Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 760

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:49:06
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở thời đại này, người biết nói tiếng Anh hiếm như lông phượng sừng lân, rất nhiều đơn vị tham gia triển lãm cũng mang theo nhân viên bán hàng đến nhưng những người đó chỉ có thể nói được vài câu tiếng Anh đơn giản, ngay cả báo giá cũng không tốt chứ đừng nói là giới thiệu sản phẩm và nhà máy. Khi thương nhân nước ngoài tới, bọn họ chỉ đành mượn phiên dịch viên của hội chợ, nhiều khi khách hàng phải xếp hàng chờ rất lâu, hiệu suất làm việc rất thấp.

Nhưng đội ngũ mà Bạch Du sáng chói như ánh mặt trời, người nào cũng nói tiếng Anh lưu loát, nhất là khẩu âm chuẩn giọng Anh của Cảnh Phỉ càng khiến không ít khách nước ngoài kinh ngạc.

Mặc dù các đơn vị trong nước tham gia triển lãm không nghe ra là khẩu âm gì nhưng họ thừa hiểu trình độ tiếng Anh lưu loát là thế nào. Nhân viên bán hàng của họ gặp khách nước ngoài chỉ biết "ừm, ờ" mãi mà chẳng nói nên lời, trong khi nhóm Bạch Du gần như không có một từ "ừm, ờ nào."

Sau đó, Bạch Du và Đái Lôi lại biểu diễn một khúc "Hoa nhài" nữa rồi mới dẫn một nhóm khách hàng lớn đến gian hàng xa xôi hẻo lánh của mình.

Các đơn vị tham gia triển lãm khác thấy thế mới sực tỉnh lại từ uy lực của kèn, ai nấy đều vỗ đùi than - Khách hàng bị dẫn đi hết rồi!

Có mấy đơn vị cảm thấy Bạch Du làm vậy quá phô trương, nhưng hội chợ cũng không cấm dùng cách này để thu hút khách hàng. Dù họ có không phục thì cũng chẳng có cách nào, khiếu nại cũng vô dụng.

Nhưng đa phần các đơn vị tham gia triển lãm rất bội phục Bạch Du.

"Nữ đồng chí vừa rồi trông có khi còn chưa đến hai mươi tuổi, còn nhỏ hơn cả con gái tôi nữa, thế mà nhìn khí chất của người ta kìa, đứng trước mặt nhiều thương nhân như thế mà vẫn điềm tĩnh, tự tin được, nói tiếng Anh cũng rất lưu loát. Mấy đứa nhà tôi mà so với cô gái đó thì còn kém xa."

"Đúng đấy, vừa nãy cô ấy tự giới thiệu mình là chủ nhiệm của nhà máy khảm xà cừ, còn trẻ thế mà đã làm chủ nhiệm rồi, quá đỉnh!"

"Mọi người không biết cô ấy à? Cô ấy không chỉ là chủ nhiệm hà máy mà còn là sinh viên khoa ngoại ngữ của đại học Trung Sơn đấy, năm ngoái thi đại học còn là thủ khoa tỉnh Phúc Kiến cơ. Lần này các nhân viên của cô ấy đều là sinh viên ngoại ngữ của đại học Trung Sơn đấy!"

"Sao anh biết rõ thế?"

"Báo thường ngày Tân Hoa có đưa tin đấy, trong thời gian tham gia Hội chợ Quảng, báo thường ngày Tân Hoa còn theo dõi và đưa tin về toàn bộ quá trình cơ. Nếu các anh muốn biết thêm thì cứ đi mua báo mà đọc."

Hoa Dung Dung nhìn những người do cha cô ấy sắp xếp đang tuyên truyền về tờ báo của mình thì không khỏi nhếch miệng cười, sau đó mới vội vàng đuổi theo Bạch Du.

Hôm qua Bạch Du nói muốn thừa nước đục thả câu, cô ấy đã đoán ra ngay cô sẽ làm gì đó để thu hút khách hàng, về nhà cò thảo luận với cha mẹ về việc này.

Vì biết Bạch Du nấu ăn rất ngon nên đã đoán cô sẽ biểu diễn nấu ăn tại chỗ để thu hút khách hàng.

TBC

Chiêu này từng được một nhà triển lãm dùng để thu hút khách hàng rồi nên nó không còn đạt được hiệu quả cao nữa. Ban tổ chức hội chợ cũng hạn chế việc nấu ăn ngay tại chỗ để tránh mùi đồ ăn lan ra khắp sảnh hội chợ.

Cha cô ấy cảm thấy Bạch Du sẽ không dùng đồ ăn ngon, nhưng cũng không đóa được cô sẽ dùng chiêu trò gì.

Chắc cha mẹ cô ấy cũng chẳng thể ngờ được Bạch Du lại biểu diễn thổi kèn, thật sự là quá chấn động, quá sức tưởng tượng!

Nhưng hiệu quả đạt được rất tốt, cứ nhìn khách hàng đang đi theo sau lưng Bạch Du là biết.

Nếu không có gì bất ngờ thì Nhà máy đồ khảm xà cừ Phi Ngư chắc chắn sẽ là con hắc mã của hội chợ kỳ này!

Hoa Dung Dung sợ bị bỏ lại xa quá nên vội vàng chạy theo, vừa chạy vừa chụp những bức ảnh quan trọng về đám đông khách hàng và nhóm của Bạch Du, tốn rất nhiều phim.

Nhưng cô ấy không hề lo lắng, bởi vì chẳng mấy chốc sẽ kiếm lại được chút tiền đó thôi.

Cổ Lan Hương và Hạ Hải Sinh rất hoang mang khi thấy Bạch Du cầm kèn đi.

Bọn họ không nghĩ ra Bạch Du muốn làm gì, nhưng họ có một sự tin tưởng không thể hiểu được đối với Bạch Du.

Họ cảm thấy dù Bạch Du có làm gì thì cũng sẽ thành công, nói đúng hơn là Bạch Du sẽ không làm chuyện gì vô ích.

Khu vực của bọn họ quá vắng vẻ và xa xôi đến mức không nghe được cả tiếng kèn, thời gian từng giây từng phút trôi qua, bọn họ càng lúc càng lo lắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-760.html.]

Đương lúc hai người đang sốt ruột như con kiến trong chảo nóng thì đột nhiên một loạt tiếng ồn càng lúc càng tiến gần về phía họ, tiếng ồn ào càng lúc càng lớn cùng với đám đông kéo đến ùn ùn như thủy triều.

Hai người: ???

Xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có nhiều người thế?

Không phải đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?

Bạch Du đi ở hàng đầu tiên, nhìn thấy hai người họ đứng đực ra đó thì bảo: "Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau chào hỏi khách đi."

Hai người: "!"

Đây toàn là khách hàng sao?

Chỉ trong chốc lát, quầy hàng nhỏ hẹp đã bị khách hàng vây chật như nêm cối.

Cổ Lan Hương và Hạ Hải Sinh chẳng có thời gian mà sửng sốt nữa, bọn họ vội vàng giới thiệu sản phẩm từ vỏ sò cho khách, bao gồm giá cả và số lượng đặt hàng.

Có nhiều khách chỉ định đến xem cho vui thôi, nhưng sau khi nhìn thấy sản phẩm thì không ngừng khen ngợi, một lúc sau mới rời đi làm việc khác. Nhưng vẫn có những khách muốn mua ở lại.

Trong đó có một thương nhân đến từ Hương Cảng, sau khi nhìn thấy các bộ sưu tập [Tây Du Ký] và [Hồng Lâu Mộng] thì mê mẩn không rời tay: "Quá tinh xảo! Quá tuyệt vời! Quá tinh tế! Còn tái hiện được chính xác cả và trang phục nữa, khí chất của các nhân vật trong sách cũng được bộc lộ ra hết. Đúng là mỗi sản phẩm là một tác phẩm nghệ thuật mà!"

Vị khách này rất am hiểu Tứ đại danh tác, thích nhất là [Hồng Lâu Mộng], cũng vô cùng quen thuộc với các nhân vật trong tác phẩm. Thế nên khi nhìn thấy Lâm Đại Ngọc và Giả Bảo Ngọc sống động như thật trước mắt, ông ấy đã kinh ngạc tột độ.

Đây không phải điều khắc bình thường, đây là tác phẩm nghệ thuật, không có gu thẩm mỹ nhất định và được nghệ thuật hun đúc thì tuyệt đối không thể làm ra được những sản phẩm xuất sắc như vậy.

Người thương nhân này không biết nói tiếng phổ thông, may mà Mao Chí Cần là người Quảng Đông nên biết nói tiếng Quảng, thế là Bạch Du để anh ấy phụ trách vị khách này.

Cuối cùng, người thương nhân đến từ Hương Cảng này đã đặt đơn hàng có giá trị cao nhất, riêng bộ sưu tập [Tây Du Ký] và [Hồng Lâu Mộng], ông ấy đã đặt bốn trăm bộ.

Vì các sản phẩm trong bộ sưu tập này đều là những tác phẩm điêu khắc rất phức tạp nên mỗi sản phẩm có giá từ ba mươi đến bốn mươi đồng. Ngoài ra, ông ấy còn đặt mua thêm các sản phẩm khác nữa, tổng giá trị đơn hàng là hơn ba mươi ngàn đồng.

Vào năm 1978, một đô la Mỹ đổi được 1,5771 nhân dân tệ, sau khi quy đổi đơn hàng ra đô la Mỹ thì được giá trị là hơn hai mươi ngàn đô!

Chỉ một đơn đặt hàng đã có giá trị hơn hai mươi ngàn đô la nước ngoài rồi, đây là chuyện chưa từng xảy ra với các mặt hàng tiểu thủ công!

Mọi người hưng phấn như điên.

Hoa Dung Dung lại càng phấn khích liên tục bấm chụp ảnh, cảm giác cái máy ảnh trong tay cô ấy sắp bốc cháy đến nơi rồi.

Hết khách này đến khách khác, hết đơn đặt hàng này đến đơn đặt hàng khác, mọi người bận đến nỗi chẳng có thời gian uống nước, giọng nói cũng khàn hết cả.

Nhưng ai nấy đều vui vẻ phấn chấn, cảm giác như có một ngọn lửa đang cháy trong lòng, càng mệt càng hăng hái.

Đến giữa trưa, khi phiên chợ tạm dừng, mọi người mới bắt đầu tổng kết, chỉ trong một buổi sáng mà tổng giá trị đơn đặt hàng đã đặt một trăm sáu mươi ba ngàn sáu trăm đồng, đổi ra ngoại tệ là một trăm ngàn đô la Mĩ!

Chỉ một buổi sáng đã đạt được một trăm ngàn đô la Mĩ!

Tin tức này nhanh chóng lan ra khắp hội chợ khiến mọi người lập tức bùng nổ!

Trước buổi sáng hôm nay, ai mà ngờ được hội chợ lần này lại xuất hiện một con "hắc mã" như vậy chứ?

Có người từng đọc báo thường ngày Tân Hoa nên biết nhà máy khảm xà cừ của Bạch Du, nhưng bọn họ cũng không mấy đề cao bọn họ. Dù sao cũng là mấy thứ đồ làm từ vỏ sò, không ăn được cũng chả mặc được, người mua chắc chắn cũng có hạn.

Loading...