Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 733

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:14:55
Lượt xem: 15

Sau khi chiếc tất được lấy đi, Tân Tuệ Mị ghê tởm nôn khan, nôn tới độ rã rời, mặt đỏ hết cả lên.

Bạch Du cảm thấy cô ấy có hơi khổ, Hạ Hải Sinh đã mấy ngày không về xã, cũng có nghĩa là đã mấy ngày anh ta không tắm, mùi trên cái tất kia chắc hẳn…

Sau khi cơn buồn nôn qua đi, Tân Tuệ Mị lập tức ngẩng đầu trừng mắt nhìn Bạch Du: “Là cô! Là cô bảo Hải Sinh bắt cóc tôi? Cô có ác ý gì?!”

Hạ Hải Sinh nghe vậy thì lập tức giải thích: “Đồng chí Bạch không bảo tôi làm việc này!”

Nhưng hiển nhiên Tân Tuệ Mị không nghe lời giải thích này, cứ một mực tin là Bạch Du làm. Bạch Du không muốn giải thích, chỉ nhìn cô ấy và nói: “Tôi muốn biết đêm đó người chồng đã c.h.ế.t Chu Vệ Hâm của cô đã xảy ra chuyện gì.”

Tân Tuệ Mị nghe vậy thì sửng sốt một lát, sau đó trên mặt hiện lên vẻ sợ hãi, sau đó liền cau mày hét lên: “Tôi không biết, tôi không biết gì hết, cô đừng hỏi tôi, đầu tôi đau quá…”

Bạch Du nhìn chằm chằm cô ấy không chớp mắt, cố gắng nhìn ra trên mặt cô ấy có có lộ vẻ dối trá nào không, nhưng cô đã không thành công.

Trừ khi Tân Tuệ Mị có kỹ năng diễn xuất của một nữ diễn viên đoạt giải Oscar, nếu không thì cô ấy thực sự không giống như đang giả vờ.

Nhưng Hạ Hải Sinh lại không nghĩ như vậy.

Anh ấy cực kỳ kích động, gầm lên với Tân Tuệ Mị: “Tới lúc này mà cô còn giả vờ à! Chú tôi gặp cô đúng là xui tám kiếp, nếu không có cô, chú ấy cũng sẽ không bị b.ắ.n chết!”

Tân Tuệ Mị sửng sốt, giống như một con búp bê nhựa không có pin, đầu và cơ thể gập lại một góc kỳ lạ, phải rất lâu cô ấy mới tìm lại được giọng nói của mình: “Hải Sinh, cậu nói thế là có ý gì? Chú của cậu sao lại bị bắn?”

Hai mắt Hạ Hải Sinh đỏ ngầu, tròng mắt gần như muốn bật ra khỏi hốc mắt: “Tại sao chú tôi lại bị bắn? Tới lúc này mà cô còn hỏi câu như vậy, còn không phải tại cô à, là do cô g.i.ế.c Chúc Vệ Hâm, chú ấy muốn gánh tội thay cô nên mới nhận là do mình giết, không lâu nữa sẽ bị b.ắ.n huhuhu…”

Sự đau khổ, sợ hãi và lo lắng mấy ngày qua cuối cùng cũng đã không nén nổi vào lúc này nữa, Hạ Hải Sinh ngồi xổm trên mặt đất, khóc lóc đau đớn.

Tân Tuệ Mị như thể là lần đầu tiên nghe tin này, trong mắt đầy rẫy vẻ kinh hãi, bối rối và mờ mịt, tự lẩm bẩm: “Sao chuyện này có thể xảy ra? Làm sao có thể xảy ra được? Các đồng chí công an đã nói rõ ràng là do anh ta không cẩn thận ngã sấp xuống nên mới kéo đ.â.m trúng tim. Anh và chị dâu chưa bao giờ nhắc đến Văn Khiên. Làm sao chuyện này có thể xảy ra được?”

Bạch Du nghe được thông tin trong lời nói của cô ấy, đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng lắm: “Đồng chí Tân, cô vừa nói gì thế? Cô nói đồng chí công an nói với cô Chúc Vệ Hâm không cẩn thận nên bị ngã, bị kéo đ.â.m trúng tim chết?”

Dường như Tân Tuệ Mị không nghe thấy lời cô nói, vẫn đang mắc kẹt trong cảm xúc của chính mình, liên tục lặp đi lặp lại những lời đó.

Bạch Du không còn cách nào khác đành phải lấy chai nước từ trong túi quân đội ra, sau đó tạt nước lên mặt cô ấy.

Tân Tuệ Mị bị tạt nước vào mặt, toàn thân hơi run run, nhưng cũng chính nhờ thế mà mắt đã có tiêu cự hơn.

Bạch Du hỏi lại cô ấy vừa nói cái gì, lại nói: “Còn nữa, thông tin chúng tôi có được là Chúc Vệ Hâm bị người ta dùng kéo đ.â.m vào tim rồi chết. Là một vụ g.i.ế.c người, là một vụ án hình sự, không phải tai nạn! Đồng chí Tân, nếu cô muốn cứu bí thư Âu Dương thì cô thử nhớ lại chuyện gì xảy ra đêm đó đi!”

Tân Tuệ Mị nhìn Bạch Du, mày nhíu lại: “Tôi nhớ ngày đó khi tôi đến xã tìm Văn Khiên, Văn Khiên đã mất bình tĩnh, đập hết mọi thứ xung quanh…”

Bạch Du đi tới, cố gắng cởi sợi dây trên tay cô ấy: “Sau đó đã xảy ra chuyện gì? Hạ Hải Sinh nói tối hôm đó bí thư Âu Dương đến gặp cô, hàng xóm của cô cũng nói có nhìn thấy bí thư Âu Dương ở trước cửa nhà cô. Lúc đó đã gì đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Sau đó...Tôi không nhớ được gì cả. Tại sao...Tôi không nhớ được gì hết?”

Cổ tay của Tân Tuệ Mị bị trói hiện lên những vết hằn rất sâu. Da cô ấy trắng nõn, những vết tím sẫm kia vô cùng nhức mắt, nhưng cô ấy dường như chẳng nhìn thấy, cũng chẳng quan tâm, chỉ dùng tay đập mạnh vào đầu mình.

Nếu trước đó Bạch Du còn hơi nghi ngờ cô ấy giả vờ mất trí nhớ, nhưng giờ đây cô không nghi ngờ được nữa.

Với cái lực đập này, dù đầu óc không có vấn đề gì thì cũng bị đập cho có vấn đề mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-733.html.]

Mặc dù Tân Tuệ Mị không nhớ chuyện gì đã xảy ra đêm đó, nhưng rõ ràng vị công an kia rất có vấn đề.

Bọn họ có thể bắt đầu từ chỗ này.

Nghĩ vậy, Bạch Du nắm lấy tay cô ấy: “Đồng chí Tân Tuệ Mị, cô có muốn cứu Âu Dương Văn Khiên không?”

Nghe vậy, Tân Tuệ Mị giành lại thế chủ động, nắm lấy tay Bạch Du: “Muốn chứ! Đồng chí Bạch, xin hãy nói cho tôi biết tôi nên làm gì để cứu Âu Dương Văn Khiên!”

Bạch Du nhìn cô ấy, hỏi từng chữ một: “Tới đồn công an, nói cho công an biết mấy lời cô nói lúc nãy.”

Công an ghi lại lời khai của Tân Tuệ Mị rõ ràng đã bị mua chuộc, không khó để đoán ra ai đã hối lộ anh ta, chắc hẳn là anh và chị dâu Tân Tuệ Mị.

Bảo Tân Tuệ Mị đến đồn công an để khai báo với công an, cũng có nghĩa là khai ra anh và chị dâu của cô ấy.

Điều này có thể khiến anh chị em xâu xé lẫn nhau.

TBC

Hạ Hải Sinh cũng ngừng gào khóc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn Tân Tuệ Mị, thở cũng không dám thở mạnh.

Tân Tuệ Mị mặc dù mất đi một phần trí nhớ, nhưng cô ấy không mất đi lý trí, hiển nhiên là hiểu câu nói ấy của Bạch Du có ý gì, cô ấy gục đầu xuống, bất động một lúc lâu.

Nhìn thấy cô như vậy, Hạ Hải Sinh nghĩ cô ấy không muốn làm, giận đến mức lại gầm lên: “Cô là ả đàn bà không có lương tâm, chú tôi thậm chí còn liều mạng vì cô, nhưng cô lại không sẵn lòng làm chút việc nhỏ ấy cho chú! Tôi thực sự thấy không đáng cho chú ấy. Chúc Vệ Hâm không phải là do cô giết, mà chính là do anh hoặc chị dâu cô g.i.ế.c chết, mà dù thì sao các người vẫn là cùng một nhà…”

Lời còn chưa dứt, Tân Tuệ Mị đã ngẩng đầu, môi bị cắn chặt đến trắng bệch: “Tôi đi!”

Hạ Hải Sinh đột nhiên bị cắt ngang, trong chốc lát không theo kịp lời nói của cô ấy: “Cô nói cái gì?”

Tân Tuệ Mị: “Tôi đi, tôi với hai người đến đồn công an!”

Hạ Hải Sinh dường như bị sự ngạc nhiên và vui mừng to lớn làm cho choáng váng, vẫn không nhúc nhích gì, dáng vẻ trông rất buồn cười.

Bạch Du đẩy anh ấy: “Sao còn đứng đó? Mau đi đi!”

Tân Tuệ Mị đã mất tích quá lâu, người nhà họ Tân chắc chắn đang tìm cô ấy, họ phải đến đồn công an trước khi người nhà họ Tân tìm thấy cô ấy.

Hạ Hải Sinh phản ứng lại, cũng chẳng để ý sự cố kị giữa nam và nữ, dùng sức cởi sợi dây dưới chân Tân Tuệ Mị rồi kéo phắt cô ấy dậy: “Đi, giờ chúng ta đến đồn công an!”

Tay chân của Tân Tuệ Mị đã bị trói quá lâu nên đã tê dại vì thiếu máu, lại bị anh ấy kéo như thế, suýt chút nữa đã ngã nhào.

Đúng như suy đoán của Bạch Du, sau khi anh trai và chị dâu của Tân Tuệ Mị phát hiện ra Tân Tuệ Mị mất tích, họ đã huy động người thân đi tìm cô ấy ở khắp nơi.

Nhóm Bạch Du đi thẳng tới đồn công an mà không gặp bất kỳ ai trong gia đình nhà họ Tân. Cho tới khi đứng ở cửa đồn công an, họ mới nhìn thấy vẻ mặt hằm hằm của anh trai của Tân Tuệ Mị, Tân Tử Lương

Khi Tân Tử Lương thấy họ sắp bước vào đồn công an thì không chút do dự lao tới ngăn cản họ: “Tiểu Mị, em không thể vào được!”

Bạch Du liền nói ngay: “Hạ Hải Sinh, ngăn anh ta lại! Cứu được chú của anh hay không là do anh quyết định đấy!”

Hạ Hải Sinh nghe thế, ánh mắt lập tức trở nên cực kỳ hung dữ, giống như một con ch.ó hung hãn lao tới ôm lấy Tân Tử Lương, cả hai lăn xuống đất và bắt đầu đánh nhau.

Tân Tuệ Mị vẫn lo lắng anh trai sẽ xảy ra chuyện gì, nhưng Bạch Du đã nắm lấy cánh tay cô ấy, kéo cô vào đồn công an.

Loading...