Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 757
Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:49:00
Lượt xem: 20
Nguyên nhân là có một bạn nhỏ vô tình nuốt phải một hạt dưa hấu, sau đó các bạn khác thi nhau nói với cậu bé rằng ăn hạt vào bụng sẽ nảy mầm, sau đó sẽ mọc ra một quả dưa hấu lớn rồi làm bụng cậu bé vỡ ra.
Bạn nhỏ đó sợ đến nỗi mắt ngấn lệ, vừa lúc đó cô giáo đi ra ngoài, cô nhóc nhớ đến lời mẹ nói, nên đã đi đến an ủi bạn kia…
“Cậu đừng sợ, mẹ tớ nói hạt ăn vào sẽ không mọc ra quả dưa hấu lớn, bụng cậu cũng sẽ không vỡ ra đâu.”
Vừa dứt lời, Nha Nha lập tức đứng lên chỉ vào cô nhóc rồi nói: “Cậu nói dối, rõ ràng mẹ tớ nói hạt ăn vào bụng sẽ mọc ra quả dưa hấu lớn, còn làm vỡ bụng nữa.”
Cô nhóc cũng không phải dạng vừa, lập tức chống nạnh: “Tớ mới không nói dối, mẹ tớ giỏi hơn mẹ cậu, mẹ tớ là sinh viên, mẹ đã nói thì chắc chắn đúng!”
Nha Nha: “Mẹ tớ nói mẹ cậu là người đàn bà xấu, cậu là con của người đàn bà xấu, bọn tớ không chơi với cậu!”
Trẻ con đôi khi đáng yêu như thiên thần, nhưng khi tàn nhẫn, chúng chẳng khác gì ác quỷ.
Từ khi Nha Nha đến, ngày nào cô bé cũng mang rất nhiều kẹo và bánh ngọt chia cho các bạn nhỏ khác, vì vậy rất nhanh đã thay thế cô nhóc trở thành người được mọi người yêu thích nhất.
Lúc này nghe Nha Nha nói vậy, các bạn nhỏ khác cũng cùng nhau hô lên.
“Bọn tớ không chơi với con của người đàn bà xấu!”
“Mẹ của Minh Thư là người đàn bà xấu, xấu xấu!”
“Mẹ mình nói phụ nữ xấu là xấu nhất, mình cũng không chơi với phụ nữ xấu!”
“Mẹ tớ nói người đàn bà xấu xấu nhất, tớ cũng không chơi với người đàn bà xấu!”
“Mẹ tớ không phải người đàn bà xấu!”
“Các cậu nói bậy, không cho phép các cậu nói mẹ tớ như vậy!”
Đôi mắt to của cô nhóc chứa đầy nước, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng nhưng lời biện giải của cô bé trong tiếng chế giễu của các bạn nhỏ trở nên yếu ớt và bất lực, lập tức bị nhấn chìm.
Tuy cô nhóc rất thông minh nhưng dù thông minh đến đâu thì cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ chưa đầy hai tuổi, lúc này nghe mọi người mắng mẹ mà mình yêu nhất, khuôn mặt nhỏ của cô bé đỏ lên vì tức, tranh cãi cũng không lại, giọng nói cũng không lớn bằng mọi người, cô bé khó xử nhìn mọi người.
“Bộp!”
Một giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt của cô bé rơi xuống đất, cô bé đưa bàn tay mũm mĩm lau nước mắt, nhưng ngay sau đó lại có nhiều giọt nước mắt khác chảy ra.
Hu hu, cô bé không muốn khóc đâu nhưng nước mắt cứ tự chảy ra.
Cô bé muốn sang lớp bên cạnh tìm chị gái giúp mình nhưng Nha Nha lại kéo tay các bạn nhỏ khác vây quanh cô bé, không cho cô bé đi.
“Không cho con của người đàn bà xấu đi!”
TBC
“Tớ không phải con của người đàn bà xấu, không cho phép cậu nói mẹ tớ là người đàn bà xấu!”
Cô nhóc tức giận giơ nắm đ.ấ.m nhỏ lên, chỉ muốn đ.ấ.m cho một cái nhưng mẹ đã nói rằng không được đánh người.
Nhưng cô bé thật sự rất ghét Nha Nha.
Đúng lúc này, một bóng dáng nhỏ bé đột nhiên chạy từ lớp bên cạnh sang, giật tay Nha Nha ra, còn lạnh lùng nói: “Ai bảo em bắt nạt Minh Thư?”
Thấy là Tập Lục Thừa, Nha Nha không hề sợ hãi mà còn tiến lên nắm lấy cánh tay cậu bé: “Anh, mẹ nói anh là anh trai của em, anh phải bảo vệ em, anh không thể chơi chung với Minh Thư được, cậu ấy là con của người đàn bà xấu!”
Tập Lục Thừa “bốp” một tiếng, lạnh lùng hất tay Nha Nha đang nắm lấy tay mình ra: “Anh không phải anh trai của em! Với lại, mẹ em mới là người đàn bà xấu, em mới là con của người đàn bà xấu!”
Tập Lục Thừa cao hơn các bạn khác nửa cái đầu, ngày thường ở nhà trẻ cũng không giống những bạn nhỏ khác thích chơi bùn, cậu bé giống như một đứa trẻ lớn hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-757.html.]
Lúc này nghe cậu bé nói vậy, mọi người lập tức “vèo” một tiếng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn vào Nha Nha.
Từ khi còn nhỏ Nha Nha đã được Ngô Hiếu Nghi nâng niu trong lòng bàn tay, chưa từng nói chuyện lớn tiếng với cô bé, càng đừng nói đến việc mắng cô bé, lúc này thấy Tập Lục Thừa nói mình như vậy, cô bé làm sao chịu được.
Mắt cô bé nhanh chóng chứa đầy nước mắt, mặt đầy vẻ “anh còn không dỗ em thì em khóc cho anh xem”.
Tập Lục Thừa: “Mẹ em không chỉ xấu, còn làm chuyện phạm pháp, em mới là con của người đàn bà xấu, sau này em còn dám nói bậy nói bạ bắt nạt Minh Thư, anh sẽ đến cục cảnh sát báo án ngay, để cho chú công anh bắt mẹ con hai người lại!”
Nước trong khóe mắt Nha Nha không kìm được nữa, vừa khóc vừa cào cấu Tập Lục Thừa: “Anh nói bậy! Mẹ em mới không phải người đàn bà xấu, em mới không phải là con của người đàn bà xấu hu hu hu…”
Người Tập Lục Thừa nói là Ngô Hiếu Ngọc, nhưng trong lòng Nha Nha, mẹ cô bé từ đầu đến cuối chỉ có một mình Ngô Hiếu Nghi.
Trước khi cô bé tới nhà trẻ thì mẹ đã nói với cô bé, Tập Lục Thừa là anh ruột của cô bé, đảm bảo anh trai sẽ bảo vệ cô bé, chăm sóc cô bé, bất kể cô bé muốn gì thì anh trai đều sẽ cho mình, nhưng sau khi vào nhà trẻ, cô bé phát hiện nhưng điều mẹ nói đều là gạt người.
Anh trai chưa bao giờ nói chuyện với cô bé, nhà trẻ phát kẹo thì anh trai cũng chỉ để lại cho Minh Thư ăn, còn giúp Minh Thư đeo cặp sách, cầm bình nước, cứ như Minh Thư mới là em gái ruột của anh trai nên cô bé rất ghét Minh Thư.
Cho nên vừa rồi Minh Thư vừa nói, cô bé lập tức nhớ lại lời mẹ và bà nội đã nói, mẹ nói rằng mẹ của Minh Thư là một người đàn bà xấu, muốn quyến rũ cha, còn làm hại cha ly hôn với mẹ.
Tập Lục Thừa đẩy Nha Nha ra, miệng không tha: “Mẹ em là người đàn bà xấu, nếu em không thay đổi tốt thì sau này em cũng sẽ biến thành người đàn bà xấu!”
Một loạt đòn giáng xuống làm Nha Nha không kìm chế được nữa, lăn ra đất khóc lóc om sòm.
Tiếng khóc này cuối cùng cũng thu hút được cô giáo bên ngoài: “Sao vậy? Tại sao lại khóc?”
Bình thường, trẻ con ở lớp này đều rất ngoan ngoãn, vừa nãy bụng cô ấy đột nhiên khó chịu nên mới chạy ra ngoài một lát, không ngờ chưa đầy hai phút thì đứa trẻ này đã khóc đến rung trời.
Khi sự việc xảy ra, Niệm Niệm làm bẩn tay nên đi rửa tay với cô giáo, vì vậy cô bé không biết em gái mình bị bắt nạt.
Cô bé rất áy náy vì khi em gái cần mình thì mình lại không ở bên cạnh.
Đến lúc tan học, Niệm Niệm thấy Nha Nha đỏ mắt đang đứng ở cửa chờ mẹ nuôi của cô bé, thế là Niệm Niệm lén bước tới rồi hung hăng nắm lấy tóc của cô bé, lại lộ ra dáng vẻ hung dữ: “Mày là con của người đàn bà xấu, còn dám bắt nạt em gái của tao nữa thì tao… Tao lập tức cắt hết tóc của mày, để mày thành đầu trọc!”
“Hu…”
Tóc Nha Nha bị giật đau, đôi mắt lập tức đỏ lên, nghe Niệm Niệm nói sẽ cắt trọc đầu cô bé khiến cô bé sợ hãi lại khóc òa lên.
Cô giáo thấy vậy thì đau đầu vô cùng, đứa trẻ Nha Nha này khóc mãi không dứt, trưa cô ấy đã dành mấy tiếng đồng hồ mới dỗ được, sao lại khóc nữa rồi?
Niệm Niệm đã lẻn đi trước khi cô giáo đến.
Lần đầu tiên làm chuyện xấu, tim cô bé đập thình thịch.
Nhưng mà, lần sau cô bé vẫn dám!
Ai bảo Nha Nha bắt nạt em gái!
Bà Bạch và thím Thái đến nhà trẻ đón mấy đứa nhỏ thì thấy Nha Nha khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem, không khỏi tặc lưỡi: “Sao đứa nhỏ này lại khóc kinh thế, chẳng lẽ bị người ta bắt nạt à?”
Mặt Niệm Niệm đột nhiên đỏ bừng, căng thẳng đến nỗi lòng bàn tay đổ mồ hôi.
Cô nhóc lại rất bình tĩnh, lắc cái đầu nhỏ: “Không có, không có ai bắt nạt cậu ấy cả, cậu ấy chính là một đứa thích khóc nhè, đúng không, chị?”
Niệm Niệm dừng lại, gật đầu một cách chột dạ: “Đúng!”
Nói xong hai chị em nhìn nhau cười, tay nhỏ nắm tay nhỏ đung đưa.
Vì Tập Lục Thừa và Niệm Niệm giúp mình lấy lại thể diện nên cô bé không cảm thấy mình bị bắt nạt, thêm nữa Niệm Niệm đã giật tóc Nha Nha, sau khi hai chị em bàn bạc thì quyết định không kể chuyện này cho mẹ.
Vì chuyện Hội chợ Quảng mà Bạch Du rất bận, nhất thời cũng không để ý đến sự bất thường của hai đứa trẻ.