Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 707

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:13:01
Lượt xem: 10

Lúc này đội sản xuất Xuân Phong và gia đình Trình Đại Phúc đều có mặt ở nhà.

Trình Đại Phúc trừng mắt, chặn đường Khương Tuệ Quân: "Ông đây nói cho cô biết, nếu cô còn tới cái lớp quỷ quái đó thì tôi sẽ đánh gãy chân cô đấy!"

Nghe vậy, cả ngươi Khương Tuệ Quân run lên, theo bản năng lùi lại hai bước.

Thấy cô sợ run người, Trình Đại Phúc lộ ra vẻ mặt đắc ý: “Ngoan ngoãn nghe lời tôi đi không có sai đâu, đội trưởng thôn Hà Gia đã nói rồi, cái xưởng chạm khắc thứ vỏ sò như đồ chơi đó không làm được thứ đâu. Bí thư còn đi vay ngân hàng 800 đồng, nếu lỗ vốn thì tất cả mấy người làm việc cho anh ta đều sẽ mất tiền theo đấy!”

Trình Đại Phúc cao lớn, tính tình lại cực kỳ tệ, từ khi được gả tới đây, Khương Tuệ Quân đều bị anh ta đánh không ít lần. Bình thường chỉ cần là chuyện Trình Đại Phúc đã quyết thì cô ấy chắc chắn sẽ không thể phản đối.

Nhưng lần này, cô ấy không muốn bị quyết định như vậy.

TBC

Thứ nhất nhà đang quá nghèo, nghèo tới không có gì ăn, hơn nữa còn nợ họ hàng rất nhiều tiền, tuy hiện tại xưởng chạm khắc vỏ sò không trả lương cho họ nhưng nếu cô ấy làm thì sau này chắc chắn cô ấy sẽ có được việc, đến lúc đó trong nhà cũng không phải lo về chuyện tiền bạc nữa.

Nói trắng ra, lỡ xưởng chạm khắc vỏ sò thực sự không hoạt động nổi thì cô ấy cũng sẽ không thiệt.

Bởi vì lúc đó cô ấy đã thành thạo kỹ năng chạm khắc vỏ sò, nói không chừng có thể dùng nó để đổi lấy một ít tiền. Dù không được thì cô ấy cũng chẳng mất gì.

Hơn nữa, cô ấy cảm thấy lần này nhà máy của xã nhất định có thể vận hành được, bởi vì đồng chí nữ tên Bạch Du kia đã mang đến cho cô ấy một cảm giác rất khác, cô ấy thấy ở cô một sự tự tin mà trước đây chưa ai có.

Không biết vì sao, cô ấy cảm thấy chừng nào còn Bạch Du, xưởng chạm khắc vỏ sò này sẽ không thể thất bại.

Thứ hai là, cô ấy rất thích đồ mỹ nghệ bằng vỏ sò.

Cô ấy là con cả trong nhà, từ nhỏ cô ấy đã làm việc giúp đỡ gia đình, còn phải chăm sóc các em nhỏ ở nhà, trong nhà có đồ ăn thức uống gì ngon thì cô ấy cũng phải nhường cho các em. Cô ấy không đến trường được nữa cũng vì người trong nhà muốn cô bế em gái đi học.

Ngày đầu tiên đến trường, ngay khi mới bế em gái vào thì em gái đã bắt đầu khóc, dỗ thì lại nín, thầy cô khó chịu rất nhiều lần, bảo cha mẹ cô không được đưa em bé tới trường nữa, thế là cha mẹ cô quyết định không cho cô đi học luôn.

Sau đó, cô kết hôn với Trình Đại Phúc, cũng là do gia đình cô sắp đặt, bởi vì Trình Đại Phúc có thể đưa mười đồng tiền sinh lễ. Từ khi còn nhỏ cho đến khi trưởng thành, mọi việc cô ấy làm đều là bị người khác sắp đặt, chưa từng có ai hỏi cô ấy có thích hay không, có đồng ý hay không, cô ấy giống như một con rối , suy nghĩ của cô ấy không quan trọng, miễn là cô ấy làm theo ý họ là được.

Nhưng lần này cô ấy muốn đấu tranh cho bản thân, nghĩ thế, cô ấy thấp giọng cãi lại: “Đồng chí nữ tên Bạch Du đó rất có năng lực. Bộ truyện “Dân anh hùng” lúc trước là ý tưởng của cô ấy, cô ấy cũng đậu đại học nữa, nên cô ấy nhất định sẽ không để xưởng chạm khắc vỏ sò đóng cửa đâu.”

Nghe vậy, hai mắt Trình Đại Phúc càng trợn to, như muốn bật ra khỏi hốc mắt: “Tôi là chồng cô, tôi bảo cô không đi thì cô không được đi. Nếu cô dám không nghe lời tôi, tôi không những sẽ đánh gãy chân cô, mà còn ly hôn với cô luôn!”

Trình Đại Phúc cảm thấy anh ta là trụ cột gia đình nên mọi người đều phải nghe theo ta, anh ta nói đi hướng đông thì cô ấy không được đi hướng tây. Bây giờ Khương Tuệ Quân dám phản đối quyết định của anh ta khiến anh ta rất tức giận, không nghĩ ngợi gì nhiều liền dọa sẽ ly hôn với đối phương.

Kết hôn mười năm nên anh ta biết rõ hơn ai hết, lá gan của người phụ nữ này còn nhỏ hơn con chuột nữa, chỉ cần anh ta nói hai chữ ly hôn là có thể dọa cho cô ấy khóc ngay.

Ngoài ra còn có người cha vợ coi trọng thể diện cao như trời kia, nếu trong nhà có một đứa con gái bị chồng bỏ thì ông ta nhất định sẽ đánh c.h.ế.t nó ngay. Nói cách khác, nếu anh ly hôn với cô ấy thì không những cô ấy không có nơi nào để đi, mà còn bị nhà mẹ đẻ đánh đập.

Vì vậy, anh ta kết luận rằng Khương Tuệ Quân sẽ không bao giờ dám ly hôn với mình.

Khương Tuệ Quân cúi đầu, hai chân không kiềm được run lên.

Ngay khi Trình Đại Phúc tưởng mình đã dọa được cô ấy thì lại thấy cô ấy ngẩng đầu lên, môi run run nói: “Cho dù anh có đánh c.h.ế.t tôi, cho dù anh muốn ly hôn, thì tôi vẫn phải đi làm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-707.html.]

Nếu không đi làm thì sớm muộn gì cả nhà cũng sẽ c.h.ế.t đói. Đi làm thì cũng bị đánh chết, dù gì cũng sẽ c.h.ế.t thì cô ấy thà chọn vế sau, tốt xấu gì có thể c.h.ế.t vì điều mình thích.

"Cái gì? Cô có gan nói lại lần nữa xem, xem ông đây có đánh c.h.ế.t cô không!"

Trình Đại Phúc đập tay “rầm” một tiếng xuống bàn, giơ cao bàn tay lên trước mặt Khương Tuệ Quân.

Ký ức bị đánh trước đó hiện lên trong đầu, toàn thân Khương Tuệ Quân càng run rẩy dữ dội hơn: "Tôi..."

Răng cô va vào nhau lập cập, nói không nổi một câu hoàn chỉnh.

Đúng lúc này, có hai cô bé từ bên ngoài lao vào, một cô bé lao vào người Trình Đại Phúc, cô bé còn lại thì đưa tay ra bảo vệ Khương Tuệ Quân.

“Không được đánh mẹ!”

Hai cô bé đồng thanh hét lên.

Trình Đại Phúc không kịp phản ứng lại, người bị húc loạng choạng lùi ra, đụng đầu vào cạnh tủ, đau tới nhe răng trợn mắt.

Thấy người đụng vào mình là hai con gái, Trình Đại Phúc càng không khỏi nổi cơn tam bành, giơ tay định tát vào mặt đứa con gái lớn đã đụng vào mình.

Đại Nha là con cả trong nhà nhưng cũng chỉ mới tám tuổi, do suy dinh dưỡng nên trông cô bé rất nhỏ con và gầy gò, như một đứa trẻ năm sáu tuổi vậy. Cái tát của Trình Đại Phúc ập tới khiến cả người cô bé bay ra ngoài.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, đầu Đại Nha bị đập vào cạnh cửa, một dòng m.á.u từ sau đầu cô bé tuôn ra.

"A... Đại Nha!"

Khương Tuệ Quân không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, thấy con gái chảy máu, cô ấy hét lên rồi lao tới ôm lấy cơ thể nhỏ bé của con gái.

Nhị Nha mới nãy còn cùng chị gái lao vào bảo vệ mẹ, giờ đây nhìn thấy chị gái nằm trên vũng máu, cô bé sợ tới ngơ người rồi bật khóc nức nở.

"Đại Nha con tỉnh lại đi, Đại Nha, mở mắt ra nhìn mẹ đi con..." Khương Tuệ Quân dùng tay che phần gáy đang liên tục chảy m.á.u của con gái, đôi mắt đỏ hoe nhìn Trình Đại Phúc: "Trình Đại Phúc, anh không phải là con người! Nếu có chuyện gì xảy ra với Đại Nha, tôi sẽ liều mạng với anh!”

"..."

Lần đầu tiên, Trình Đại Phúc thấy được cảm giác ngột ngạt như bị rắn độc cắn vào cổ họng trong mắt vợ mình.

Tuy nhiên, khí thế của người làm chủ gia đình khiến anh ta nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Con khốn này, nếu còn dám nói câu nào nữa thì tôi sẽ đánh cô luôn! Chỉ là một con nhóc mà thôi, c.h.ế.t thì chết, còn đỡ tốn một miệng ăn!"

Khương Tuệ Quân ớn lạnh toàn thân. Cô ấy biết Trình Đại Phúc là người không đáng tin, hết ăn rồi lại nằm, lại gia trưởng, nhưng cô nghĩ tốt xấu gì anh ta vẫn là một con người, có sao đi nữa cũng sẽ không ra tay với con gái mình.

Nhưng cô ấy đã sai rồi, anh ta căn bản không phải là người, anh ta là đồ súc sinh, chỉ có súc sinh mới nói những lời như vậy!

Cô ấy đứng dậy, đột nhiên nhổ nước bọt vào mặt Trình Đại Phúc: "Trình Đại Phúc, đồ súc sinh, tôi muốn ly hôn với anh!"

Trình Đại Phúc không bao giờ nghĩ có một ngày nào đó mình sẽ bị một người phụ nữ nhổ nước bọt lên mặt, hơn nữa còn là cô vợ luôn nhất mực nghe lời mình. Cái này quá khiêu khích tôn nghiêm của một người làm chủ gia đình như anh ta rồi.

Loading...