Bạch Du gật đầu: “Có nhưng hôm nay mình không mang theo, ngày mai mình sẽ cầm theo, cảm ơn cậu, Hướng Tuyết.”
Lâm Hướng Tuyết gãi người: “Cậu không cần cảm ơn, nhưng nếu cậu mời mình ăn bánh rán hành và bánh bao thịt thì mình sẽ không khách sáo đâu.”
“Phụt…” Bạch Du bị lời nói của cô ấy làm buồn cười: “Không thành vấn đề, dù cậu có thích ăn bánh gì thì mình cũng sẽ làm cho cậu!”
Lâm Hướng Tuyết: “Được thôi, bánh rán hành, bánh paratha, bánh đậu, bánh trứng, bánh ngàn lớp, bánh thịt bò, bánh thịt dê, bánh thịt gà, bánh mì jăm-bông xúc xích, bánh khoai tây chiên, bánh pizza Trung Quốc, bánh bà xã,... Món nào mình cũng thích!”
Bạch Du: “...”
Hay lắm, coi đây là báo cáo đồ ăn à.
Đến trưa, Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết ăn cơm trưa xong, sau đó bọn cô nhanh chóng lái xe rời khỏi đơn vị.
Vẻ mặt Lâm Hướng Tuyết cứ như vừa chơi thuốc lắc: “Bạch Du, bây giờ trái tim mình đập vô cùng nhanh, rất kích động.”
Bạch Du là người trong cuộc còn bình tĩnh hơn cô ấy nữa: “Cậu kiềm chế một chút, nếu như té xỉu thì mình không cõng cậu nổi đâu.”
Lâm Hướng Tuyết: “Yên tâm, thời khắc quan trọng như vậy, cho dù có chuyện gì xảy ra thì mình cũng không té xỉu được đâu.”
Khóe môi Bạch Du giật… Một cái.
Hai người bọn cô đến tiệm chụp ảnh để lấy ảnh đã rửa xong, cô định đi một mình nhưng Lâm Hướng Tuyết lại nói thời khắc lịch sử quan trọng như vậy, dù cho có thế nào thì cô ấy cũng muốn tự thân chứng kiến, thế nên cô ấy cũng theo tới đây.
Đạp xe hơn nửa tiếng, cuối cùng hai người cũng đã tới tiệm chụp ảnh.
Chủ cửa tiệm chụp ảnh nhìn thấy Bạch Du là đã nhận ra ngay lập tức, dù sao nữ đồng chí xinh đẹp như vậy, muốn không nhận ra cũng khó, chủ yếu là ảnh chụp mà nữ đồng chí này muốn rửa… Vô cùng khủng khiếp, ông có muốn quên cũng không quên được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-75.html.]
Đương nhiên là Bạch Du cũng chú ý tới ánh mắt của chủ tiệm nhưng cô vẫn rất bình tĩnh.
Chỉ cần cô không ngại thì người khác sẽ ngại.
Hơn nữa người ngại thật sự là người khác, đó là Giang Khải và Tần Tâm Hủy trong ảnh.
Góc của bức ảnh vô cùng tráo trở, cũng vô cùng hoàn hảo, khiến Giang Khải và Tần Tâm Hủy trông như củi khô lửa bốc, căn góc tuyệt đến mức có cảm giác như có căn phòng ở đó là hai người ăn nhau được ngay vậy.
TBC
Ngay cả Bạch Du cũng muốn tự khen ngợi bản thân.
Tiền đã trả từ trước, Bạch Du lấy ảnh xong thì rời khỏi ngay, cô cố ý tìm một cửa tiệm chụp ảnh tương đối xa so với đơn vị và đại viện quân khu, thế nên cô cũng không lo việc đối phương có quen biết với Giang Khải và Tần Tâm Hủy.
Cho tới khi đi xa khỏi cửa tiệm chụp ảnh, lúc này Lâm Hướng Tuyết suýt chút nữa đã kiềm chế tới mức tức c.h.ế.t la ầm lên: “Trời ơi, đôi cẩu nam nữ này, ban ngày ban mặt mà dám ôm ôm ấp ấp nhau, quả thực là bọn họ không biết ngại mà!”
“Thằng cặn bã này, tiếc cho anh ta thân phận là con người nhưng lại cư xử như một con chó, không ngờ lòng dạ lại độc ác như vậy, bà chị lầu xanh của cậu cũng đáng ghét quá, tức c.h.ế.t mình rồi, lẽ nào cậu cứ vậy mà buông tha cho bọn họ?”
“Đương nhiên là không rồi.” Bạch Du khẽ cười, sau đó cô lấy hai bức thư đã viết sẵn nội dung tố cáo trong túi đeo chéo quân đội: “Mình sẽ đi tố cáo bọn họ ngay bây giờ.”
Lâm Hướng Tuyết sợ run người, một giây sau cô ấy đã nhỏ giọng khen: “Làm tốt lắm! Cậu nên làm như vậy!”
Bạch Du rút ra vài tấm ảnh, nhét vào trong mỗi bức thư, sau đó đến bưu điện gần đó để gửi.
Bức thư sẽ được giao tới vào ngày mai, chậm nhất là được giao tới vào ngày mốt.
Thế nên chuyện tiếp theo cô phải làm là chờ đợi.
Lâm Hướng Tuyết không vào bưu điện chung với cô, cô ấy chỉ chờ ở bên ngoài, sau khi Bạch Du gửi thư xong và ra ngoài, cô ấy chợt nói: “Dáng dấp của cô bé đó có chút giống cậu, là người nhà của cậu à?”