Bạch Du cầm điện thoại, vừa "Alo" một tiếng đã nghe thấy giọng nói trầm ấm của Giang Lâm từ đầu bên kia: "Anh nhớ em lắm."
Mặt cô đỏ bừng, vội liếc nhìn xung quanh, sau đó hơi nghiêng người, hạ giọng nói: "Em cũng nhớ anh."
Ánh trăng nhàn nhạt chiếu vào trong nhà, Bạch Du quấn vòng dây điện thoại, hai người nói chuyện rất lâu.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã đến tháng Mười.
Trong sự mong đợi của mọi người, Hội chợ Quảng cuối cùng cũng bắt đầu.
Ngày mai sẽ phải tham gia Hội chợ Quảng, mặc dù đã chuẩn bị các thứ nhưng nhóm người Cảnh Phỉ vừa nghĩ tới đã không nhịn được mà lo lắng.
Cảnh Phỉ nói sự lo lắng của mình với chị họ: “Chị, chị nói xem lỡ như đến lúc đó em không dám nói gì thì sao?”
Cô ấy không phải lo lắng khi gặp người nước ngoài không nói được tiếng, dù sao cô ấy cũng đã từng gặp người nước ngoài, chỉ là với tư cách là nhân viên nghiệp vụ đàm phán với thương nhân nước ngoài thì đây vẫn là lần đầu tiên, cô ấy nghĩ đến thôi là lòng bàn tay đã đổ mồ hôi.
Cảnh Anh liếc nhìn cô ấy: “Tiến bộ của em chỉ đến thế thôi hả? Nếu em thật sự sợ không dám nói chuyện, đến lúc đó đừng nói mình là em gái của chị, còn với tính cách của Bạch Du, cô ấy có thể sẽ đuổi em ra ngoài ngay lập tức.”
Cảnh Phỉ: “...”
Đây là chị họ của cô ấy sao?
Không có lấy một câu động viên, còn giúp Bạch Du làm tổn thương cô ấy.
Cảnh Anh: “Em lo gì chứ, người nước ngoài cũng chỉ có hai mắt một miệng, chẳng lẽ còn có thể có ba đầu sáu tay sao? Làm ăn cũng rất đơn giản, em giới thiệu sản phẩm, nếu đối phương có hứng thú thì tự nhiên sẽ đặt hàng, em chỉ cần ghi lại chi tiết các yêu cầu về đơn hàng, đừng làm sai thì sẽ không có vấn đề gì, đừng nói với chị là ngay cả chút chuyện này mà em cũng làm không được nhé?”
Cảnh Phỉ bị kích thích, hừ một tiếng trong mũi: “Ai nói em không làm được? Em sẽ làm được cho chị xem!”
Cảnh Anh gật đầu: “Thế thì chị sẽ mỏi mắt mong chờ.”
Sự thay đổi và tiến bộ của Cảnh Phỉ trong khoảng thời gian này đều được cô ấy nhìn thấy, từ trước đến giờ cô ấy chưa từng phủ nhận việc Cảnh Phỉ rất thông minh, vả lại rất có thiên phú ở phương diện tiếng Anh, nhưng Cảnh Phỉ vô cùng kiêu ngạo, ai cũng xem thường, luôn cảm thấy mình là người thông minh nhất thế giới. Bây giờ tật xấu này của Cảnh Phỉ đã đã sửa lại không ít nên con người cũng đáng yêu hơn nhiều.
Sau khi tạm biệt chị họ, Cảnh Phỉ đến cổng trường Đại học Trung Sơn để gặp mọi người, ba người Đái Lôi, Mao Chí Cần và Cổ Lan Hương đã đến.
Cô ấy vừa đi tới đã nghe được ba người đang nói các kiểu lo lắng của mình, cô ấy không khỏi thở phàn nhẹ nhõm, xem ra lo lắng không chỉ có một mình cô ấy.
Một lát sau, Bạch Du tới, phía sau còn có một cô gái trẻ da đen gầy gò và một chàng trai da đen hơn, ba người xách theo những túi lớn túi nhỏ, thấy vậy bốn người vội chạy đến giúp.
Bạch Du vừa tới đã nói: “Trong này có tám bộ đồ, đều may dựa theo số đo của mọi người, mỗi người hai bộ, trong thời gian diễn ra Hội chợ Quảng thì mặc đồng phục của công xưởng.”
TBC
Mã Tái Nam nghe vậy thì vội vàng lấy quần áo ra, dựa theo số đo của bốn người rồi phát đồn phục công xưởng cho họ.
Mặc dù trước đó bốn người đã nghe Bạch Du nói về chuyện đồng phục nhưng chưa ai từng thấy, họ nghĩ rằng đồng phục do Bạch Du thiết kế cũng giống như đồng phục của các công xưởng khác, tức là hoặc là bộ đồ màu xanh đậm hoặc là áo sơ mi trắng quần tây đen, không phải là những bộ đồng phục đó xấu nhưng mỗi công xưởng đều có những bộ quần áo như vậy, nhìn nhiều rồi thì chẳng có gì ấn tượng nữa.
Nhưng rất nhanh, họ phát hiện ra mình đã sai.
Họ lấy quần áo ra khỏi túi, mở ra xem thì lập tức bị choáng ngợp.
Đôi mắt Cảnh Phỉ sáng lên: “Đây cũng đẹp quá đi mất!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-755.html.]
Cô ấy cầm trên tay một bộ váy, áo sơ mi trắng, bên trái in một nhãn hiệu màu đen hình tròn: Công xưởng đồ khảm xà cừ Phi Ngư, cổ thắt một chiếc nơ bướm đen ngắn, bên dưới là một chiếc váy xếp ly màu đen dài quá đầu gối, cô ấy có thể tưởng tượng mình mặc bộ quần áo này sẽ đẹp đến mức nào!
Nếu không phải tiếp theo còn có chuyện phải làm thì cô ấy lập tức muốn thay bộ quần áo này ngay.
Đồng phục của hai nam sinh thì na ná nhau nhưng của họ là quần, bên dưới là quần dài màu đen, nơ bướm đen cũng được thay bằng cà vạt đen.
Hai nam sinh cầm quần áo trên tay mà không nỡ buông, rõ ràng cũng rất thích.
Bạch Du nhìn đôi giày của mọi người: “Trước đây tôi có bảo mọi người chuẩn bị đôi giày màu trắng, mọi người đã chuẩn bị xong chưa?”
Theo bộ đồng phục cô thiết kế này thì đi giày trắng là đẹp nhất, nhưng thời này không phải nhà nào cũng có tiền, mua một đôi giày không hề rẻ nên Bạch Du đã dặn dò họ chuẩn bị trước, có điều kiện thì mua, không có điều kiện thì mượn của người khác, chỉ cần là giày trắng là được.
Bốn người vội gật đầu: “Đã chuẩn bị xong rồi.”
Trong bốn người, ngoại trừ Cổ Lan Hương ra thì kinh tế trong nhà của ba người còn lại đều không tệ, nhất là Cảnh Phỉ, đừng nói là một đôi giày trắng, mua mười đôi cũng không thành vấn đề, kinh tế nhà Cổ Lan Hương là khó khăn nhất nhưng mấy đồng hương của cô ấy biết cô ấy cần giày trắng, đều rất vui lòng cho cô ấy mượn.
Bạch Du hài lòng gật đầu: “Vậy thì chúng ta cùng nhau sắp xếp gian hàng ngay bây giờ.”
Đái Lôi giơ tay nói: “Có nên mang những bộ quần áo này về ký túc xá không?”
Tuy quần áo không nặng nhưng lát nữa họ phải sắp xếp hội chợ, áo lại màu trắng, anh ấy lo sẽ làm bẩn áo.
Bạch Du lắc đầu: “Chúng ta mặc quần áo gì đều phải đăng ký, vì vậy phải mang quần áo đến cho nhân viên bên đó xác nhận, không chỉ quần áo, mà cả tư cách nhân viên nghiệp vục của mọi người cũng phải được xét duyệt.”
Mọi người nghe nói như vậy thì bây giờ mới biết hóa ra tham gia Hội chợ Quảng lại xét duyệt nghiêm ngặt như vậy.
Lúc này phòng triển lãm của Hội chợ Quảng ở đường Lưu Hoa, trước đây Bạch Du cũng chưa từng đến bao giờ, nhưng vì sắp đến Hội chợ Quảng nên xung quanh đã làm nhiều biển báo, do đó dù không hỏi đường cũng có thể tìm được.
Đến bên ngoài phòng triển lãm, Bạch Du cũng không vội vào mà dẫn mọi người đi một vòng quanh đó.
Bạch Du giải thích: “Tôi dẫn mọi người đi một vòng quanh con đường, đến lúc đó mọi người có đi làm chuyện khác thì cũng không sợ bị lạc đường.”
Câu nói này thực ra chủ yếu là nói với Mã Tái Nam và Hạ Hải Sinh.
Dù sao bốn người Cảnh Phỉ đều học ở thành phố Quảng nên họ không xa lạ gì nơi này, hơn nữa trong thời gian diễn ra triển lãm, họ chủ yếu ở trong phòng triển lãm, còn Mã Tái Nam và Hạ Hải Sinh thì ngoài phòng triển lãm, còn phải đi lại giữa các kho hàng.
Hai người đều vô cùng căng thẳng khi đến tham dự Hội chợ Quảng, đặc biệt là Hạ Hải Sinh, căng thẳng đến mức đi lại còn luống cuống, Mã Tái Nam thì khá hơn một chút, dù sao cô ấy cũng đã theo Bạch Du đến thành phố Quảng nhiều lần nhưng cũng tỏ ra rất căng thẳng.
Ban đầu Âu Dương Văn Khiên định tới, nhưng ngoài ctrưởng ông xưởng ra thì anh ta còn là bí thư công xã, công xưởng và công xã đều không thể thiếu anh ta, nên quyết định cuối cùng của anh ta là cử hai người Mã Tái Nam và Hạ Hải Sinh tới.
Nghe được lời của Bạch Du nói, Hạ Hải Sinh và Mã Tái Nam vội vàng gật đầu, cố gắng ghi nhớ các tòa nhà xung quanh.
Sau khi đã quen đường, nhóm người Bạch Du mới đi về phía phòng triển lãm.
Chỉ thấy mặt tiền của phòng triển lãm có viết một hàng chữ - Hội chợ hàng hóa xuất khẩu Trung Quốc, nghe nói đây là chữ do nhà thư pháp Quách Mạt Nhược viết khi thị sát Hội chợ Quảng vào năm 1963, phòng triển lãm đường Lưu Hoa này là lần di dời thứ ba, tổng diện tích đã đạt đến 110.000 mét vuông, lớn hơn rất nhiều so với diện tích 18.000 mét vuông ban đầu.
Nhóm người Bạch Du vừa đi qua, nhân viên phụ trách tiếp đón đã nhận ra Bạch Du ngay: “Cô là Bạch Du của công xưởng đồ khảm xà cừ! Chính là Bạch Du, sinh viên đại học đứng đầu tỉnh Phúc Kiến trong kỳ thi tuyển sinh đại học phải không?”
Bạch Du sửng sốt, cô không ngờ hiệu quả tuyên truyền của báo lại tốt như vậy, đến cả nhân viên cũng nhận ra cô, cô nở nụ cười, gật đầu: “Chào cô, tôi là Bạch Du, chúng tôi đến để sắp xếp gian hàng triển lãm.”