Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 713

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:13:13
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những tiếng tán thưởng liên tiếp vang bên tai giám đốc Hồ, tuy anh ta không hiểu những người nước ngoài này đang nói gì, nhưng biểu cảm của con người đều giống nhau, anh ta biết rất rõ những người này đang rất ấn tượng với tác phẩm chạm khắc trên vỏ sò của Bạch Du.

Anh ta có chút tiếc nuối, cũng hơi tức giận.

Tiếc là trước đây anh ta đã sai, sớm biết những doanh nhân nước ngoài này thích đồ bằng vỏ sò thì vừa rồi anh ta đã không từ chối Bạch Du. Còn tức giận là do Bạch Du lại không mời mà đến, là muốn cướp khách của trung tâm thương mại Hữu Nghị sao?

Nếu là vế sau, anh ta sẽ cho cô biết hậu quả của việc đi đối đấu với trung tâm Thương mại Hữu Nghị là gì.

Nhưng ngay sau đó, Bạch Du quay đầu nhìn anh ta và nói: “Giám đốc Hồ, chuyện hợp tác lúc nãy chúng ta bàn không biết anh còn hứng thú nữa không. Nếu vẫn còn hứng thú, tiếp theo tôi sẽ nói với những thương nhân nước ngoài này đây là sản phẩm mới của trung tâm Thương mại Hữu nghị, nếu có nhu cầu thì có thể đặt hàng, anh thấy sao?”

Giám đốc Hồ khựng lại mấy giây, sau đó lập tức gật đầu: “Hợp tác vui vẻ, giám đốc Bạch!”

Hay lắm, từ đồng chí Bạch đến giám đốc Bạch, chỉ để chứng minh một điều…

Cô đã thành công.

Việc tiếp theo thì đơn giản hơn nhiều. Bạch Du dùng tiếng Anh giới thiệu các tác phẩm chạm khắc bằng vỏ sò cho nhóm doanh nhân nước ngoài. Khi nhóm doanh nhân nước ngoài biết những tác phẩm này được làm bằng vỏ sò, đã sốc đến mức liên tục nói “Chúa ơi”.

Sau lời giới thiệu của Bạch Du, các doanh nhân nước ngoài vốn không hứng thú với đồ chạm khắc vỏ sò cũng bày tỏ ý định mua một cái. Bạch Du nhanh chóng nói bây giờ vẫn có hàng, họ có thể cọc để đặt trước, kiểu dáng không chỉ giới hạn ở ba loại này, bọn họ có thể đưa ra yêu cầu của mình.

Lần đầu tiên ở bên ngoài, Bạch Du đã đề xuất một phương pháp bán hàng rất thú vị, đó là sử dụng phương pháp bán blind box của thời đại sau này. Cô nói với nhóm doanh nhân nước ngoài, nếu họ không biết đặt hàng theo kiểu nào thì không phải đưa ra yêu cầu, nhà xưởng sẽ làm kiểu dáng ngẫu nhiên, chắc chắn lúc nhận được họ sẽ rất bất ngờ.

Rõ ràng nhóm doanh nhân nước ngoài rất thích cái gọi là phương thức bán blind box này. Ngoài việc đặt trước những kiểu dáng mình muốn, họ còn đặt mua theo dạng blind box.

Cuối cùng mười một khách nước ngoài đã đặt ba mươi tác phẩm chạm khắc bằng vỏ sò, mười hai trong số đó là blind box.

Vì nóng lòng muốn tặng quà cho bà nên cuối cùng người phụ nữ ngoại quốc kia đã mua tác phẩm “Tiên hoa súng” của Bạch Du.

Tuy giám đốc Hồ có hơi tiếc vì tác phẩm yêu thích của mình đã bị người ta mua mất, nhưng nghĩ đến lượng đơn hàng sẽ tới không ngừng, anh ta lại vui mừng cười toe toét, để ý gì đến chuyện nhỏ nhặt ấy nữa.

Sau khi nhóm khách nước ngoài rời đi, Bạch Du và Mã Tái Nam lại quay trở lại văn phòng của giám đốc Hồ.

Khác với lần trước, lần này trước khi ngồi xuống, giám đốc Hồ đã bảo người mang sữa và đồ ăn nhẹ đến, còn đích thân xin lỗi Bạch Du về chuyện vừa rồi.

Bạch Du hào phóng nói không sao, sau đó hai bên bàn bạc kỹ chuyện hợp tác.

Ngoài 30 sản phẩm do nhóm khách nước ngoài đặt mua, trung tâm thương mại Hữu nghị còn đặt thêm 70 sản phẩm, tổng cộng là 100 sản phẩm.

TBC

Các tác phẩm chạm khắc vỏ sò tùy thuộc vào độ phức tạp và kích thước thì sẽ có các mức giá khác nhau.

Với những sản phẩm hoàn thiện như “Tiên hoa súng”, bởi vì phải khắc rất phức tạp, nên ngay cả đối với một nghệ nhân lành nghề như thợ cả Ngũ cũng phải mất gần một tháng, vì vậy sẽ có giá 20 đồng. Còn các tác phẩm như “Thuyền buồm cưỡi gió đạp sóng” thì lại đơn giản hơn, hơn nữa cũng tương đối ít vật liệu hơn, do đó sẽ có giá 5 đồng một cái.

Cuối cùng, một trăm tác phẩm đã được chốt, tổng giá là 2000 đồng.

Đây là số tiền mà trung tâm thương mại Hữu Nghị sẽ trả cho xưởng chạm khắc vỏ sò. Về giá họ sẽ bán cho các khách nước ngoài, chắc chắn sẽ không phải là giá này.

Sau khi nhận tiền đặt cọc 30% trị giá 600 đồng, Mã Tái Nam như muốn bay ra khỏi trung tâm thương mại Hữu Nghị luôn vậy.

Mãi đến tầng một, cô ấy vẫn còn như đang lơ lửng trên mây, còn nói với Bạch Du: “Cô nhéo tôi một cái đi, tôi sợ mình còn đang mơ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-713.html.]

Vậy mà Bạch Du lại nhéo cô ấy thật, khiến Mã Tái Nam đau đớn kêu lên, nhưng ngay sau đó cô ấy lại cười như một cô ngốc.

“Bạch Du, chúng ta thành công rồi! Cuối cùng cũng tìm được người mua!”

Hai ngàn đồng đó!

Cả đời cô ấy chưa bao giờ thấy nhiều tiền như vậy!

Vốn dĩ trước lúc cô ấy đến đây cùng Bạch Du, bí thư Âu Dương nói chỉ cần cô ấy có thể có được đơn đặt hàng khoảng hai trăm đồng đã là giỏi lắm rồi, không ngờ Bạch Du vừa ra tay đã nhân số tiền đó lên gấp mười lần!

Bạch Du thật sự quá ghê gớm!

Lúc bước ra khỏi trung tâm thương mại Hữu nghị, chú gác cổng đã đổi ca và không còn ở cửa nữa, Bạch Du định quay lại mua thứ gì đó để cảm ơn ông ấy. Nếu không có thông tin ông ấy cung cấp, cô sẽ không thể có được đơn đặt hàng nhanh như vậy.

Quay đầu lại, cô thấy Mã Tái Nam đang ôm chặt chiếc vali rỗng, nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng nói: “Bạch Du ơi làm sao bây giờ? Giờ tôi thấy ai cũng là kẻ trộm hết, tôi lo bọn họ sẽ đến cướp mất tiền của chúng ta!”

Khóe miệng Bạch Du giật giật: “Cô không soi gương nên không thấy được bộ dạng hiện giờ của mình còn trông trộm hơn đấy, còn cái dáng vẻ này của cô còn dễ gây chú ý hơn đó. Nếu không muốn người ta chú ý đến cô, tốt nhất là cô nên cư xử như bình thường đi.”

Bạch Du nói xong, Mã Tái Nam nhận ra quả thực là như vậy, vì thế liền hít một hơi thật sâu, ép mình bình tĩnh lại.

Đúng lúc này, phía trước đột nhiên ầm ĩ, sau đó là tiếng khóc của một đứa trẻ.

Bạch Du nghe thấy tiếng nhìn qua, thì ra một tấm biển cửa hàng rơi xuống, trúng người đi đường.

Ngay sau đó, người phụ nữ bị đập trúng liền bế cô bé trên mặt đất lên, lo lắng chạy như bay về phía bệnh viện. Khi Bạch Du nhìn rõ mặt đối phương thì không khỏi sững sờ.

Ngô Hiếu Nghi!

Và đứa trẻ mà cô ta đang ôm trong tay không ai khác chính là Nha Nha, con trước đây của cô ta.

Điều đáng kinh ngạc hơn là, dưới bảng hiệu còn có một đứa trẻ nằm, cả người đứa bé đầy máu, rõ ràng là bị thương nghiêm trọng hơn Nha Nha, nhưng Ngô Hiếu Nghi lại như không nhìn thấy, bế Nha Nha đi luôn rồi.

Sở dĩ Bạch Du cảm thấy quá đáng là vì đứa trẻ bị thương nặng hơn không ai khác chính là Tập Lục Thừa, con trai của Ngô Hiếu Nghi.

Tức là Tiểu Tạ Thừa trước khi đổi tên.

Trong mắt Bạch Du xoẹt ra tia lửa.

Hai chị em họ Ngô này thật không hỗ là sinh đôi, đều vô trách nhiệm như nhau, đều khiến người ta không nói nên lời.

Những người xung quanh thấy cảnh này không khỏi bàn tán xôn xao.

“Sao người đàn bà kia lại chạy, vừa rồi tôi nghe bé trai này gọi cô ta là mẹ? Cô ta không cần con trai mình sao?”

“Hai đứa nhỏ đều bị thương, chẳng lẽ cô ta không phát hiện con trai bị thương sao? Tôi thấy cô ta rất quan tâm con gái, không phải là bậc cha mẹ vô trách nhiệm.”

“Nếu thật sự như vật thì tốt, vừa rồi rõ ràng tôi thấy cô ta do dự giữa hai đứa nhỏ một lúc, sau đó bế cô bé chỉ bị thương nhẹ kia chạy đi, hơn nữa vừa rồi cô ta mua đồ trong cung tiêu xã, luôn mua đồ cho bé gái, quần áo kẹo muốn cái gì mua cái đó, nhưng bé trai đi theo sau họ lại không có gì cả, tôi đoán nha, chắc chắn bé trai này không phải con ruột!”

“Thì ra là mẹ ghẻ, thế thì có thể hiểu rồi!”

Tập Lục Thừa nằm trên đất, nghe những lời bàn tán của mọi người xung quanh, đôi mắt trong veo chứa đầy nỗi buồn và đau khổ không phù hợp với lứa tuổi.

Loading...