Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 754

Cập nhật lúc: 2025-03-31 11:48:54
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên Bạch Du chọn cô ấy làm trưởng nhóm.

Quyết định này khiến mọi người rất ngạc nhiên, ba người còn lại cũng không ngờ Bạch Du lại chọn người kém nổi bật nhất là trưởng nhóm. Nhưng họ đều là người thông minh, hiểu rằng không thể nghi ngờ quyết định của Bạch Du nên đều không nói gì.

Bạch Du rất hài lòng, cô tiết lộ một tin tức: "Trong thời gian diễn ra Hội chợ Quảng, báo thường ngày Tân Hoa sẽ theo dõi và đưa tin về nhà máy của chúng ta. Đến lúc đó, họ sẽ phỏng vấn và chụp ảnh chúng ta tại hiện trưởng, hành vi và cử chỉ của các cậu có thể sẽ được viết vào bài báo nên hãy chú ý đến hình ảnh của mình."

Cô vừa dứt lời, hiện trường lại ồn ào lên.

"Ôi trời ơi! Còn tưởng tham gia Hội chợ Quảng đã ghê gớm lắm rồi, không ngờ còn được đăng báo nữa!"

"Hu hu hu! Tôi cũng muốn tham gia Hội chợ Quảng, tôi cũng muốn được lên báo!"

"Hâm mộ bốn người được chọn thật đấy, Bạch Du quá đỉnh luôn, ngay cả báo thường ngày Tân Hoa cũng muốn đưa tin về bọn họ!"

Khi mọi người đang bội phục sát đất trước tài năng của Bạch Du và ghen tị với bốn người được chọn, thế là có người hỏi Bạch Du Hội chợ Quảng sang năm có tuyển người nữa không?

Bạch Du gật đầu xác nhận: "Hội chợ Quảng được tổ chức hai lần một năm, chỉ cần nhà máy chúng tôi nộp đơn xin tham gia và được phê duyệt, chỉ cần nhà trường đồng ý để các bạn đi thực tiễn thì cơ hội tham gia triển lãm luôn chào đón các bạn."

Tất nhiên sau này nhà máy cũng sẽ từ từ tự đào tạo nhân tài, nhưng chuyện này phải chờ sau khi cải cách mở cửa mới tính đến, đến lúc đó tốt nhất là tuyển những nhân tài biết nói tiếng Anh.

Dù sao việc đào tạo một công nhân biết tiếng Anh quá khó khăn.

Nghe được tin này, các bạn học đồng loạt hoan hô.

Bốn bạn sinh viên được chọn vô cùng phấn khích, chỉ nghĩ đến việc được lên báo thôi đã khiến họ vừa vui mừng vừa lo lắng rồi, nhưng họ quyết định phải mua vài tờ báo để gửi về nhà.

Cảnh Phỉ lại nhìn Bạch Du, cảm xúc trong lòng rất phức tạp, cô ấy chưa từng lên báo, không ngờ lần đầu tiên lên lại nhờ Bạch Du.

Cô ấy nhớ lại câu nói của chị họ: Ghen tị sẽ chỉ khiến bạn trở nên xấu xí hơn. Nếu một ngày nào đó bạn có thể gạt bỏ định kiến và học hỏi ưu điểm từ người khác, đó mới là lúc bạn thực sự trưởng thành và tiến bộ.

Lúc này, hình như cô ta đã hiểu được lời nói của chị họ.

***

Sau đó, Bạch Du nhờ cô Vương dịch giúp một số thuật ngữ chuyên ngành và đào tạo thêm cho bọn họ, có rất nhiều từ tiếng Anh cô không biết.

Cô Vương rất hào phóng, không hề keo kiệt giữ lại kiến thức mà tận tình hướng dẫn cho họ.

Để cảm ơn cô ấy, ngày nào Bạch Du cũng mang một ly trà sữa đến trường làm quà tặng, còn làm thịt khô và các món ăn nhẹ cho cô ấy. Cô Vương rất vui, nhưng vui quá hóa buồn, sau một khóa đào tạo, vòng eo của cô ấy đã tăng thêm vài tấc, sắp không mặc vừa quần nữa rồi.

Hai ngày sau đó, Mã Tái Nam đến thành phố Quảng.

Cô ấy vừa đến đã thông báo ngay cho Bạch Du biết về việc ba công xã khác hợp tác thành lập nhà máy đồ cẩn xà-cừ: "Bọn quá quá đáng lắm! Thế chẳng phải không muốn chúng ta sống tốt sao? Lúc chúng ta vừa thành lập thì họ châm chọc, mỉa mai, nghĩ chúng ta sẽ không làm nổi, bây giờ thấy chúng ta có thành quả thì lại muốn chia một phần, tức c.h.ế.t mất!"

Người xưa nói, cùng nghề thì cùng giá, thị trường chỉ có bằng nấy, thêm một nhà máy đồ cẩn xà-cừ thì thêm một đối thủ cạnh tranh. Đồ điêu khắc từ vỏ sò không giống đồ hộp, người ăn đồ hộp có rất nhiều nhưng người mua đồ điêu khắc lại rất ít.

TBC

Thế nên cũng không khó hiểu khi Mã Tái Nam vừa tức giận vừa lo lắng cho nhà máy như thế.

Nhưng Bạch Du lại rất bình tĩnh: "Tôi biết rồi, các cô cứ làm theo lời bí thư Âu Dương, chỉ cần làm tốt sản phẩm là được, đừng quan tâm những chuyện khác."

Mã Tái Nam thấy thái độ điềm tĩnh của cô thì tò mò hỏi: "Cô không lo lắng sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-754.html.]

"Sao phải lo?" Bạch Du mỉm cười: "Yên tâm đi, bọn họ không làm nổi đâu, điêu khắc vỏ sò không phải trò đất nặn. Cô xem các học viên trong nhà máy đã học hơn hai tháng rồi nhưng nếu để họ tự hoàn thành một tác phẩm thì có lẽ có thể làm được, nhưng sản phẩm làm ra chắc chắn không thể đẹp như thợ cả Ngũ và thím Triệu được. Người ta mua sản phẩm điêu khắc từ vỏ sò là vì nó đã được làm thành một tác phẩm nghệ thuật, có thể thưởng thức được. Nếu không đạt đến trình độ đó thì ai sẽ mua?"

Thấy Bạch Du bình tĩnh, tự tin như vậy, cảm xúc bồn chồn của Mã Tái Nam cũng chậm rãi lắng xuống: "Nghe cô nói cũng có lý, ngay cả Khương Tuệ Quân tiến bộ nhanh nhất dạo này cũng tự làm được một số tác phẩm điêu khắc phức tạp rồi. Nhưng sản phẩm của cô ấy vẫn không đẹp được bằng thợ cả Ngũ và thợ Triệu."

Bạch Du gật đầu: "Vả lại, điêu khắc vỏ sò còn phải biết thiết kế và bố cục, không phải chỉ dính mấy cái vỏ sò lại với nhau thì gọi là điêu khắc vỏ sò được. Nhưng nếu bọn họ không làm được thì chắc chắn sẽ đến nhà máy chúng ta đào người, sau khi cô quay về phải nhắc bí thư Âu Dương cẩn thận, nhất là thợ cả Ngũ và thím Triệu, phải cho người bảo vệ bọn họ thật tốt."

Mã Tái Nam giật mình: "Bọn họ muốn đào người? Chắc sẽ không gây hại cho thợ cả Ngũ và thợ Triệu chứ?"

Bạch Du lắc đầu: "Chắc không gây hại đâu, nhưng tình trạng sức khỏe của con gái họ khá đặc biệt, nếu ngày nào cũng có người đến nhà tìm thì không có lợi cho việc dưỡng bệnh của con gái họ. Cô bảo bí thư Âu Dương phải để ý chuyện này, đừng để người khác quấy rầy bọn họ."

Cô không hề lo lắng thợ cả Ngũ và thím Triệu có phản bội nhà máy hay không.

Dù những người kia có đưa ra điều kiện tốt bao nhiêu thì bọn họ cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Sau đó, Bạch Du đưa ra vài ý kiến về các sản phẩm triển lãm, cô cứ nói câu nào là Mã Tái Nam lại ghi chép vào sổ câu đấy, tốc độ viết rất nhanh, có lẽ đã luyện tập rất nhiều.

Sau khi thảo luận về công việc, Bạch Du hỏi thăm tình hình của Âu Dương Văn Khiên và Tân Tuệ Mị.

Mã Tái Nam bảo Tân Tuệ Mị bị kết án ba mươi năm, nhưng nhà họ Chúc vẫn không cam tâm, nhiều lần nộp đơn yêu cầu xử tử cô ta nhưng đều bị đè xuống.

Lần này đến đây, Mã Tái Nam còn mang theo một ít củ từ. Củ từ còn có tên khác là khoai từ, không chỉ ngon miệng mà còn có tác dụng nhuận phổi, trị ho, thanh nhiệt giải độc, nhưng phụ nữ đang mang thai và người bị xương khớp không nên ăn.

Bạch Du thái thịt ba chỉ mới mua thành miếng vừa ăn, cắt lát củ từ, dùng mỡ heo phi thơm thịt với nấm hương rồi cho củ từ vào. Tiếp theo cho thêm một lượng nước vừa đủ để hầm. Khi hầm không nên dùng xẻng đảo, không thì sẽ có vị đắng.

Khi cạn nước, có thể múc ra bày lên đĩa. Nhờ có thêm đậu phụ thối mà món ăn có màu sắc rực rỡ, củ từ mùa này mềm mịn, ngọt thanh, rất ngon miệng và đưa cơm.

Vài ngày sau, nhóc con về nhà lại kể cho cô nghe một tin: Trong lớp có thêm một bạn mới tên là Nha Nha, Nha Nha gọi Tập Lục Thừa là anh trai, gọi mẹ của Tập Lục Thừa là mẹ nuôi.

Bạch Du nghe vậy thì chẳng còn gì để nói.

Không biết Ngô Hiếu Nghi đang nghĩ cái quái gì nữa, nếu đã ly hôn rồi thì nên mỗi người một ngả, đúng không?

Thật lòng cô không muốn hai đứa trẻ có bất kỳ mối liên quan gì với Nha Nha, có tiếp xúc gì với Ngô Hiếu Nghi cả. Nhưng bây giờ không có trường mẫu giáo nào tốt hơn, giáo viên ở trường cũng có trách nhiệm. Bạch Du đành phải dặn nhóc con và Niệm Niệm cố gắng tránh xa Nha Nha nhất có thể.

Không phải cô muốn nhằm vào một đứa trẻ mà cô lo lắng Ngô Hiếu Nghi sau lưng Nha Nha, tốt nhất nên ngăn chặn mọi thứ từ gốc rễ.

Nửa tháng sau, cuối cùng điện thoại cũng được lắp đặt xong.

Bé con thấy nhà mình đã lắp đặt điện thoại thì vô cùng sung sướng, cuộc điện thoại đầu tiên là gọi cho cha.

Giang Lâm bên kia đã xin lắp đặt điện thoại từ sớm, bên kia là căn cứ hải quân nên lắp đặt khá đơn giản.

Nhận được điện thoại của bé con, Giang Lâm vô cùng kiên nhẫn trả lời đủ loại vấn đề của con gái.

"Cha ăn cơm rồi, con ăn chưa?"

"Cha có ngoan ngoãn đánh răng, con có ngoan ngoãn nghe lời mẹ không?"

"Công việc của cha bận lắm, chờ bao giờ xong việc sẽ đến thành phố Quảng thăm con và mẹ nhé?"

Hai cha con nói chuyện qua lại rất vui vẻ.

Mãi đến khi bà nội Bạch mang món ăn ngon đến, bé con mới tiếc nuối nhường điện thoại cho mẹ.

Loading...