Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 739

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:15:07
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những người như Mã Tái Nam và Khương Tuệ Quân là những người phấn khích nhất, đã nhiều lần ôm Bạch Du khóc, khiến Bạch Du dở khóc dở cười.

Đơn hàng đã hoàn thành, kỳ nghỉ hè cũng sắp kết thúc.

Bạch Du bàn giao lại công việc của công xưởng cho Âu Dương Văn Khiên rồi lại sắp xếp ổn thỏa những việc khác, sau đó đạp xe rời khỏi xưởng.

Hai ngày tiếp theo, Bạch Du không đi đâu hết chỉ ở nhà với gia đình.

Vì sắp phải xa cách với Giang Lâm, trong lòng cô rất không nỡ nên cô nghĩ trước khi đi sẽ làm nhiều đồ ăn cho anh, để anh có thể ăn khi bận rộn.

Cô nhờ đầu bếp Diêu mua giúp mười mấy cân thịt heo và thịt bò để chia ra làm thành thịt bò khô.

Lại làm thêm tương tôm, tương vừng và tương hạt tiêu cay, nhà có tủ lạnh, cho những thứ này vào tủ lạnh, nếu Giang Lâm tăng ca về muộn thì khi về anh chỉ cần nấu mì, trộn thêm tương là có thể ăn ngay, rất bắt cơm.

Ban đầu Tôn Tường Vy muốn đến thành phố Quảng với Bạch Du nhưng vì chuyện con cái, cô ta đành từ chối.

Tạ Húc Đông cũng giống Giang Lâm, khi bận rộn thì cơm cũng không kịp ăn, hơn nữa còn phải đi công tác liên miên, đương nhiên không thể chăm sóc hai đứa trẻ, mẹ ruột anh ấy mất sớm, mẹ kế chắc chắn không muốn giúp anh ấy chăm con.

Sau khi hai người bàn bạc, cuối cùng quyết định mời bão mẫu nhà họ Tôn ở Nam Kinh đến thành phố Quảng, Tạ Húc Đông lấy hết tiền tiết kiệm, cộng thêm tiền nhà họ Tôn hỗ trợ, cũng chuẩn bị mua một căn nhà ở thành phố Quảng.

Ba ngày sau, Bạch Du lại cùng bà nội, cô nhóc và Niệm Niệm lên tàu đi thành phố Quảng.

Khi đến bến tàu Đại Sa Đầu, con tàu của Bạch Du và một con tàu khác lướt qua nhau.

Ngay khoảnh khắc đó, Bạch Du nhìn thấy một bóng người rất quen thuộc.

Là Tần Tâm Hủy!

Kiếp trước Tần Tâm Hủy là bóng ma trong lòng cô, đầu tiên là cướp đi mẹ cô, sau đó thì lén lút với Giang Khải, đẩy cô ra khỏi nhà họ Giang.

Đã từng có vô số lần cô nghĩ nếu không có Tần Tâm Hủy thì tốt biết bao.

Dù kiếp này đã có rất nhiều chuyện thay đổi nhưng cô sẽ không bao giờ nhận nhầm bóng lưng của cô ta, nói theo kiểu tiểu thuyết là dù cô ta có hóa thành tro thì cô cũng nhận ra được.

Nhưng đáng ra Tần Tâm Hủy phải đang ở trang trại trong thủ đô mới đúng, sao lại xuất hiện ở thành phố Quảng?

Bạch Du nhíu mày, đang định gọi cô ta nhưng lý trí nhanh chóng ngăn cô lại.

Cô không biết cô ta đến thành phố Quảng làm gì, nhưng có thể chắc chắn cô thuộc kiểu người có bản chất xấu xa y như Giang Khải, có khi cô ta đến đây chính vì cô cũng nên.

Bây giờ cô ở ngoài sáng, bên cạnh còn có bà nội và bé con, cô ta thì ở trong tối, nếu định giở trò xấu xa gì thì cô khó mà phòng bị được.

Thế nên Bạch Du không nói gì, chỉ đứng im nhìn Tần Tâm Hủy đi qua trước mặt mình.

Bà cụ Bạch thấy cháu gái khác thường thì quan tâm hỏi: "Sao thế? Trông sắc mặt cháu không được tốt lắm, bị cảm nắng à?"

Sắp sang tháng Chín rồi, thời tiết ở thủ đô bắt đầu mát mẻ hơn, sáng và tối đã phải mặc áo dài tay rồi. Nhưng thời tiết ở thành phố Quảng lại chẳng có dấu hiệu gì cả, trời nóng nực oi bức, mới hoạt động một chút đã đổ đầy mồ hôi.

Nghe dân bản xứ nói có khi thành phố Quảng còn nóng đến tận tháng Mười một cơ, có năm còn phải mặc cả áo cộc. Đối với Bạch Du mà nói thì đó đúng là một chuyện không thể tưởng tượng nổi.

Lại nói đến Tần Tâm Hủy, con thuyền đó đi về hướng Châu Hải, có nghĩa là trong khoảng thời gian sắp tới cô ta sẽ không xuất hiện ở thành phố Quảng, sau này cô ta có quay lại nữa không thì cô chỉ đành tùy cơ ứng biến vậy.

Về đến nhà, Bạch Du và bà nội lập tức dọn dẹp nhà cửa. Hai tháng không có người ở nên chỗ nào cũng bụi bặm, hoa cỏ ngoài vườn cũng phải sửa sang lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-739.html.]

Niệm Niệm và bé con rất ngoan ngoãn, còn biết chủ động giúp đỡ việc nhà. Tất nhiên Bạch Du không từ chối, cô lấy hai miếng vải nhỏ ra cho hai đứa trẻ giúp đỡ lau bàn ghế.

Hai đứa trẻ vui tươi hớn hở, vừa làm vừa cười đùa, ngôi nhà yên tĩnh suốt hai tháng trời đã rộn ràng trở lại.

Bánh Khoai Tây và Kim Nguyên Bảo nhìn thấy chủ nhân về cũng mừng rỡ chạy tới chạy lui sau lưng Bạch Du, Bạch Du chê chúng nó vướng víu bèn mang đậu và bột mì ra ngoài phơi, để chúng canh chừng khỏi chim chóc ăn vụng.

Cách chào đón của Kem khá đặc biệt, chạng vạng ngày hôm đó, nó đã tha một con chuột to đùng về nhà dọa ba hồn bảy vía của Bạch Du suýt bay hết.

Bận rộn cả ngày trời mới dọn dẹp sạch sẽ nhà cửa, còn hoa cỏ ngoài vườn thì để sau đã.

Sáng hôm sau, Bạch Du mang đặc sản ở đảo Quỳnh Châu sang tặng nhà Nguy Hán Nghị, khi quay về còn vác theo một bao hoa gạo to do vợ anh ấy tặng. Nghe nói thứ này vừa có tác dụng trừ ẩm vừa thanh nhiệt.

Đến trưa, Bạch Du cầm thư giới thiệu của công xã và các chứng từ khác đến bưu điện xin lắp đặt điện thoại.

Hôm nay cô khá may, vì chỗ đang ở gần trường đại học, ở đó đã có dây điện thoại. Nếu không có dây sẵn thì thời gian lắp đặt nhanh nhất cũng phải nửa năm. Có những người còn đợi hơn một năm rồi vẫn chưa được lắp đặt cơ.

Sau khi đóng tiền, Bạch Du đau lòng bước ra khỏi bưu điện.

Hai ngàn đồng đấy!

Nhưng nghĩ đến một rương vàng và trang sức đang cất ở nhà cô lại nguôi ngoai đi nhiều, đợi đến khi cải cách mở cửa, cô sẽ nghĩ cách đều vàng và trang sức thành tiền.

Khi đi đến chỗ đỗ xe đạp, Bạch Du đang định ngồi xổm xuống mở khóa thì chợt nghe thấy một tiếng "Két" chói tai. Một chiếc xe đạp đột nhiên phanh gấp, vị trí dừng lại chỉ không cách cô nửa mét, chỉ một chút nữa là đ.â.m vào cô rồi.

Bạch Du vừa ngẩng đầu lên đã chạm phải đôi mắt đầy lửa giận của Ngô Hiếu Nghi.

Ngô Hiếu Nghi và Ngô Hiếu Ngọc là hai chị em song sinh nhưng nếu là người quen lâu thì vẫn nhận ra được.

Da Ngô Hiếu Nghi trắng hơn một chút, gương mặt cũng xinh đẹp hơn, dưới khóe mắt còn có nốt ruồi lệ. Tất nhiên điểm khác biệt lớn nhất của hai người họ chính là khí chất, Ngô Hiếu Ngọc gặp ai cũng hếch mặt lên trời, khí thế ngang ngược, phách lối, Ngô Hiếu Nghi thì dịu dàng hơn một chút.

Bạch Du dựa vào những đặc điểm này để đoán người trước mặt chính là Ngô Hiếu Nghi, cô còn tưởng ai hỏng phanh nên mới suýt nữa đ.â.m vào mình, nhưng khi bắt gặp ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống mình của cô ta, cô cảm thấy người này chắc chắn là cố ý.

Quả nhiên, ý nghĩ này vừa lướt qua đầu cô thì Ngô Hiếu Nghi đã phẫn nộ chất vấn: "Cô khiến tôi tan cửa nát nhà, giờ cô đã hài lòng chưa?"

Bạch Du: "?"

Tan cửa nát nhà?

Chẳng lẽ cô ta ly hôn với Tập Hiểu Đông rồi à?

Nhớ lại hôm đó Tập Hiểu Đông không nói một chữ nào với cô, cũng chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, có lẽ chuyện ly hôn cũng không phải không thể.

Chỉ thương cho Tập Lục Thừa, vừa ra đời đã gặp chuyện đó, khó khăn lắm mới được tìm lại thì giờ lại đối mặt với chuyện cha mẹ ly hôn. Đứa trẻ này vốn đã nhạy cảm hơn những đứa trẻ khác, không biết nó có tự đổ lỗi cho bản thân không.

Thấy Bạch Du có vẻ lơ đãng, Ngô Hiếu Nghi lại càng tức giận: "Đồng chí Bạch Du, cô làm vậy với tôi thì được lợi gì chứ?"

TBC

Bạch Du chợt định thần lại, sắc mặt cũng lạnh lùng hơn: "Chuyện đến nước này mà cô còn cảm thấy mình không hề sai sao?"

Ngô Hiếu Nghi kích động hét lên: "Tôi làm gì sai? Mặc dù Nha Nha không phải do tôi sinh ra nhưng một tay tôi nuôi con bé từ nhỏ đến lớn, trong lòng tôi con bé chẳng khác gì con ruột cả. Chẳng qua tôi chỉ đối xử tốt với nó hơn một chút thôi, thế thì có vấn đề gì chứ?"

Tập Lục Thừa là con trai của cô ta, chẳng lẽ cô ta còn ngược đãi cậu bé sao?

Hôm đó cô ta bế Nha Nha đi bệnh viện, để mặc một mình cậu bé ở bên ngoài Cung Tiêu Xã là lỗi của cô ta, nhưng khi đó cô ta không hề biết cậu bị thương nặng như vậy, nếu biết thì cô ta chắc chắn không mặc kệ.

Lúc đó cô ta thấy tay Nha Nha bị trầy xước, thể chất của con bé khác người thường, nếu chảy m.á.u thì rất khó cầm lại được, còn dễ để lại sẹo. Thế nên cô ta mới muốn nhanh chóng đưa con gái đi băng bó vết thương, không ngờ lại bị người phụ nữ Bạch Du này gặp được.

Loading...