Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 763

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:49:12
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Du vốn đã xinh đẹp, lúc khóc lại vừa đẹp vừa đáng thương, lập tức làm nhiều người lay chuyển lập trường.

Giọng nói của Bạch Du nghẹn ngào nức nở: “Kể từ khi mẹ mất, tôi chưa bao giờ dám nhớ đến bà ấy, bởi vì mỗi lần nghĩ là lòng đau như cắt. Chú tôi bị liệt do tai nạn, nằm bất động trên giường hai mươi năm. Trong hai mươi năm ấy, mẹ tôi đã chăm sóc chú ấy rất chu đáo, chuyện ăn chuyện mặc, tất cả đều cho chú ấy những thứ tốt nhất, ngược lại là chính bà ấy, ngay cả bộ quần áo mới cũng tiếc không dám mua.”

“Chỉ là cuộc đời của chú tôi quá đau khổ, ông bà ngoại của tôi đã mất, vợ con cũng không ở bên cạnh, chú ấy giống như một cái xác không hồn đang thở vậy, tuy thân thể còn sống nhưng trái tim chú ấy đã c.h.ế.t từ lâu, thế mà ông trời vẫn không buông tha con người đáng thương này. Chú ấy được chẩn đoán là mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, để không còn là gánh nặng cho người thân, chú ấy đã quyết định chấm dứt cuộc sống của mình, nhưng bản thân không thể xuống tay nên đã đau khổ cầu xin mẹ tôi giúp chú ấy lần cuối. Và mẹ tôi không thể từ chối lời cầu xin của chú ấy… Nhưng sau đó bà ấy vẫn tiếp tục sống trong đau đớn, cuối cùng đã kết thúc cuộc đời trong tù. Đây thực sự là quá trình mẹ tôi g.i.ế.c c.h.ế.t chú tôi, phóng viên Chu anh còn có thắc mắc gì không? Có vấn đề gì anh cứ việc nói, chỉ cần tôi biết thì chắc chắn sẽ kể tường tận mọi chuyện. Chỉ là sau này, tôi xin anh đừng nhắc đến mẹ tôi trước mặt tôi nữa, tôi thực sự... Thấy rất khó chịu… Hu hu…”

Dứt lời, cô nâng tay che mặt và òa khóc nức nở, bả vai cứ run lên từng cơn trông vô cùng yếu đuối, như thể một cơn gió mạnh cũng có thể thổi bay cô.

Giả vờ làm sen trắng nhỏ đáng thương, là điều cô làm giỏi nhất.

Những gì cô vừa nói có bảy phần thật, nhưng cũng có ba phần là giả, nhưng cô cũng không lo là sẽ có người thực sự chạy đến thủ đô để hỏi chuyện về mẹ cô.

Từ ngày mẹ cô gặp chuyện không may, cô đã đoán được một ngày nào đó mình sẽ phải đối mặt với chuyện tương tự rồi.

Cứng rắn chắc chắn là sẽ không được, mỉa mai mẹ thì càng không thể chấp nhận được, cho dù mẹ có bất công với cô đến đâu thì trong mắt người đời cha mẹ luôn luôn sẽ không bao giờ sai. Càng là với một người đã chết, cho nên dù có sai thì gió cũng thổi bay hết.

Không thể cứng ngắc nhưng cũng không thể nói sự thật, chỉ có thể giả vờ đáng thương.

Quả nhiên, sau khi nghe Bạch Du nói, những người vừa rồi vẫn còn đang lung lay, lúc này đã hoàn toàn quay về phía Bạch Du.

“Đây là kiểu phóng viên gì vậy? Tại sao lại muốn cứa rách vết sẹo của người khác?”

“Cậu phóng viên này hay thật! Vừa gặp người ta đã gây sự, đồng chí Bạch đáng thương quá. Nhìn thấy cô ấy khóc như vậy tôi cũng muốn khóc theo. Phóng viên này quá đáng quá, tôi sẽ làm đơn tố cáo!”

“Đúng vậy! Mẹ và chú của đồng chí Bạch rất đáng thương. Đồng chí Bạch cũng rất đáng thương. Phóng viên này chọc vào nỗi đau của người ta đã đành, mà còn muốn vẽ đồng chí Bạch thành con gái của kẻ sát nhân và hủy hoại cô ấy. Đây là trả thù riêng, tôi cũng muốn đi khiếu nại!”

“Nhật báo Tỉnh phải không? Ngày mai tôi cũng sẽ khiếu nại!”

“…………”

Mạch m.á.u trên đầu Chu Ninh Sinh đập mạnh, lồng n.g.ự.c căng cứng, cảm giác như thở không được.

TBC

Làm sao anh ta có thể biết được đằng sau vụ mẹ Bạch Du g.i.ế.c người lại là chuyện như vậy? Nếu biết sớm hơn, anh ta chắc chắn sẽ không đồng ý lời nói của người phụ nữ đó, tấn công Bạch Du trước mặt mọi người.

Anh ta nghe những lời phỉ nhổ của mọi người xung quanh, còn liên tục bảo là sẽ đi khiếu nại, hai chân anh ta nhũn ra rồi ngã sang bên cạnh, ở bên cạnh lại chỉ có một cây cột, chẳng có ai đỡ anh ta, vì thế anh ta đập thẳng vào cậy cột.

Trán bị đập một cái đau thắt tim gan.

Anh ta thở hổn hển vì đau đớn, tầm nhìn chuyển sang màu cam, vô số cái đầu quay cuồng trong đầu anh ta, sau đó dần dần mờ đi và cuối cùng chìm vào bóng tối.

Tuy nhiên, đồng nghiệp của anh ta đã nhanh chóng kéo Chu Ninh Sinh đang bất tỉnh đi.

Sau khi Chu Ninh Sinh đi rồi, Bạch Du nhìn về phía các phóng viên còn lại: “Vừa nãy các người nói con gái tôi ức hiếp, xúi giục các bạn khác cô lậpmột bé gái ở trường mẫu giáo. Trước hết, tôi không biết chuyện này, bởi vì gia đình tôi và giáo viên không ai đề cập chuyện này với tôi cả. Ngoài ra, con gái tôi năm nay còn chưa tới hai tuổi, dù cô bé có thông minh hơn những đứa trẻ bình thường khác, nhưng các người nói cho tôi nghe xem, một đứa trẻ còn chưa tới hai tuổi thì có tâm tư gì, còn có thể xúi giục các bạn khác được sao, có thể nào đi chăng nữa tôi cũng không tin nổi.”

Mọi người vừa nghe nói con gái Bạch Du còn chưa được hai tuổi, thì lập tức cảm thấy đã bị lừa.

“Cái quái gì thế, phóng viên bây giờ không đi hỏi rõ ràng mà cứ thế ngậm m.á.u phun người sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-763.html.]

“Có mấy đứa nhỏ dưới hai tuổi còn chưa nói được kìa. Vậy mà mấy người lại nói người ta có tâm tư, mấy người đang diễn kịch cho người khác xem thật đấy à?”

“Phóng viên của tòa soạn nào đây? Ngày mai chúng tôi đi tố cáo!”

Mấy phóng viên còn lại: “…………”

Có phóng viên không chịu nổi áp lực nữa, chỉ vào một người phụ nữ trong đám đông và nói: “Chúng tôi nhận được tin báo từ đồng chí nữ đó, nói con gái của cô ta học cùng trường mẫu giáo với con gái của đồng chí Bạch, còn bị bắt nạt rất thảm hại, cho nên chúng tôi mới tới đây phỏng vấn!”

“Đúng đúng, chính là đồng chí nữ kia, bởi vì sự tình cấp bách nên chúng tôi không có xác thực là đúng hay sai, đồng chí Bạch, rất xin lỗi!”

“Đồng chí Bạch, tôi xin lỗi!”

Các phóng viên đều đồng loạt xin lỗi Bạch Du, ánh mắt mọi người cũng lập tức tập trung vào người phụ nữ mà các phóng viên đang nói đến.

Bạch Du chăm chú nhìn, hơi nhướng mày: “Thì ra là cô, Ngô Hiếu Nghi.”

Ngô Hiếu Nghi: “...”

Bạch Du không cho cô ta bất kỳ cơ hội giải thích nào, lập tức nói hết chuyện nhà họ Ngô ôm nhầm con ra.

Mọi người nghe xong, lại lập tức nổi điên.

“Đầu óc nhà họ Ngô bị nước vào rồi hả? Cha mẹ hồ đồ, con gái cũng hồ đồ theo. Sao có người không quan tâm đến con trai mình, lại đi để ý đến con gái nhà người khác?”

“Cả nhà đều hồ đồ hết cả, xui tám kiếp mới làm thông gia với nhà đó!”

“Đáng thương nhất chính là con trai của cô ta, trước kia suýt chút nữa bị kẻ bắt cóc bán đi, khó khăn lắm mới trở về với cha mẹ ruột, ai ngờ đâu mẹ nó đầu đè vào cửa, không quan tâm đến cậu bé đã đành, còn hại người ta bị gãy xương. Nếu là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không chăm sóc cô ta lúc về già hay lúc lâm chung đâu!”

Ngô Hiếu Nghi: “…………”

Bạch Du nhìn bộ dạng luống cuống tay chân và khuôn mặt tái nhợt của cô ta, sau đó nhìn cô ta nở nụ cười.

Ngô Hiếu Nghi sửng sốt, cô ta cảm thấy nụ cười của Bạch Du có gì đó không đúng, nhưng lại chẳng biết là không đúng chỗ nào, tóm tại là mang đến cho cô ta một cảm giác rất không tốt.

Quả nhiên ngay sau đó đã nghe thấy Bạch Du nói với các phóng viên: “Nhân lúc các phóng viên đang ở đây, tôi cũng muốn báo cáo thế này. Nữ đồng chí Ngô Hiểu Nghĩa này đã được nhận vào Đại học Sư phạm ở Quảng Thành, nhưng thông báo tuyển sinh đã bị em gái song sinh là Ngô Hiếu Ngọc đánh tráo, lúc sau gia đình cũng không đổi lại. Nói cách khác, người hiện đang theo học tại Đại học Sư phạm không phải là nữ đồng chí Ngô Hiếu Nghi này, mà là em gái song sinh Ngô Hiếu Ngọc của cô ta. Đi học và đi thi hộ là chuyện vi phạm pháp luật, nên xin nhờ các phóng viên đến hỗ trợ điều tra và đưa tin.”

Ngô Hiếu Nghi: “…………”

Cô ta xong đời rồi.

Một khi bị điều tra, chắc chắn cô ta sẽ bị liên lụy.

Hơn nữa chắc chắn Ngô Hiếu Ngọc sẽ không tha cho cô ta.

Có mấy phóng viên nóng lòng muốn lấy cơ hội chuộc lỗi, sau khi nghe Bạch Du nói vậy, họ nhanh chóng chụp ảnh Ngô Hiếu Nghi lại.

“Thế mà lại có chuyện như vậy, đồng chí Bạch yên tâm, chúng tôi sẽ điều tra cẩn thận, nếu là thật thì chúng tôi nhất định sẽ báo cáo lên Bộ Giáo dục!"

Loading...