Bạch Du hết lời khen ngợi ý tưởng của hai người.
Nếu nó thực sự có thể được làm được, ngay cả chính cô cũng muốn mua một bộ.
Trên cơ sở đó, cô đề xuất thiết kế thêm một số nhân vật trong truyện cổ tích phương Tây như Bạch Tuyết, cô bé Lọ Lem,...
Ba người vừa thống nhất xong phạm vi thiết kế thì bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.
Ba người nhóm Bạch Du vội vàng chạy ra nhìn xem, không nhìn thì không sao, chứ vừa nhìn đã giật hết cả mình…
Âu Dương Văn Khiên - người luôn hiền lành và nho nhã, thế mà lại đang đánh nhau với ai đó.
Tuy Âu Dương Văn Khiên nhìn rất gầy, nhưng lúc này lại đang rất hung hãn giáng từng nắm đ.ấ.m vào người đàn ông kia, khóe mắt và miệng của người đàn ông đều bị bầm tím hết.
Tất nhiên, Âu Dương Văn Khiên cũng không khá hơn là bao. Chiếc kính bị mất một cái gọng rơi xuống đất, tròng kính cũng bị dẫm nát.
Còn người đẹp đứng bên cạnh thì mặt đã tái nhợt vì căng thẳng, không ngừng hét lên: “Hai người đừng đánh nhau nữa, dừng lại!”
Đám người hóng hớt: Uầy, có đánh nhau, có đánh nhau kìa!
Bạch Du đoán rằng người đàn ông kia hẳn là Chúc Vệ Hâm.
Người ta nói, tình địch gặp nhau thì luôn đỏ mắt ghen tị. Đúng lúc hai người đang đánh nhau dữ dội thì người đẹp đã nhắm mắt ngất đi.
Âu Dương Văn Khiên: “Tiểu Mị!”
Chúc Vệ Hâm: “Vợ ơi!”
Xét theo xưng hô, thì rõ ràng Âu Dương Văn Khiên đã thua rồi.
Chúc Vệ Hâm đẩy Âu Dương Văn Khiên, mặt dài ra tới mức có thể chảy nước được luôn: “Cút đi! Nếu mày còn dám chạm vào cô ấy, ông đây sẽ g.i.ế.c đôi cẩu nam nữ mấy người!”
Cẩu nam nữ!
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt của những người xung quanh càng thêm hưng phấn.
Bạch Du cau mày, cảm thấy nếu người đàn ông này thực sự yêu vợ mình thì sẽ không nói những lời như vậy trước mặt mọi người, đừng nói là ở thời đại này, cho dù sau này có cải cách mở cửa, bất cứ thứ gì liên quan đến ngoại tình hay chuyện tương tự đều sẽ ảnh hưởng xấu tới thanh danh.
Nhưng rõ ràng anh ta chỉ muốn trút giận, chẳng màng người ta sống c.h.ế.t ra sao.
Sắc mặt của Âu Dương Văn Khiên cũng cực kì khó coi, nhìn thấy có rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm bọn họ, anh ta đành phải giải thích: “Tôi cũng nhắc lại cho các người một lần nữa, tôi và Tiểu Mị trong sạch, ở văn phòng xã có rất nhiều người như vậy, hơn nữa đang giữa ban ngày ban mặt, anh nghĩ sao chúng tôi có thể làm những chuyện đáng xấu hổ được chứ?”
Ánh mắt của Chúc Vệ Hâm lạnh lùng như rắn độc: “Vậy tại sao Tiểu Mị lại tới tìm mày?”
Trong mắt của Âu Dương Văn Khiên tràn ngập lửa giận: “Anh không biết tại sao cô ấy lại tới tìm tôi ư?”
Dường như Chúc Vệ Hâm sợ Âu Dương Văn Khiên sẽ nói ra sự thật, vì vậy anh ta hừ lạnh một tiếng, kéo người nhanh chóng rời đi.
Mặc dù Âu Dương Văn Khiên rất lo, nhưng vẫn kiềm chế không đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-722.html.]
Chờ hai người đó đi rồi, anh ta mới dời mắt và nhìn đám người đang đứng xem: “Chuyện hôm nay tôi hy vọng mọi người đừng nói ra ngoài, càng không được tung tin đồn nhảm.”
Tất cả mọi người đều tỏ vẻ nhất định sẽ không nói với ai, nhưng trong lòng thực sự nghĩ gì thì chỉ có họ mới biết.
Sau khi đám đông giải tán, Bạch Du và Âu Dương Văn Khiên trở lại văn phòng.
Mặt Âu Dương Văn Khiên vẫn ủ dột, nhìn thấy đôi mắt sáng trong của Bạch Du thì cảm thấy vô cùng xấu hổ: “Rất xin lỗi giám đốc Bạch, đã khiến cô chê cười rồi.”
Bạch Du nhún vai: “Tôi không sao, nếu bí thư cần giúp đỡ thì có thể lên tiếng bất cứ lúc nào.”
Cô không hóng chuyện, nhưng cuối tháng này cô sẽ trở lại Quảng Thành để tiếp tục đi học. Việc vận hành và quản lý nhà máy sẽ do giao hết cho một mình Âu Dương Văn Khiên. Nếu anh ta xảy ra chuyện gì, hoặc không để tâm vào việc công thì sẽ vô cùng ảnh hưởng đến sự phát triển của nhà xưởng.
Âu Dương Văn Khiên cũng không phải kẻ ngốc, anh ta lập tức hiểu ý cô: “Giám đốc Bạch giám yên tâm, chuyện này tôi sẽ giải quyết ổn thoả.”
Thấy đối phương nói như vậy, Bạch Du cũng không hỏi tiếp nữa mà chuyển chủ đề về hội chợ Quảng Châu đang nói lúc nãy: “Vừa rồi tôi định nói, chỉ còn ba tháng nữa là đến Hội chợ Quảng Châu, thời gian này nên dùng để đào tạo công nhân học tiếng Anh rõ ràng là chưa đủ, nhiệm vụ chính của họ bây giờ là học chạm khắc vỏ sò, nên đối với nhóm nhân viên tham gia hội chợ, tôi nghĩ nên mời sinh viên khoa ngoại ngữ của chúng ta đi, không biết bí thư thấy sao?”
Âu Dương Văn Khiên nghe vậy thì khựng lại đôi chút: “Mời học sinh khoa của cô sao? Trường của cô có đồng ý không?”
Bạch Du: “Tôi tự tin có thể thuyết phục lãnh đạo nhà trường đồng ý.”
Âu Dương Văn Khiên: “Nếu giám đốc Bạch đã chắc chắn sẽ thuyết phục được, thì tôi ở bên này nhất định sẽ không có vấn đề gì, bên tôi cần làm như thế nào để có thể phối hợp với cô?”
Nói chuyện người thông minh đúng thật là thoải mái.
Bạch Du gật đầu: “Kế hoạch của tôi là thống nhất trang phục trong xưởng của chúng ta, điều này không chỉ thu hút sự chú ý của người khác mà còn khiến người ta nhớ đến xưởng của chúng ta lâu hơn. Tiếp theo, tôi cần thiết kế một nhãn hiệu và áp phích có một không hai cho nhà xưởng của chúng ta. Cuối cùng, tôi hy vọng nhà xưởng của chúng ta có thể cung cấp cho những khoản trợ cấp tài chính nhất định cho các sinh viên tham gia hội chợ.”
Mặc dù họ đã được bên tổ chức hội chợ Quảng Châu duyệt, nhưng vì thời gian nộp đơn đăng ký tương đối muộn, hơn nữa vì là sản phẩm mới nổi nên quy mô của nhà máy không thể so sánh với các nhà máy khác được, bởi vậy nên vị trí của gian hàng ở rất xa.
Nếu xem trên bản đồ, gian hàng của họ nằm ở góc trong cùng của khu hội chợ. Có rất nhiều khách sẽ không đến đó, điều đó có nghĩa ngay từ vạch xuất phát lượng khách hàng của họ sẽ đều lọt vào tay các nhà máy khác.
Vì vậy, nếu muốn thu hút khách hàng thì phải tìm cách khác.
Theo những gì cô biết, hội chợ Quảng Châu ở thời đại này còn khá đơn giản, không giống như những người tham gia hội chợ Quảng Châu sau này, vì để thu hút các khách mà đồng phục luôn là thứ cơ bản nhất, còn phải chi rất nhiều tiền cho áp phích và đồ trang trí gian hàng, chỉ để thu hút sự chú ý tốt hơn.
TBC
Nhưng lúc này các nhà máy vẫn chưa nghĩ tới điều này, vì thế cô có thể nắm bắt cơ hội để đi trước đón đầu.
Âu Dương Văn Khiên nghe xong thì lặng lẽ thở dài: “Không hổ là tre già măng mọc. Nghe giám đốc Bạch nói thế, tôi càng không muốn thừa nhận mình đã già rồi. Ý tưởng của tôi hiển nhiên không thể theo kịp thời đại và người trẻ các cô, đầu óc cũng không thể nào nhanh nhạy bằng, nhưng già cũng có lợi thế của già, đó là chúng tôi sẵn sàng nhường sân khấu cho người trẻ. Vậy chuyện này sẽ nghe theo lời giám đốc Bạch nói, sẽ may đồng phục, trợ cấp tài chính cũng sẽ có!”
Thấy Âu Dương Văn Khiên đồng ý dứt khoát như vậy, Bạch Du cũng thấy rất thoải mái: “Cảm ơn bí thư đã ủng hộ. Tôi sẽ giải quyết xong tất cả những chuyện này trước khi trở về Quảng Thành. Sau này nếu có chuyện gì tôi cũng sẽ thông báo cho Mã Tái Nam.”
Sau khi trở về Quảng Thành, cô quyết định bỏ ra một khoản tiền để lắp điện thoại ở nhà, gửi thư quá chậm, tuy Quảng Thành và đảo Quỳnh Châu cách nhau không xa nhưng phải mất gần nửa tháng mới nhận được thư, lỡ có chuyện gì quan trọng thì gửi thư chắc chắn sẽ không kịp. Mặc dù gửi điện báo nhanh hơn nhiều nhưng phí điện báo lại rất đắt. Không chỉ tính phí dựa trên số lượng tờ mà còn có giới hạn về số từ nữa. Vì có khuyết điểm rõ ràng như thế, nó cũng không phải là một công cụ giao tiếp tốt.
Ngược lại, điện thoại vẫn là thứ nhanh và tiện lợi nhất. Tất nhiên ở thời đại này, nếu một cá nhân muốn lắp điện thoại thì không chỉ phải trải qua quá trình kiểm tra nghiêm ngặt mà chi phí lắp đặt cũng rất cao. Phí lắp là hai ngàn đồng, trừ phí đó ra thì hàng tháng phải trả thêm bốn đồng phí thuê.
Hai nghìn đồng là một số tiền khổng lồ ở thời đại này. Rất ít gia đình có thể chi trả được khoản chi phí như vậy, cho dù có khả năng thì cũng không sẵn sàng bỏ ra số tiền đó. Hơn nữa, tiền thuê bốn đồng hàng tháng cũng là khá nhiều.
Vì vậy, thời đại này có rất ít hộ gia đình lắp điện thoại, chủ yếu là cán bộ ở đơn vị công tác hoặc có trang thiết bị tốt.
Âu Dương Văn Khiên lại gật đầu: “Việc này giám đốc Bạch tự quyết là được rồi. Tuy nhiên, có một điều cần lưu ý là dù có quyết định thế nào cũng không được vi phạm nội quy, càng không thể làm những việc không có lỗi với đất nước và người dân.”