Bạch Du liếc nhìn tờ báo: “Trước khi tôi giải thích, tôi có thể hỏi xem là thư ký định xử lý tôi như thế nào không?”
Thư ký Trịnh nhìn cô chăm chú: “Ngày hôm qua chúng tôi đã mở một cuộc họp hội đồng về chuyện của cô, nhưng người ủng hộ cô thì bảo tôi khen ngợi cô, người phản đối cô thì bảo tôi hãy làm thông báo và phê bình cô.”
Quả nhiên gừng càng già càng cay.
Lời thư ký Trịnh nói tựa như đã nói nhưng cũng hệt như chưa nói gì.
Bạch Du: “Khen ngợi hay không khen ngợi không quan trọng, nhưng thông báo phê bình thì thứ cho tôi không thể chấp nhận được.”
Thư ký Trịnh: “Tại sao?”
Bạch Du: “Thứ nhất, trường không có bất kỳ nội quy hay quy định nào nói rõ rằng tôi không thể thành lập công xưởng, điều này nói rõ tôi không hề vi phạm quy định, không vi phạm quy định thì tại sao phải thông báo phê bình? Thứ hai, tôi có tự tin là tôi sẽ không ảnh hưởng đến học tập, nếu thành tích thi giữa kỳ hoặc cuối kỳ của tôi bị hạ xuống rõ ràng, đến lúc đó tôi có thể chấp nhận bất kỳ phê bình nào, một điểm cuối cùng là tôi thấy chuyện tôi làm bây giờ không chỉ có lợi cho dân, mà còn rất có lợi với trường chúng ta.”
Giang Hàm Châu ở sau lưng thư ký Trịnh nghe nói như vậy, đôi mắt long lanh cũng không nhịn được mà nhìn Bạch Du.
Cô gái này còn xinh đẹp và thông minh hơn bà ấy tưởng tượng, vả lại những lời cô vừa nói rất giống với những gì con trai bà ấy nói hôm qua.
Chẳng lẽ hai người...
Thư ký Trịnh lại “ồ” một tiếng: “Có lợi với dân thì tôi có thể hiểu được, nhưng có lợi với trường, cái này lại nói từ đâu đây?”
Bạch Du chỉ vào tờ báo: “Chắc thư ký đã đọc bài báo rồi, phía trên có nói rằng công xưởng của chúng tôi đã xin thông qua Hội chợ Quảng, nhưng công nhân của xưởng đều không biết nói tiếng Anh, trong thời gian ngắn cũng không thể đào tạo thành công, cho nên tôi muốn nhường cơ hội tham gia Hội chợ Quảng lần này cho các bạn học trong khoa ngoại ngữ của trường chúng ta, để họ cùng tham gia Hội chợ Quảng với tôi.”
Lời này vừa nói ra khiến văn phòng im lặng vài giây.
Thư ký Trịnh dừng lại một chút mới nói: “Bạn học Bạch, chuyện này cô có thể làm chủ không?”
Bạch Du gật đầu: “Có thể, tôi là chủ nhiệm của xưởng, vả lại chuyện này tôi đã bàn bạc xong với bí thư của công xã vào đợt nghỉ hè, nhưng lần này gian hàng của chúng ta không lớn, nếu thư ký đồng ý thì tôi muốn chọn bốn người trong số các bạn học khóa này đi cùng tôi, Hội chợ Quảng có các thương nhân nước ngoài đến từ khắp nơi trên thế giới, tôi tin rằng đây sẽ là một cơ hội học tập rất tốt, cũng sẽ là một kinh nghiệm thực tế rất đáng nhớ, có câu học đi đôi với hành, kiến thức chỉ khi được sử dụng vào công việc thực tế và cuộc sống mới thực sự phát huy tác dụng, nếu không thì chỉ là học vẹt. Thư ký, ngài thấy tôi nói đúng không?”
Thư ký Trịnh mỉm cười: “Đúng là trò giỏi hơn thầy, những ông già như chúng tôi có không phục cũng chẳng được, bạn học Bạch nói rất đúng, học nên đi đôi với hành, những kiến thức học được cần áp dụng vào công việc thực tế. Thế cho nên, tôi đồng ý, chuyện cô nói ấy.”
Nghe thư ký Trịnh nói, trái tim treo lơ lửng của Bạch Du cũng hạ xuống: “Cảm ơn thư ký.”
Thư ký Trịnh xua tay: “Đừng vội cám ơn tôi, vừa rồi chính cô đã cam kết, nếu như công việc của cô ảnh hưởng đến học tập, đến lúc đó sẽ không chỉ đơn giản chỉ là thông báo phê bình đâu.”
Bạch Du gật đầu: “Tôi biết, tôi nhất định sẽ không để công việc ảnh hưởng đến thành tích của tôi, tôi cũng sẽ không để rớt bất kỳ môn học nào.”
Chờ sau khi Bạch Du đi, Giang Hàm Châu vốn đã nén một bụng lời muốn nói mới vội vàng lên tiếng: “Ông Trịnh, anh có định khen cô gái này không?”
Bà ấy rất thích cô gái này.
Xinh đẹp, thông minh, có năng lực, còn có lá gan rất lớn.
Ông Trịnh trông rất nghiêm khắc, bình thường mọi người nhìn thấy ông ấy đều vô thức sợ hãi, đến giờ con gái ông ấy vẫn không dám gần gũi người cha này nhưng vừa rồi Bạch Du lại vừa bình tĩnh vừa thản nhiên, quả không hổ danh là cô gái mà con trai bà ấy để mắt tới.
Thư ký Trịnh lắc đầu: “Không thể khen.”
Mặt Giang Hàm Châu đầy vẻ kinh ngạc: “Tại sao không thể khen, chẳng phải đã nói con bé làm chuyện có lợi cho dân, lại có lợi cho trường sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-748.html.]
TBC
Thư ký Trịnh: “Đúng là như vậy, chỉ là một khi khen thì cũng tương đương với việc khuyến khích các sinh viên khác cũng đi làm lập nghiệp, nếu như suy nghĩ của sinh viên đều đặt vào trong công việc, thế thì họ vẫn có thể để tâm vào việc học sao?”
Sinh viên giống như Bạch Du, là mười ngàn mới có một.
Không phải ai cũng có thể trong thời gian ngắn như vậy mà thành công xây dựng công xưởng, lại còn đăng ký tham gia Hội chợ Quảng, phần lớn mọi người đều không làm được, một khi không làm được thì họ sẽ cảm thấy thất bại.
Vì vậy không thể khen nhưng việc Bạch Du đề xuất cho sinh viên khoa ngoại ngữ tham gia Hội chợ Quảng, ông ấy thấy rất tốt.
Giang Hàm Châu nghe vậy thì đành thôi.
Bà ấy muốn nói chuyện của con trai nhưng vừa nghĩ tới tính cách kia của con trai, chắc chắn sẽ không muốn họ nhúng tay vào nên thôi vậy.
Rất nhanh, chuyện Bạch Du muốn chọn người cùng tham gia Hội chợ Quảng được công bố ra ngoài.
Giống như giọt nước rơi vào chảo dầu, khuôn viên trường lại một lần nữa xôn xao.
Tin tức này còn gây chấn động hơn cả việc Bạch Du làm chủ nhiệm công xưởng trước đó, dù sao thì việc sau cũng liên quan đến lợi ích cá nhân của mọi người.
Đây chính là Hội chợ Quảng, ai mà không muốn đi mở mang tầm mắt chứ!
Nhưng chỉ có bốn người, vả lại còn dành cho sinh viên khóa 77 của khoa ngoại ngữ, điều này khiến những bạn không có cơ hội tham gia bình chọn phải than thở.
“Biết trước có cơ hội như thế này, tôi cũng đăng ký vào khoa ngoại ngữ rồi!”
“Với trình độ tiếng Anh tệ hại của cậu thì có đăng ký vào khoa ngoại ngữ cũng không được chọn đâu!”
“Thật hâm mộ các bạn học của khoa ngoại ngữ, có cơ hội tới Hội chợ Quảng, nghe nói những người đến đó đều là người nước ngoài, tóc đỏ mắt xanh trông hoàn toàn khác chúng ta.”
“Thực ra người nước ngoài cũng chẳng có gì lạ, tôi chỉ ngưỡng mộ họ có cơ hội kiểm chứng kiến thức mình học được và đây sẽ là một trải nghiệm khó quên suốt đời, giá mà khoa chúng ta cũng có cơ hội thực hành như vậy!”
“Đừng mơ nữa, khoa chúng ta không có Bạch Du đâu!”
Những người ở các khoa khác thì ngưỡng mộ các bạn khoa ngoại ngữ, còn các bạn khoa ngoại ngữ lúc này cũng có nỗi phiền muộn riêng.
Ba lớp của khóa 77 có tổng cộng hơn một trăm sinh viên nhưng chỉ có thể chọn bốn người, số lượng quá ít.
“Mọi người nói xem bạn học Bạch có ưu tiên cho bạn cùng lớp không? Còn có bạn cùng ký túc xá với cô ấy, bình thường quan hệ tốt như vậy, nếu đổi lại là tôi thì chắc chắn sẽ không nhịn được mà thiên vị.”
“Cậu nói vậy thì đúng là có khả năng, nếu bạn học Bạch thật sự thiên vị người của lớp mình, vậy chẳng phải chúng ta một chút cơ hột cũng không có sao?”
“Tôi cảm thấy bạn học Bạch không phải là người như vậy đâu, huống chi nếu chuyện này đã thông qua trường thì người làm quyết định kia chắc chắn không chỉ có mình cô ấy.”
Bạch Du đã sớm nghĩ đến điều này, cô cũng lo lắng bạn cùng lớp hoặc bạn cùng ký túc xá sẽ nhờ cô nương tay, để không mất lòng ai, cô chủ động đề nghị với chủ nhiệm khoa cử hai giáo viên cùng cô tham gia bình chọn, dựa trên kết quả của ba người để chọn ra bốn người phù hợp nhất.
Ban đầu bạn cùng lớp và bạn cùng ký túc xá định “hối lộ” Bạch Du, nhưng khi nghe nói còn có hai giáo viên tham gia bình chọn, họ đã từ bỏ ý định này.
Với hành động không thông báo phê bình Bạch Du của khoa ngoại ngữ, vẫn có những người cảm thấy không phục lắm nên đã tố cáo tới phía lãnh đạo trường, còn tuyên bố nói nếu Bạch Du có thể lập nghiệp thì có phải những sinh viên khác đều có thể noi theo đúng không?
Trường thống nhất tra lời những người tố cáo này: Nếu có thể đảm bảo không chậm trễ học tập, đảm bảo thành tích học tập không bị hạ thấp, đảm bảo sẽ không nghỉ phép nếu không có trường hợp đặc biệt, không được rớt bất kỳ môn học nào, không được làm chuyện vi phạm quy định, nếu như có thể đảm bảo làm được những điều kiện trước mặt đây thì có thể lập nghiệp.