Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 731

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:14:51
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Con khốn!

Tức c.h.ế.t mất!

Nhưng vẫn chưa hết.

Thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu nhìn nhau, hai vợ chồng khẽ gật đầu như đã đạt được một thỏa thuận nào đó.

Sau đó, thợ cả Ngũ bước lên một bước nói: “Cũng giống như đồng chí Bạch, chúng tôi sẵn sàng nhường lại vị trí thiết kế cho đồng chí Tiêu Anh Hùng toàn quyền phụ trách!”

“...”

Gân xanh trên trán thư ký Lâm nhảy thình thịch, mạch m.á.u sắp phát nổ đến nơi.

Ông ta muốn ngăn cản bọn họ bỏ đi, nhưng nghĩ Bạch Du không ký hợp đồng thì chắc mấy người này cũng không ký.

Ông ta đã chửi thầm tổ tiên mười tám đời của Âu Dương Văn Khiên rồi!

Bọn họ đi hết thì nhà máy còn hoạt động kiểu gì nữa!

Tiêu Anh Hùng làm gì có thiên phú quái quỷ gì, bảo anh ta vẽ chim thì anh ta có thể vẽ thành con gà con, với cái năng lực đó mà còn đòi thiết kế sản phẩm từ vỏ sò, không sợ mất mặt ra tận nước ngoài à?

Nhưng thư ký Tiếu sẽ không trách em vợ mình, anh ta chỉ đổ hết trách nhiệm lên đầu ông ta thôi!

Nghĩ đến chuyện phải bị thư ký Tiếu trách mắng, thậm chí còn có khả năng bị đá ra ngoài, lồng n.g.ự.c thư ký Lâm căng như dây đàn, cảm thấy sắp không thở được nữa rồi.

Thấy Bạch Du thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, thư ký Lâm vội vàng thay đổi thái độ: “Chủ nhiệm bạch, có chuyện gì chúng ta cứ từ từ bàn bạc là được, cô đừng nóng vội!”

Bạch Du chẳng buồn nhìn ông ta.

Thư ký Lâm tức sắp hộc máu, nhưng vì để trấn an Bạch Du, ông ta đành phải hy sinh lợi ích của bản thân: “Nếu chủ nhiệm Bạch không thích đồng chí Tiêu và đồng chí Lâm đến nhà máy thì để tôi đi nói chuyện với thư ký Tiếu là được, sau này sẽ không để bọn họ đến đây nữa.”

Nghe vậy, Bạch Du đột ngột dừng bước, quay sang nhìn ông ta với ánh mắt như nhìn thằng hề: “Thư ký Lâm định bẫy tôi đấy à? Biết rõ đồng chí Tiêu là em vợ của thư ký Tiếu mà lại bảo tôi không đồng ý cho đồng chí ấy tới, ông muốn tôi đắc tội với thư ký Tiếu phải không?”

Khóe miệng thư ký Lâm giật giật: “Tôi không có ý đó…”

Bạch Du ngắt lời ông ta: “Tôi không quan tâm ông có ý gì, dù sao tôi cũng không làm cái chức chủ nhiệm này nữa!”

Nói xong, cô thu dọn hết đồ đạc của mình vào một cái túi quân dụng rồi dứt khoát xoay người rời đi.

Bí thư Âu Dương bị bắt.

Bạch Du, Mã Tái Nam đi, ngay cả vợ chồng thợ cả Ngũ cũng đi.

Những người còn lại trong nhà máy giống như những chú chó con bị vứt bỏ, ai nấy đều hoang mang nhìn nhau.

TBC

Dắt xe đạp đi thật xa rồi mà Mã Tái Nam vẫn liên tục ngoái đầu lại nhìn nhà máy, đôi mắt đỏ ngầu.

Bạch Du liếc cô ấy một cái rồi lấy một tờ tiền trong túi quân dụng ra đưa cho cô ấy: “Đây là tiền lương mấy ngày hôm nay của cô.”

Mã Tái Nam vội vàng từ chối: “Không được, tôi không thể nhận được!”

Mặc dù đã thất nghiệp nhưng cô ấy không hề hối hận vì đã từ bỏ công việc kiếm tiền này, trong thời gian qua, cô ấy đã học được nhiều thứ hơn cả bao nhiêu năm qua. Bạch Du còn dạy cô ấy học tiếng Anh, bây giờ cô ấy đã có thể giao tiếp được những câu cơ bản rồi.

Bạch Du nhét tiền vào túi cô ấy: “Cầm đi, cô không cần thì người nhà cô cần. Tôi không chắc chúng ta có thể quay lại nhà máy đồ khảm xà cừ hay không, nếu không về được, nếu cô tin tưởng tôi thì tôi sẽ sắp xếp công việc khác cho cô.”

Nếu Âu Dương Văn Khiên không về được thì cô đành phải từ bỏ nhà máy đồ khảm xà cừ.

Mặc dù khá đáng tiếc nhưng mục đích ban đầu của cô là thông qua nhà máy đồ khảm xà cừ để học tập kinh nghiệm quản lý, mục tiêu cuối cùng vẫn là ngọc trai nước ngọt.

Vì vậy, nếu không thể quay lại nhà máy đồ khảm xà cừ, cô sẽ sắp xếp cho Mã Tái Nam đi học cách nuôi ngọc trai nước ngọt.

Mã Tái Nam gật đầu đồng ý ngay: “Tất nhiên là tôi tin cô chứ, cô bảo tôi làm gì thì tôi làm đó!”

Cô ấy tin Bạch Du sẽ không hại mình, cũng tin tưởng năng lực của Bạch Du.

Trực giác nói cho cô ấy biết, chỉ cần đi theo Bạch Du thì sau này không sợ không có thịt ăn!

Còn về chuyện của người nhà, cô ấy đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng quyết định không nói với nói với Bạch Du. Một là không muốn Bạch Du lo lắng thêm, hai là cô ấy đã quyết tâm quản lý gia đình mình thật tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-731.html.]

Về đến nhà.

Bà cụ Bạch thấy cháu gái về nhà sớm hơn bình thường thì ngạc nhiên hỏi: “Sao hôm nay tan làm sớm thế?”

Bạch Du ôm chầm bà nội rồi hôn chụt một cái lên má bà: “Dạo trước bận rộn chạy ngược chạy xuôi khắp nơi, bây giờ cũng gần xong việc rồi nên cháu muốn dành thời gian ở nhà nghỉ ngơi với mọi người nhiều hơn.”

Cô không định nói chuyện ở nhà máy cho bà nội, tránh để bà lo lắng.

Quả nhiên, bà cụ Bạch nghe vậy thì cười tươi như hoa: “Thế thì tốt quá! Mấy hôm nay cháu cứ bôn ba suốt, người gầy đi trông thấy rồi này, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi đi, bà sẽ bồi bổ cho cháu.”

Nói xong, Bạch Du còn chưa kịp trả lời bà cụ đã xách giỏ đi chợ mua thịt.

Nhóc con biết mẹ sẽ ở nhà với mình thì vui mừng khôn xiết.

Bệnh thủy đậu của Niệm Niệm đã khỏi hẳn, vì không gãi nên trên mặt không có vết sẹo.

Lâu rồi hai chị em không được chơi đùa với nhau, giờ vừa gặp mặt đã ôm chầm lấy nhau, mắt đỏ bừng, ai không biết còn tưởng hai chị em này đang trải qua sinh ly tử biệt.

Nhóc con lại càng "diễn sâu" hơn, vừa mở miệng đã hát hí khúc: “Chị ơi ~ Em gái nhớ chị lắm đó nha nha nha ~”

Cái bộ dạng hát hí khúc của con bé khiến Bạch Du cười nghiêng ngả.

Đúng là diễn viên nhí chính hiệu, chẳng biết giống ai nữa!

Tối đó, bà Bạch mua rất nhiều ngao về, Bạch Du vội vàng lấy một chậu nước để ngâm ngao vào cho chúng nhả cát.

Đợi sau khi ngao nhả cát xong, cô rửa sạch ngao, luộc sơ qua, vớt ra để ráo nước để cắt nửa cái vỏ ra. Sau đó, cô chuẩn bị một ít miến, chần qua nước sôi hai phút rồi vớt ra ngâm vào nước lạnh.

Cô băm ít tỏi, ớt đỏ, dùng dầu nóng kích thích hương vị, thêm dầu hào, muối, đường trắng rồi trộn đều thành sốt tỏi. Vớt miến trải đều ra đĩa, xếp ngao lên trên, cuối cùng đổ sốt tỏi lên trên cùng rồi cho vào nồi hấp khoảng bốn đến năm phút.

Hấp xong, cô rắc hành lá và dầu nóng lên trên để tăng thêm hương thơm.

Tối hôm đó, mọi người được một bữa no căng bụng.

Ngao hấp miến tỏi ngon đến nỗi không ai cưỡng lại được, đặc biệt là miến, ngấm đủ tinh túy từ nước sốt tỏi, lại hòa quyện với vị tươi ngon của ngao trở thành một món ăn ngon đến mức người ta không thể cưỡng lại.

Nhóc con và Niệm Niệm vô cùng thích thú, cái bụng đã căng tròn lên.

Cơm nước xong, Bạch Du dẫn hai cô nhóc và bà ngoại ra bờ biển đi dạo.

Ráng chiều nhuộm nước biển thành màu đỏ cam giống như có người vừa đổ cả bình nước cam khổng lồ xuống biển, cảnh tượng đẹp đẽ như tiên cảnh.

Gió biển thổi đến xua tan không khí oi bức, bàn chân dẫm lên lớp cát mềm mại, cảm giác này thật sự rất thư thái.

Từ khi bắt đầu làm nhà máy, đã lâu rồi Bạch Du không đi dạo với người nhà.

Cô tạm gác lại toàn bộ những chuyện liên quan đến nhà máy, tận hưởng khoảng thời gian bên gia đình.

Đêm đó Giang Lâm trở về, còn mang theo một tin tức...

Tân Tuệ Mị đã mất tích!

Bạch Du không khỏi nghĩ đến Hạ Hải Sinh đã biến mất được vài ngày.

Trực giác nói cho cô biết sự mất tích của Tân Tuệ Mị chắc chắn có liên quan đến Hạ Hải Sinh.

Cô trầm tư một lát, cuối cùng quyết định không nói gì.

Cô đoán Hạ Hải Sinh sẽ sớm liên hệ với mình thôi.

Quả nhiên, hôm sau cô vừa ra khỏi cửa đã thấy Hạ Hải Sinh đứng ngoài cổng.

Bạch Du nhìn thấy Hạ Hải Sinh cũng không có chút ngạc nhiên nào, nhưng vẫn hỏi: “Sao anh lại tới đây?”

Hạ Hải Sinh cảnh giác nhìn xung quanh một cái, sau đó hạ giọng nói: “Giám đốc Bạch, lần trước cô nói chỉ cần nhìn thấy cô gái Tân Huệ Mị kia thì cô sẽ có cách cứu chú tôi được phải không?”

Bạch Du lắc đầu: “Ý tôi là có cơ hội cứu được bí thư Âu Dương, nhưng tôi không đảm bảo gì cả.”

Bởi vì cô không biết tình trạng của Tân Tuệ Mị là gì, cô ấy thực sự bị mất trí nhớ hay đang giả mất trí nhớ nữa.

Loading...