Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 756

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:48:58
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nụ cười này suýt chút nữa khiến đôi chân của nhân viên mềm nhũn.

Sao lại có thể xinh đẹp đến vậy?

Báo đăng ảnh Bạch Du đường nét khuôn mặt đoan chính xinh đẹp nhưng dù sao cũng chỉ là ảnh đen trắng, hơn nữa in ra không được rõ nét nên không có sức hấp dẫn và gây kinh ngạc như khi nhìn thấy người thật.

May mà nhân viên công tác không quên trách nhiệm công việc của mình, rất nhanh đã lấy lại tinh thần: “Đồng chí Bạch, mọi người đến đây đăng ký thông tin, còn nữa, sau khi sắp xếp xong gian hàng triển lãm, mọi người phải đến nhà khách quân khu để cắt tóc và cắt móng tay.”

Lời này vừa thốt ra, đừng nói đến Cảnh Phỉ và những người khác, ngay cả Bạch Du cũng ngẩn người: “Cắt tóc? Tất cả chúng tôi đều phải cắt sao?”

Nhân viên công tác vội lắc đầu giải thích: “Đồng chí nữ thì không cần, đồng chí nữ chỉ cần cắt tỉa móng tay và ủi quần áo, đồng chí nam thì phải cắt tóc, nhất là đồng chí này, tóc quá dài.”

Nhân viên công tác chỉ Đái Lôi ở phía sau Bạch Du, khuôn mặt của người sau “xoẹt” một cái đỏ bừng.

Bạch Du biết xét duyệt nghiêm khắc với nhân viên nghiệp vụ tham gia triển lãm nhưng cô không biết nghiêm khắc đến mức độ này, thế mà ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt như thế này cũng phải quy định rõ ràng, đối với cô mà nói thì tóc của Đái Lôi thực sự không dài, tóc mái trên trán còn chưa đến lông mày, không ngờ như vậy lại là không đạt chuẩn.

Tuy nhiên vì Bộ Thương Mại đã đưa ra quy định, với tư cách là thương nghiệp tham gia triển lãm nên họ đương nhiên phải tuân thủ các quy tắc, Bạch Du bày tỏ không có vấn đề gì.

Sau khi đăng ký xong, nhân viên công tác đã kiểm tra nghiêm ngặt các thông tin trên, họ mang sản phẩm, quần áo triển lãm tới, sau khi kiểm tra không có vấn đề gì thì mới phát cho nhóm người Bạch Du thẻ đại diện cho thân phận tham gia triển lãm.

“Mặc dù lần này gian hàng của mọi người không phải rất tốt, nhưng có thể đại diện cho đất nước tham gia triển lãm là một vinh dự rất lớn, đồng chí Bạch, mọi người phải cố gắng lên, cố gắng làm vẻ vang đất nước!”

Nhân viên công tác lo lắng nhóm người Bạch Du thấy vị trí gian hàng không tốt sẽ nản lòng nên không nhịn được mở lời động viên họ.

Bạch Du mỉm cười cám ơn ý tốt của đối phương.

Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng cả nhóm đi rất xa vẫn chưa đến gian hàng, trong lòng không khỏi chùng xuống, đi bộ nửa tiếng đồng hồ mới đến gian hàng.

Ừm, quả nhiên vô cùng khuất.

Góc này ngay cả ruồi cũng không dễ dàng bay tới.

Mã Tái Nam vừa nhìn đã hơi sốt ruột: “Sao vị trí này lại khuất như vậy? Lỡ như đến lúc đó không ai tới thì sao?”

Cảnh Phỉ cũng nhíu mày: “Vị trí này thực sự hơi tệ.”

Dọc đường họ đi đã nhìn thấy không ít gian hàng tốt, không chỉ nằm trên đường chính mà gian hàng còn rất lớn, mở cửa ba mặt, khi khách nước ngoài vừa bước vào là đã có thể nhìn thấy gian hàng ngay, gian hàng như vậy chắc chắn sẽ có lượng khách rất tốt, lượng khách tốt đồng nghĩa với lượng đơn hàng tốt.

Nhưng gian hàng của công xưởng điêu khắc vỏ sò này... Thực sự khó nói nên lời, vị trí khuất cũng đành, đằng trước còn có một cái cột chắn, cách đó không xa là một cái nhà vệ sinh, nghĩ đến thôi đã thấy chán nản.

Mặc dù ba người còn lại không lên tiếng nhưng vẻ lo lắng trên mặt họ giống hệt nhau.

Nhưng tâm trạng của Bạch Du lại rất tốt: “Công xưởng đồ khảm xà xừ là công xưởng mới, sản phẩm cũng là sản phảm mới, còn có thể chọn gian hàng ở đâu được? Còn về những gì mọi người lo lắng, tôi cũng biết nhưng chính vì chúng ta đang ở thế yếu, chúng ta mới có nhiều không gian tiến bộ hơn, hãy tưởng tượng xem, như công xưởng thêu hai mặt đã tham gia triển lãm hơn mười năm, cả về kỹ thuật hay lượng giao dịch đều rất ổn định, mọi người đến đó còn có thể phát huy tác dụng không? Báo thường ngày Tân Hoa còn cần thiết phải theo dõi đưa tin không?”

“Tôi tin rằng chỉ cần chúng ta chung sức, chắc chắn sẽ trở thành một chú ngựa ô của hội chợ giao dịch lần này, tôi rất tự tin, còn mọi người thì sao, có tự tin như tôi không?”

Dường như được những lời nói này của Bạch Du khích lệ, cả nhóm đã thay đổi vẻ mặt ủ rũ trước đó, đồng thanh đáp: “Có!”

Bạch Du nói đúng, nếu công xưởng ở trạng thái đỉnh cao thì không gian để họ phát huy sẽ rất hạn chế nhưng bây giờ họ đang ở trạng thái tệ nhất, sản phẩm không được đánh giá cao, gian hàng khuất nhất, nếu họ có thể đạt được thành tích gì đó thì chắc chắn sẽ khiến mọi người kinh ngạc!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-756.html.]

TBC

Đến lúc đó, báo chí chắc chắn sẽ phỏng vấn đưa tin về họ, biết đâu hội chợ mua bán và trường học còn khen thưởng họ vì điều này, nghĩ đến đây, trong lòng họ bỗng bùng lên một ngọn lửa, chỉ hận không thể bắt tay vào làm ngay bây giờ.

Bạch Du nhìn thấy từng người một đều hừng hực khí thế, cảm thấy mình rất có tiềm năng làm truyền tiêu.

Tiếp theo, mọi người lần lượt sắp xếp tấm áp phích, kẹo và sản phẩm đã mang đến.

“Chí Cần, tấm áp phích đó cậu dán lệch rồi, không phải, bên trái phải cao một chút, đúng, cao hơn một chút, được rồi.”

“Bạch Du, vậy này đặt ở đây được không?”

“Cảnh Phỉ, cậu giúp tôi đỡ cái ghế một chút, tớ treo cái đèn lồng này lên.”

Trai gái phối hợp, làm việc không mệt, cộng thêm ba người đàn ông Hạ Hải Sinh đều chủ động đảm nhận những công việc tương đối mệt mỏi và nguy hiểm, các cô gái cũng không nhàn rỗi, sắp xếp, dọn dẹp gian hàng, mọi người làm việc hăng say, không ai nghĩ đến chuyện lười biếng.

Dùng hai tiếng đồng hồ, sau khi sắp xếp xong thì nhìn lại, trên khuôn mặt của tất cả mọi người đều không nhịn được mà nở nụ cười mãn nguyện.

Cảnh Phỉ nhìn trái nhìn phải: “Sắp xếp như vậy, cảm giác cả gian hàng đều thay đổi.”

Mao Chí Cần gật đầu: “Bắt mắt lắm, chỉ cần có khách nước ngoài đi qua gian hàng của chúng ta, tôi dám khẳng định họ chắc chắn sẽ bị thu hút mà đi vào!”

Lời này vừa thốt ra, xung quanh im lặng vài giây.

Gian hàng đã sắp xếp xong rồi, nhưng lỡ như không có ai tới bên này thì đó cũng là uổng công.

Nghĩ tới đây, mọi người nhìn về phía Bạch Du.

Bạch Du: “Cho phép tôi giữ bí mật, đợi đến ngày mai mọi người sẽ biết, bây giờ chúng ta kéo màn vải lên, sau đó đến nhà khách quân khu cắt tóc và móng tay đi.”

Nghe Bạch Du nói vậy, lòng mọi người càng ngứa ngáy, chỉ hận không thể biết ngay bây giờ có cách gì hay.

Nhưng thông qua khoảng thời gian làm việc chung với Bạch Du, họ cũng biết bình thường cô trông rất dễ nói chuyện nhưng làm việc rất có nguyên tắc, nói một không nói hai, một khi đã quyết định chuyện gì thì có ai khuyên cũng vô ích, cho nên dù mọi người có tò mò đi nữa thì cũng chỉ có thể đè lòng tò mò đó xuống, chờ ngày mai rồi nói sau.

Tiếp theo, cả nhóm theo sự hướng dẫn của nhân viên công tác đến nhà khách quân khu, ở đó, ba người đàn ông Hạ Hải Sinh, Đái Lôi và Mao Chí Cần đều cạo tóc thành kiểu đầu đinh thống nhất, trông rất tinh thần nhưng kiểu tóc đầu đinh này lại rất kén khuôn mặt.

Trong ba người, chỉ có Đái Lôi giữ được kiểu tóc này, còn Mao Chí Cần mặt hơi vuông, sau khi cắt đầu đinh trông rất kỳ lạ, suýt chứ nữa đã bật khóc.

Mọi người thấy Mao Chí Cần trở nên rất ủ rũ đều rối rít an ủi anh ấy.

“Bạn học Mao, không sao đâu, tóc sẽ nhanh dài thôi, huống chi như vậy cũng không xấu, cậu có gương mặt chữ quốc, mặt chữ là quốc đẹp nhất, cắt kiểu tóc nào cũng không bị lỗi.”

Mao Chí Cần nhìn Cảnh Phỉ đang nói lời này, biểu cảm đó dường như muốn nói: Là thật sao? Cậu đừng lừa tôi.

Cảnh Phỉ bị nhìn đến xấu hổ, cô ấy duỗi tay chạm vào Cổ Lan Hương bên cạnh.

Cổ Lan Hương nhận được tín hiệu, tằng hắng một cái rồi gật đầu: “Bạn học Cảnh Phỉ nói không sai, mặt chữ quốc cắt kiểu tóc nào cũng đẹp, khuôn mặt của cậu vừa vuông vừa quốc, cộng thêm kiểu tóc ngắn này trông khuôn mặt đầy ngay thẳng, tôi cảm thấy rất tốt.”

Mao Chí Cần được khen nên có hơi ngượng, anh ấy chạm vào khuôn mặt chữ quốc rồi nói: “Tôi cũng thấy may mà khuôn mặt này của tôi chữ quốc.”

Bạch Du: “...” Mọi người vui vẻ là được rồi.

Bên này mọi người vui vẻ hòa hợp nhưng bên nhà trẻ lại ầm ĩ.

Loading...