ trên mặt chị, trông không bốn mươi tuổi thì cũng năm mươi tuổi, van chị đừng mặc trang điểm diêm dúa lòe loẹt như vậy, nhìn xa cứ như mụ phù thủy già, nhìn gần vẫn như mụ phù thủy già, cay con mắt!”

Người phụ nữ tức giận tới mức lỗ mũi mở ra đóng lại: “Cô…”

Bạch Du thấy Tôn Tường Vy đã đi mở lúc lâu rồi nhưng vẫn chưa trở về, còn loáng thoáng nghe được tiếng cãi nhau truyền từ bên ngoài tới, lập tức cảm thấy có chỗ không đúng.

Cô cúi đầu nhìn con gái và con trai Tôn Tường Vy đều ngủ say sưa, sẽ không thức dậy trong thời gian ngắn nên cô lau tay rồi đi tới cửa.

Cô chưa đi tới cửa đã nghe thấy Tôn Tường Vy mắng chửi người khác không thèm thở dốc, còn mắng rất bẩn, khóe miệng không khỏi co giật, không biết là kẻ xui xẻo nào chọc trúng cô ta nữa.

Chẳng mấy chốc, cô đã biết: “Tại sao lại là cô?”

“Chị ba! Cuối cùng chị cũng ra rồi, người phụ nữ không có tốt chất kia là ai? Chị mau đuổi cô ta ra ngoài cho em!”

Giang Hựu Hàm vừa thấy Bạch Du, giống như thấy được quân cứu viện, vội kéo Bạch Du muốn cô làm chủ cho mình.

Bạch Du gỡ tay cô ta ra: “Cô ấy là bạn thân của tôi, còn cô, tại sao cô lại có mặt ở đây?”

Mà còn trong dáng vẻ này, thật sự là rất cay con mắt!

Dường như sợ người khác không biết cô ta có tiền, ước có thể đeo đầy trang sức bằng vàng trên người, suýt chút nữa là đã lóe mù con mắt của cô.

Giang Hựu Hàm tức Bạch Du vì cô không đứng về phía mình nhưng cô ta vẫn nhớ rõ mục đích tới đây của mình, ngay sau đó nói: “Em sang đây thăm chị ba, chị không định mời em vào ư?”

“Vào đi.”

Bạch Du không muốn mời cô ta, tuy là Giang Lâm đã được nhận làm con nuôi nhưng nếu nói từ m.á.u mủ, anh vẫn là anh trai cùng cha khác mẹ của Giang Hựu Hàm, càng chưa nói tới việc cô ta lặn lội ngàn dặm xa xôi tới thành phố Quảng, cô không có lý do đuổi người ta.

Giang Hựu Hàm cho tài xế mang tất cả loại thuốc bổ và đồ trang sức bằng vàng vào, sau đó mở một hộp trang sức ra, đẩy tới trước mặt Bạch Du rồi nói: “Chị ba, chị xem em đối xử tốt với chị tới cỡ nào, dây chuyền vàng này được mua từ Hồng Kông, kiểu dáng mới nhất, cộng thêm mặt dây chuyền nặng tròn 88 gram, giờ giá vàng đắt cỡ nào không cần em nói chị cũng biết, chị xem em đối xử tốt với chị cỡ nào!”

Một câu “Chị xem em đối xử tốt với chị cỡ nào” ngắn mà nói suốt hai lần, rốt cuộc là sợ người khác không biết tới mức nào?

Bạch Du nhướng mày: “Cô cầm dây chuyền vàng về đi, tôi không thiếu mấy thứ này, có chuyện gì, cô cứ nói thẳng.”

Loading...