Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 721
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:13:54
Lượt xem: 11
Mãi về sau Bạch Du mới biết hai cân thịt heo đó đã vô tình hóa giải hai mối thù cho cô.
Bởi vì đường xá xa xôi nên trưa hôm đó Bạch Du không về nhà ăn cơm.
Cô băm thịt heo của mình thành thịt bằm, ngâm cải muối nửa tiếng rồi cắt nhỏ. Sau đó, cô đun một nồi nước, cho chút muối vào. Khi nước sôi, thả đậu Hà Lan vào chần sơ qua, đợi nước sôi lại thì vớt đậu ra, xối qua dưới vòi nước lạnh để đậu giòn hơn và không bị đổi màu.
Tiếp đó, cô làm nóng chảo, bỏ một thìa mỡ lợn vào. Đợi mỡ nóng lên thì cho thịt băm, tỏi băm và ớt nhỏ vào xào thơm, đảo qua vài lần rồi cho cải muối khô vào xào lẫn. Sau đó cho đậu Hà Lan, một ít muối và xì dầu, đảo chín rồi tắt bếp.
Từ sau khi được hưởng thụ tay nghề của Bạch Du, Âu Dương Văn Khiên đã không cảm thấy ngon khi ăn cơm ở tiệm cơm nữa.
Biết hôm nay Bạch Du nấu cơm, anh ta đã đưa hết thịt heo của mình cho Bạch Du để cô tùy ý xử lý.
Bạch Du dùng cân thịt heo này để làm món đậu phụ Ma Bà.
Đậu Hà Lan xào thịt băm thơm ngon, ngọt mềm. Đậu phụ Ma Bà cay nồng, mềm thơm rất hợp để ăn với cơm. Âu Dương Văn Khiên ăn một mạch ba bát cơm.
Lúc thu dọn bát đũa, anh ta cứ xoa cái bụng tròn vo của mình suốt, còn tự nhủ sau này không được ăn nhiều như hôm nay nữa.
Có lẽ vì có đơn đặt hàng tiếp thêm động lực, có lẽ một cân thịt heo đã khiến mọi người nhìn thấy hy vọng, chiều hôm đó tinh thần làm việc của mọi người cao chưa từng thấy.
Bạch Du đi tuần tra một vòng, phát hiện trong khoảng thời gian vô rời khỏi thành phố Quảng, mọi người đã tiến bộ rất nhiều.
Nhất là Khương Tuệ Quân, có lẽ vì đã ly hôn, lại không thể dựa vào nhà mẹ đẻ, một mình phải nuôi sống bản thân và hai con gái nên cô ấy làm việc chăm chỉ nhất.
Có công mài sắt có ngày nên kim, bây giờ cô ấy đã trở thành người đánh vỏ sò giỏi nhất trong số những người học việc.
Thấy Khương Tuệ Quân được thợ cả Ngũ và Bạch Du khen ngợi, những người khác đều hạ quyết tâm phải cố gắng hơn cả Khương Tuệ Quân.
Thế là trong một khoảng thời gian dài sau đó, mọi người đều đến nhà máy từ sớm, trưa đến còn không chịu nghỉ chưa, đến chiều tan làm Bạch Du còn phải nhắc nhở thì bọn họ mới lưu luyến rời khỏi nhà máy.
Tinh thần học tập của mọi người đã được nâng lên một mức độ đáng kinh ngạc.
Đơn đặt hàng và quá trình đào tạo người học việc đều đang diễn ra suôn sẻ.
Một hôm, Bạch Du đang thảo luận chuyện tham gia Hội chợ Quảng với Âu Dương Văn Khiên: "Bí thư Âu Dương, anh có ý kiến gì về nhân viên tham gia Hội chợ Quảng không?"
Âu Dương Văn Khiên suy nghĩ một lát rồi đáp: "Nếu lúc đó cô rảnh rỗi thì tất nhiên để cô dẫn đoàn là tốt nhất, nếu không được thì tôi sẽ dẫn mấy người Hạ Hải Sinh tham gia."
Bạch Du: "Thế bí thư có biết nói tiếng Anh không?"
TBC
Nghe vậy, Âu Dương Văn Khiên hơi xấu hổ: "Hồi còn đi học tôi có học một chút tiếng Anh, nhưng nhiêu năm rồi không dùng đến nên đã quên gần hết rồi."
Mà cả đời này anh ta chưa từng gặp người nước ngoài, đến lúc đó nhìn thấy người mũi cao tóc đỏ, anh ta sợ mình chẳng nói được câu nào.
Bạch Du sờ mũi: "Giờ đã là tháng Tám rồi, Hội chợ Quảng sẽ tổ chức vào tháng Mười, bây giờ bắt đầu đào tạo tiếng Anh cho nhân viên cũng không kịp."
Âu Dương Văn Khiên: "Chủ nhiệm Bạch, cô có ý tưởng gì thì cứ nói thẳng đi. Đồ khảm xà cừ và Hội chợ Quảng đều do cô đề xuất, nói thật thì tôi cũng chẳng hiểu nhiều, cô có ý tưởng gì thì cứ nói ra là được..."
Còn chưa nói hết câu, đột nhiên ánh sáng từ cửa phòng làm việc biến mất.
Ngay sau đó, một giọng nữ nghẹn ngào vang lên:
"Văn Khiên~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-721.html.]
Bạch Du quay sang nhìn theo hướng giọng nói, cô không khỏi ngạc nhiên.
Wow! Quả là một người đẹp kiều diễm!
Người phụ nữ trông khoảng ba mươi tuổi, dáng người mảnh khảnh, làn da trắng nõn, đường nét khuôn mặt mềm mại, là kiểu khiến người ta vừa nhìn đã muốn che chở, so với một cô gái trẻ mười tám mười chín tuổi thì vẻ ngoài của cô ấy lại mang nét mặn mà chỉ có ở độ tuổi này.
Ngay cả phụ nữ như Bạch Du cũng phải nhìn hai lần.
Lúc này người phụ nữ ấy đang nhíu mày, hai mắt đẫm lệ nhìn Âu Dương Văn Khiên, vẻ mặt muốn nói hết đã kia giải thích đầy đủ hai chữ - có biến.
Âu Dương Văn Khiên nhìn người phụ nữ thì m.ô.n.g như bị điện giật, lập tức đứng bật dậy: “Tiểu Mị! Sao em lại tới đây?”
Tiểu Mị?
Bạch Du khựng lại, chẳng lẽ cô nghĩ sai?
Nhưng lời Âu Dương Văn Khiên nói ngay sau đó đã chứng minh cô không sai: “Tên khốn Chúc Vệ Hâm đó bắt nạt em hả?”
Chúc Vệ Hâm?
Bạch Du cảm thấy cái tên này nghe quen quen. Đây không phải là phó giám đốc phụ trách cho vay ở ngân hàng sao?
Như vậy, người phụ nữ trước mặt rất có thể chính là bạn gái cũ của Âu Dương Văn Khiên, cũng chính là vợ của Chúc Vệ Hâm, quả nhiên là có biến mà.
Dường như chú ý tới ánh mắt của Bạch Du, mặt Âu Dương Văn Khiên hiện lên nét xấu hổ: “Giám đốc Bạch, giờ tôi có mấy việc riêng cần giải quyết, còn chuyện hội chợ Quảng Châu…”
Bạch Du lập tức hào phóng nói: “Không sao đâu. Bí thư, chuyện cá nhân của anh cứ giải quyết trước đi. Chuyện hội chợ Quảng Châu chúng ta sẽ nói sau, không sao cả.”
Mặt của Âu Dương Văn Khiên ửng đỏ, rồi đưa người phụ nữ đến văn phòng trống bên cạnh.
Tuy Bạch Du rất muốn hóng chuyện nhưng vẫn biết chừng mực, thế nên liền quay người đi đến nhà kho tìm vợ chồng thợ cả Ngũ.
Thợ cả Ngũ và vợ đang thảo luận về đơn đơn đặt hàng blind box. Hai vợ chồng cũng chưa biết gì về cách bán hàng mang tên blind box này, thấy Bạch Du tới, liền vội vàng tóm lấy cô để hỏi.
Bấy giờ Bạch Du mới nhớ ra mình vẫn chưa giải thích với họ: “Cái gọi là blind box có nghĩa là người mua không thể biết trước mình sẽ mua kiểu dáng gì, có tính ngẫu nhiên. Vì vậy, đối với sản phẩm blind box, hai người có thể sử dụng các kiểu hiện có, cũng có thể sử dụng các kiểu mới, nhưng có một điều cần nhớ là kiểu dáng phải tỷ lệ thuận với giá cả. Ví dụ: nếu bên kia đặt mua một blind box với giá 20 đồng thì chúng ta có thể làm cho họ những sản phẩm như “Tiên hoa súng”, “Cung nữ”, hoặc những sản phẩm ngang giá đó, nhưng không được làm những sản phẩm như “Thuyền buồm cưỡi gió đạp sóng”, nếu không sẽ trở thành hành vi gian lận giá cả.”
Lần này họ hợp tác với trung tâm thương mại Hữu Nghị về blind box. Bao bì là do trung tâm thương mại Hữu Nghị cung cấp, do đó đã giúp họ tránh được rất nhiều rắc rối.
Giải thích như thế, hai người thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu đã hiểu rõ hơn rất nhiều.
Nhưng vẫn có điều Triệu Kí Thu chưa hiểu rõ: “Chẳng lẽ không lo sẽ mua phải kiểu dáng mà mình không thích sao?”
Thông thường, với mấy món đồ giá mấy chục đồng như này, mọi người sẽ đi loanh quanh xem hàng, sẽ so sánh và đối chiếu chất lượng cũng như kiểu dáng của món đồ đó, xem đi xem lại, thấy ổn rồi mới bỏ tiền ra mua.
Chẳng lẽ mấy người nước ngoài kia lại ngược lại, không biết là loại nào cũng mua sao, chẳng lẽ giàu quá nên thích vung tiền à?
Bạch Du cười nói: “Mua đồ chính là sự mới lạ, mua đồ chính là một sự kích thích. Hầu hết mọi người đều cần xác nhận kiểu dáng và chất lượng của đồ vật trước khi mua, nhưng một số ít người thì lại theo đuổi thứ mới lạ hơn, giống như việc bán blind box này, đối với họ, cảm giác mà không biết này sẽ rất thú vị, cũng có thể khiến họ thích phương thức này và tiếp tục mua. Tất nhiên, điều này chỉ phù hợp với một nhóm nhỏ, trọng tâm của chúng ta cũng không đặt ở đây.”
Tuy thợ cả Ngũ và Triệu Kí Thu không hiểu nhưng họ vẫn chấp nhận. Chỉ cần đồ có thể bán và nhà xưởng có thể tiếp tục hoạt động là được.
Sau đó, ba người thảo luận về việc thiết kế các tác phẩm sẽ được trưng bày tại hội chợ Quảng Châu. Ngoài thiết kế ban đầu, thợ cả Ngũ còn đề xuất thực hiện một loạt thiết kế dựa trên truyện “Tây Du Ký”.
Thợ cả Ngũ am hiểu về tranh thủy mặc, nếu lấy ý tưởng từ truyện “Tây Du Ký” thì chắc chắn sản phẩm sẽ rất được mọi người hoan nghênh
Triệu Kí Thu giỏi điêu khắc nhân vật hơn. Bà ấy muốn sử dụng “Hồng Lâu Mộng” làm bản vẽ, sẽ thiết kế và điêu khắc các nhân vật quan trọng nhất trong đó.