Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 725

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:14:02
Lượt xem: 9

Bạch Du gật đầu, sau khi chủ nhiệm Vương đi, cô lập tức gọi Mã Tái Nam tới rồi bảo cô ấy đến kho hàng trấn an mọi người, đừng để công xưởng loạn.

Quầng thâm mắt của Mã Tái Nam hiện rõ, cô ấy đã tức giận cả đêm qua không ngủ được, một là tức giận xấu hổ vì người nhà mình là những kẻ vong ân phụ nghĩa, hai là tức giận vì mình không quản lý tốt người nhà, vốn dĩ cô định hôm nay đến sẽ nói thật với Bạch Du.

Chỉ là bây giờ xảy ra chuyện như vậy, cô ấy cũng không tiện lúc này gây thêm phiền phức, nuốt những lời định nói vào bụng rồi gật đầu đi làm việc.

Sau khi Mã Tái Nam ssi, Bạch Du lại đi tìm thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu để nói chuyện này với họ, cũng yêu cầu họ giúp trấn an người của công xã, thời điểm này bất luận thế nào cũng không thể loạn.

Mặc dù thợ cả Ngũ và Triệu Ký Thu rất ngạc nhiên về chyện của Âu Dương Văn Khiên, nhưng nghe thấy yêu cầu của Bạch Du thì không nghĩ ngợi gì đã gật đầu ngay, đồng thời đảm bảo chắc chắn sẽ làm xong hàng theo thời gian giao hàng.

Có câu nói là lâu ngày thấy lòng người, hoạn nạn thấy chân tình, Bạch Du rất may mắn khi có một nhóm đồng nghiệp như vậy.

Ban đầu cô muốn tìm Hạ Hải Sinh hỏi chuyện của Âu Dương Văn Khiên, nhưng tìm một lúc cũng không tìm thấy bóng dáng của Hạ Hải Sinh đâu.

Sau khi mọi người trong công xưởng biết bí thư Âu Dương bị bắt đi thìđều rất hoảng loạn, ai nấy bàn tán xôn xao, đủ loại đồn đoán đều có nhưng Bạch Du liên tiếp đưa ra các biện pháp nên sự hoảng loạn nhanh chóng bị dập tắt.

Mọi người thấy các lãnh đạo khác của công xưởng đều rất bình tĩnh, không giống như có chuyện gì xảy ra thì cũng dần bình tĩnh lại, tập trung vào việc mài vỏ sò.

Đối với những xã viên đến dò hỏi tin tức, Bạch Du lập tức tung tin, từ hôm nay bắt đầu thu mua vỏ sò, nhưng mỗi ngày chỉ thu mua năm mươi cân thôi, ai đến trước được trước.

Sau khi mọi người biết tin này thì làm gì còn tâm trí đi dò hỏi tin tức nữa, ùa nhau xách thùng ra biển nhặt vỏ sò, chuyện phiếm có thú vị đến mấy, còn có thể hơn tiền được sao?

Đến trưa, phía Âu Dương Văn Khiên vẫn chưa có tin tức gì, Hạ Hải Sinh cũng không biết tung tích.

Thêm vào đó thời tiết nóng nực, mọi người đều không có khẩu vị ăn uống.

Nhưng con người là sắt cơm là thép, sáng nay Bạch Du mang theo một lọ vừng đen tự làm, cô định làm món miến trộn vừng đen.

Cô ngâm miến bằng nước ấm cho mềm, sau khi luộc chín thì xả qua vài lần nước lạnh, như vậy ăn sẽ ngon hơn, tiếp theo lấy một cái bát nhỏ, cho hành lá, tỏi băm, ớt hiểm, bột ớt và vừng vào, cuối cùng là rưới một thìa dầu nóng vào.

Chỉ nghe thấy tiếng “xèo xèo”, theo dầu nóng rưới xuống là một mùi thơm lập tức được kích thích, mùi thơm theo cửa bay ra ngoài, những người bên ngoài ngửi thấy, nước mắt lập tức chảy ra từ khóe miệng.

Tiếp theo cô cho vào đó xì dầu, giấm, một ít đường trắng và một lượng muối vừa đủ, cuối cùng cho vào đó vài thìa vừng đen do chính Bạch Du làm rồi khuấy đều vài cái, thế là một bát nước sốt trộn gì cũng thơm, trộn cả đế giày cũng thơm rụng lưỡi đã hoàn thành.

Sau đó cho vào miến đậu phộng và dưa chuột thái sợi đã chiên giòn, thêm vài thìa nước sốt linh hồn, vậy là một bát miến trộn vừng đen đã hoàn thành.

Đồ ăn ngon quả thực là thứ chữa lành trái tim tốt nhất, sau khi ăn xong, cảm thấy tinh thần và tâm trạng của cô đều tốt hơn nhiều.

Bạch Du lại làm thêm một bát nữa, sau đó đạp xe đến cục cảnh sát đưa cơm trưa cho Âu Dương Văn Khiên.

Chưa đến cục cảnh sát thì cô đã thấy Hạ Hải Sinh giống như chú chó nhỏ bị chủ bỏ rơi từ phía xa, vẻ mặt tuyệt vọng ngồi xổm ở cửa cục cảnh sát, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cửa cục cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-725.html.]

Bạch Du từ xe đạp xuống, gọi anh ấy một tiếng: “Hạ Hải Sinh, cậu ở đây làm gì?”

Lúc này Hạ Hải Sinh mới chú ý tới Bạch Du, trên mặt cũng lập tức hiện lên chút hoảng hốt vì trốn việc bị bắt: “Chủ nhiệm Bạch, là cô! Xin lỗi, tôi…”

Bạch Du cắt ngang lời anh ấy: “Bí thư Âu Dương sao rồi? Với lại tối qua đã xảy ra chuyện gì, kể cho tôi nghe chi tiết những gì cậu biết đi.”

Qua lời kể của Hạ Hải Sinh thì Bạch Du biết được, hóa ra tối qua sau khi tan làm, Âu Dương Văn Khiên càng nghĩ càng lo lắng Tân Tuệ Mị về nhà sẽ bị Chúc Vệ Hâm bắt nạt, nên mặc dù trời đã rất muộn nhưng anh ta vẫn đạp xe lên huyện tìm Tân Tuệ Mị.

TBC

“Vốn dĩ tôi muốn đi với chú ấy nhưng chú ấy không cho tôi đi theo, tôi đợi ở nhà đến mười một giờ, thực sự không chịu được nữa nên ngủ thiếp đi, mãi đến hơn một giờ sáng, chú tôi về mới đánh thức tôi dậy, sau khi chú tôi về nhà cũng không nói gì mà vào phòng ngủ, tôi tưởng không có chuyện gì nên cũng về ngủ, ai ngờ hôm sau vừa đến văn phòng công xã thì đồng chí công an lại tới, còn nói tối qua Chúc Vệ Hâm bị người ta g.i.ế.c c.h.ế.t ở nhà, hàng xóm của Chúc Vệ Hâm nói tối qua đã thấy chú ấy ở bên ngoài nhà họ Chúc, sau đó chú ấy đã chủ động nhận tội, nói Chúc Vệ Hâm là do chú ấy g.i.ế.c chết, thế là đồng chí công an lập tức bắt chú ấy.”

Bạch Du: “...”

Trước khi cô đến đây thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện này, cô không ngờ tối qua Âu Dương Văn Khiên lại đi tới nhà họ Chúc, càng không ngờ tới anh ta lại chủ động nhận g.i.ế.c người.

Trong giọng nói của Hạ Hải Sinh mang theo sự nghẹn ngào: “Người tuyệt đối không phải do chú ấy giết, tối qua lúc chú ấy về nhà, quần áo trên người đều sạch sẽ, nếu chú ấy g.i.ế.c người thì chắc chắn trên quần áo phải có vết máu, tôi khẳng định là chú ấy nhận tội thay cho người đàn bà kia!”

Chú vì người đàn bà kia mà cả đời không kết hôn, đã sắp bốn mươi tuổi rồi mà ngay cả con cũng chưa có, nếu không phải hôm qua người đàn bà kia lại tới cửa tìm chú thì chú của anh ấy sẽ không dính vào phiền phúc như vậy.

Bạch Du: “Bí thư Âu Dương có nói hôm qua người đàn bà kia tới tìm anh ta là vì chuyện gì không?”

Hạ Hải Sinh lắc đầu rồi sau đó lại như nhớ ra điều gì đó: “Cụ thể thì tôi không biết nhưng hình như có liên quan tới tiền, bởi vì chú là muốn đi vay tiền, trước đây chú ấy chưa từng nói tới chuyện muốn vay tiền, người đàn bà kia vừa đến thì chú ấy đã muốn vay tiền, nhất định là người đàn bà kia đòi tiền chú ấy!”

Rõ ràng Hạ Hải Sinh có rất nhiều bất mãn với Tân Tuệ Mị, vừa nhắc tới cô ta đã nghiến răng nghiến lợi.

Bạch Du hơi nhíu mày: “Cậu có biết bây giờ người đàn bà Tân Tuệ Mị kia đang ở đâu không?”

Hạ Hải Sinh lắc đầu: “Tôi không biết, sau khi tôi tới đây lấy lời khai xong cũng có hỏi đồng chí công an nhưng cái gì họ cũng không chịu nói với tôi.”

Thấy hỏi Hạ Hải Sinh cũng không được gì thêm nữa, Bạch Du bảo anh ấy đừng đứng canh ở cửa cục cảnh sát nữa, đưa cho anh ấy một đồng đi ăn rồi xách đồ ăn vào cục công an.

Cô trình bày thân phận và mục đích đến với đồng chí công an, nhiều người trong cục cảnh sát đã từng nghe tên cô nên thái độ với cô rất tốt, cũng đồng ý giúp cô mang đồ ăn vào cho Âu Dương Văn Khiên, nhưng bây giờ Âu Dương Văn Khiên là người bị tình nghi quan trọng, nên không thể gặp bất kỳ ai.

Đối với tình huống của Tân Tuệ Mị, Bạch Du không làm khó đối phương, sau khi cảm ơn thì đi ra khỏi cục cảnh sát.

Tình hình còn phức tạp hơn cô tưởng tượng, nếu Âu Dương Văn Khiên vẫn quyết tâm nhận tội thì cô thật sự không còn cách nào.

Nhưng công xưởng mới đi vào hoạt động, nếu lúc này đổi bí thư khác đến, mọi thứ lại phải bắt đầu từ đầu, chưa chắc đối phương đã dễ nói chuyện như Âu Dương Văn Khiên mà mọi việc đều ủng hộ quyết định của cô.

Nghĩ tới đây, Bạch Du cảm thấy có hơi nhức đầu.

Tối về nhà, cô vốn không muốn nói chuyện công xưởng với Giang Lâm, dù sao anh cũng gánh vác rất nhiều rồi, cô không muốn chuyện của mình khiến anh lo lắng, nhưng Giang Lâm chỉ nhìn đã nhận ra cô đang mất tập trung.

Dưới sự truy hỏi, cô không thể làm gì khác ngoài việc nói chuyện của Âu Dương Văn Khiên với anh. Sau khi Giang Lâm biết thì mang giày vào rồi nói với cô là anh ra ngoài một chút.

Loading...