Nhưng những người khác vẫn chưa từ bỏ ý định, nào là trong nhà có người bệnh, nào là nhà đông con. Nhất là một nam một nữ đã được huấn luyện nửa tháng kia, bọn họ cảm thấy phần thắng của mình rất lớn, dù sao họ cũng được coi là nửa người học đồ. Nếu nhận người mới vào thì còn phải học tập từ đầu, chẳng thà nhận bọn họ về còn hơn.
Thế nên hai người đó kẻ xướng người họa, tung hô nhau như hai con chim sẻ hót ríu rít bên tai Bạch Du khiến cô phát bực.
"Yêến lặng! Mọi người hãy yên lặng nào!"
Bạch Du giơ tay lên ra dấu cho mọi người yên lặng.
Hiện trường lập tức lắng xuống, mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người cô.
Bạch Du quay sang hỏi một đội viên của đội sản xuất Xuân Phong: "Anh nghĩ tôi và bí thư có nên cho bọn họ quay về không?"
Đội viên đó không ngờ Bạch Du lại hỏi mình, anh ta sửng sốt, ấp úng không nói nên lời, nhưng mọi người cùng thôn lại không chịu bỏ qua, lập tức dùng "ánh mắt công kích" với anh ta.
Dù sao cũng là người cùng thôn, nếu bây giờ anh ta nói không được thì chắc chắn sẽ đắc tội với rất nhiều người. Thế nên, sau khi suy ngẫm, anh ta gật đầu nói: "Tôi nghĩ là nên."
Bạch Du gật đầu, lại quay sang hỏi đội viên đội sản xuất Hùng Ưng cùng câu hỏi đó, đội viên đó cũng không muốn đắc tội người khác nên có câu trả lời giống với người vừa rồi.
Bạch Du mỉm cười nói: "Xem ra tất cả mọi người đều đồng ý cho họ quay về, thế thì quay về đi."
Nghe Bạch Du nói vậy, Âu Dương Văn Khiên và chủ nhiệm Vương vô cùng ngạc nhiên.
Còn đám người kia thì mừng rỡ reo lên: "Cảm ơn chủ nhiệm Bạch! Chủ nhiệm Bạch đúng là người vừa đẹp người vừa đẹp nết!
Ngoài miệng bọn họ khen Bạch Du hết lời nhưng trong lòng lại nghĩ mình đã đúng rồi. Quả nhiên da mặt phụ nữ quá mỏng, bọn họ chỉ nài nỉ mấy câu đã mềm lòng không nỡ từ chối rồi.
Đại đội trưởng Hà nghe vậy thì lập tức lấy lại tinh thần sau cú sốc: "Chủ nhiệm Bạch, nếu những người này có thể quay về thì có phải người của đội sản xuất chúng tôi cũng về được không? Dù sao cũng cùng là người của một công xã, không thể thiên vị một bên chứ."
Bạch Du gật đầu: "Đại đội trưởng Hà nói rất đúng, vậy mọi người về hết đi."
Đại đội trưởng Hà: "?"
Sao dễ đồng ý thế? Thế vừa rồi ông ta lăn tăn mãi chẳng phải chứng tỏ mình quá ngu ngốc sao?
Nhưng mà cái cô Bạch Du này đúng là phụ nữ có khác, tóc dài não ngắn, mới nói mấy câu đã đồng ý cho mọi người quay về rồi. Ông ta sẽ chống mắt lên xem sau này cô sẽ quản lý thế nào!
Những người khác: "???"
Hình như có xã viên nhận ra điều gì đó không bình thường, thế là giơ tay lên hỏi: "Chủ nhiệm Bạch, nếu người của đội sản xuất thôn Hà quay về hết, sau này nhà máy lại tuyển thêm người thì chẳng phải bọn họ sẽ tranh giành vị trí trong nhà máy với chúng tôi sao?"
Bạch Du lại gật đầu: "Đúng vậy, đến lúc đó người của cả ba đội sản xuất cùng nhau cạnh tranh."
Người của đội sản xuất Xuân Phong và đội sản xuất Hùng Ưng nghe vậy đều sửng sốt.
Nhà máy chỉ có từng ấy vị trí, hai đội sản xuất cạnh tranh đã đủ đông rồi, nếu người của đội sản xuất thôn Hà cũng đến thì cơ hội trúng tuyển của bọn họ chẳng phải sẽ thấp đi sao?
Mà đội sản xuất thôn Hà lại còn đông người nhất!
Mọi người nghĩ đến đây thì cảm thấy rất bất mãn.
TBC
Ngoài cạnh tranh vị trí trong nhà máy thì còn cả vỏ sò nữa.
Mười cân vỏ sò đổi được một đồng, nghe thì tưởng rất nhiều nhưng muốn nhặt đủ mười cân không phải chuyện dễ đâu. Nếu người của đội sản xuất thôn Hà cũng gia nhập vào đội ngũ nhặt vỏ sò, cạnh tranh với bọn họ thì bọn họ còn kiếm được tiền nữa không?
Sau khi nghĩ thông suốt hai điều này, mọi người chẳng thèm quan tâm đến người cùng thôn hay gì nữa.
"Chủ nhiệm Bạch, tôi không đồng ý để họ quay lại. Bí thư nói đúng lắm, quốc có quốc pháp, gia có gia quy! Bọn họ đã tự nguyện rút lui thì không thể quay lại nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-719.html.]
"Tôi cũng không đồng ý! Tại sao bọn họ muốn rút thì rút, muốn quay lại thì quay lại? Coi nhà máy là cái gì?"
"Tôi cũng không đồng ý!"
"Tôi cũng thế!"
Những âm thanh phản đối liên tiếp vang lên suýt nữa xuyên thủng cả bầu trời.
Cuối cùng, Bạch Du phải giơ tay lên ra hiệu cho mọi người im lặng: "Có người đồng ý, có người lại không đồng ý cho bọn họ quay về, nếu đã có hai ý kiến trái chiều như thế thì cứ biểu quyết đi. Những ai đồng ý cho những người vừa rời khỏi và người của đội sản xuất thôn Hà quay về xin mời giơ tay lên."
Chỉ có hai mươi người vừa rồi và đội trưởng Hà giơ tay.
Đại đội trưởng Hà hối hận xanh cả ruột, biết thế ông ta đã dẫn cả thôn đến đây.
Không, nếu biết trước thì ông ta đã không tự nguyện nộp đơn xin rút lui rồi!
Bạch Du chẳng cần đếm cũng biết số người: "Có hai mươi mốt người đồng ý, bây giờ mời những người không đồng ý giơ tay."
Vừa mới dứt lời, một biển cánh tay lập tức xuất hiện, chỉ sợ giơ chậm một chút sẽ không được tính.
Bạch Du đếm: "Có tám mươi tám người, thiểu số phải phục tùng đa số, thế thì cứ làm theo quy tắc trước đó đi. Sau này các người không thể tham gia khi nhà máy tuyển thêm người và thu mua vỏ sò."
Hai mươi người đó rất bất mãn, bọn họ suýt nữa được quay về rồi.
Nhưng tiếng nói của họ không thể át nổi tám mươi tám người, chưa kể trong đó còn có rất nhiều người trẻ tuổi khỏe mạnh. Không cãi lại được, cũng chẳng đánh nổi, bọn họ chỉ đành thất vọng rời đi.
Đại đội trưởng Hà nhìn Bạch Du với ánh mắt rất phức tạp.
Nếu vừa rồi cô thẳng thừng từ chối những người này thì bọn họ chắc chắn sẽ oán hận cô. Dù sao bí thư Âu Dương cũng là đàn ông, lại có chức vụ, mọi người có bất mãn với anh ta cũng chẳng dám nói gì. Nhưng Bạch Du thì khác, cô không phải người của công xã, lại còn là một cô gái trẻ tuổi.
Dù mọi người không dám làm gì cô nhưng chỉ cần tung tin đồn đi thì vẫn sẽ tạo thành tổn thương trí mạng đối với một cô gái như cô. Có lẽ ngay từ đầu cô đã hiểu rõ chuyện này nên mới giả vờ đồng ý cho mọi người quay về, sau đó lại dẫn đường cho mọi người nghĩ đến chuyện cạnh tranh. Một khi động đến lợi ích cá nhân, chắc chắn mọi người sẽ bất mãn, sau đó chuyện từ chối bọn họ quay về sẽ là điều đương nhiên.
Cô gái này không hề đơn giản, chỉ bằng hành động khéo léo đã chuyển hướng được sự oán hận của mọi người.
Vừa nãy ông ta còn tưởng Bạch Du da mặt mỏng, lỗ tai mềm, người ta vừa năn nỉ đã đồng ý. Ông ta còn định sau này sẽ đẩy cô ra khỏi nhà máy để mình thay vào cái ghế chủ nhiệm cơ.
Giờ mới biết kẻ ngu lại chính là mình.
Nghĩ đến đây, khuôn mặt đại đội trưởng Hà đỏ bừng.
Bạch Du chẳng quan tâm ông ta nghĩ gì, cô bàn bạc với Âu Dương Văn Khiên rồi quyết định trích một phần nhỏ trong sáu trăm đồng tiền đặt cọc vừa rồi ra để mua cho mỗi nhân viên nhà máy một cân thịt heo.
Thịt heo bây giờ có giá bảy mươi lăm xu một cân, toàn bộ nhà máy có tổng cộng ba mươi người, tính cả nhân viên văn phòng, vậy thì ba mươi cân thịt heo sẽ mất hai mươi ba đồng bốn xu.
Mọi người nghe thấy sẽ phát thịt heo thì vui hơn Tết.
"Cảm ơn chủ nhiệm Bạch! Sau này tôi nhất định sẽ chăm chỉ cố gắng học tập điêu khắc, tạo ra càng nhiều giá trị cho nhà máy!"
"Tôi cũng thế! May mà có chủ nhiệm Bạch, nếu không có cô thì làm gì có nhà máy khảm xà cừ chúng ta, làm gì có thịt heo mà ăn!"
"Người nhà tôi vẫn luôn phản đối việc tôi đến nhà máy học tập, toàn mắng tôi là đồ ngốc thôi, bị người ta bán còn giúp người ta đếm tiền. Hôm nay về nhà tôi sẽ ném thẳng thịt heo vào mặt bọn họ, để xem bọn họ còn dám mắng tôi ngốc nữa không!"
Không ít người có suy nghĩ như vậy.
Đa số mọi người đến đây học điêu khắc vỏ sò đều phải chịu rất nhiều áp lực, hơn nửa tháng trôi qua mà vẫn chưa có một đơn đặt hàng nào, cũng chẳng có ai đến mua, càng không có một đồng tiền lương. Thật ra rất nhiều người đã có suy nghĩ rút lui, may mà bọn họ kiên trì được.
Chủ nhiệm Vương chủ động nhận việc mua thịt lợn, thời buổi này người nhiều thịt ít, dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được thịt chứ nói gì đến ba mươi cân thịt heo.