Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 702
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:12:52
Lượt xem: 12
Cô nhóc không kịp chờ cầm ớt da cọp khoe khoang thành quả lao động của mình với mẹ: “Mẹ ơi, mẹ nhìn này, là do con hái đó.”
Bạch Du sờ khuôn mặt nhỏ của cô bé, khen khợi không chút keo kiệt: “Bé con giỏi quá!”
Nói xong cô nhìn thấy Niệm Niệm nhìn mình với vẻ mặt tràn đầy mong đợi, cô vội vàng khen Niệm Niệm. Hai chị em được khen tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, trông vô cùng đáng yêu.
Ớt da cọp phát triển rất tốt, kích cỡ lớn, xanh biếc mềm mại, vừa nhìn đã muốn ăn, Bạch Du quyết định tối làm món thịt nhồi ớt da cọp.
Ít khi không cần phải ra ngoài, ngoài làm bạn với người nhà, Bạch Du cầm sách lên bắt đầu ôn tập, sự nghiệp quan trọng, việc học cũng quan trọng giống như vậy, cô không muốn mình vì bận chuyện công việc mà bỏ quên việc học.
Mặc dù Âu Dương Văn Khiên không được coi là một cấp trên quyết đoán nhưng chỉ cần là việc mà anh ta đã đồng ý thì anh ta sẽ cố gắng làm thật tốt, chỉ trong một ngày, anh ta đã kiếm được nhà ở cho thợ cả Ngũ và thím Triệu.
Nhà ở là một căn nhà của xã viên họ Thành ở công xã nhân dân, căn nhà chỉ còn một bà cụ ở mà thôi, đứa con duy nhất tham gia vào quân đội, nghe nói gần đây con trai của bà ấy lập công được thăng làm Đại đội trưởng, còn chuẩn bị cưới vợ sinh con ở quân đội nên muốn đón mẹ già ở quê nhà vào quân đội sống yên vui sung sướng.
Bởi vì quê nhà không còn người nào sống, con trai cưới vợ bận rộn nhiều việc trong quân đội, sau này người một nhà có rất ít dịp quay về nhưng bà Thành cảm thấy nhà là rễ, ngộ nhỡ có ngày muốn về thì vẫn còn có nơi để về, bởi vậy không muốn bán căn nhà mà chỉ cho thuê.
Căn nhà của nhà họ Thành là nhà gạch ngói ít có trong công xã nhân dân, bốn căn phòng và một cái sân rộng. Có không ít người trong công xã nhân dân muốn căn nhà này, sau khi nhà họ Thành thông báo muốn cho thuê căn nhà thì có rất nhiều người đăng ký nhưng không có ai thành công cả.
Nhà trống ở công xã không nhiều, Âu Dương Văn Khiên đã hỏi mấy đội sản xuất có thể hỏi được rồi nhưng không có người nào cho thuê nhà, cuối cùng nghĩ tới bà Thành, nghĩ tới ngựa c.h.ế.t thành ngựa sống nên đã tới nhà hỏi một tiếng.
Không ngờ sau khi bà Thành biết người muốn thuê nhà là cả nhà thợ cả Ngũ thì đã gật đầu không chút nghĩ ngợi, còn lấy tiền thuê rất rẻ.
TBC
Lúc đầu Âu Dương Văn Khiên cảm thấy có chút kỳ lạ nhưng chẳng mấy chốc là đã biết, lúc bà Thành còn trẻ có một người bạn thân nhưng người bạn thân lấy chồng chưa được bao lâu đã bị chồng đánh chết. Mặc dù người đàn ông kia bị xử b.ắ.n nhưng người bạn thân của bà Thành cũng không thể quan về được, mỗi khi thấy công xã có người tổ chức chuyện vui buồn, bà Thành đều muốn khóc một trận.
Lần này bà Thành gật đầu đồng ý cho cả nhà thợ cả Ngũ thuê, nghĩ tới cùng là vì thông cảm cho nhau.
Sau khi Triệu Kí Thu biết chuyện này, bà ấy tự mình xách đồ tới thăm bà Thành. Hai người phụ nữ số khổ nắm tay nhau, trò chuyện trong nhà rất lâu.
Sau khi bà Thành rời khỏi, bên thợ cả Ngũ đã bắt đầu dọn nhà.
Ngoài Âu Dương Văn Khiên, Hạ Hải Sinh, còn có Mã Tái Nam và cháu trai bà con xa của Triệu Kí Thu tới giúp chuyển nhà, nhiều người sức lớn, chưa được nửa ngày là tất cả mọi người đã được chuyển xong.
Bạch Du cũng tới giúp, cô xem căn nhà thợ cả Ngũ mới thuê, căn nhà còn mới tới tám phần, sân vườn thoáng mát, sau này trồng rau hoặc hoa trong sân thì chắc chắn rất đẹp, cảnh tượng như vậy cũng càng thích hợp để Ngũ Hiểu Đường dưỡng bệnh.
Tình trạng của Ngũ Hiểu Đường đã tốt hơn trước một trước, thế mà cô ấy vẫn nhận ra Bạch Du, còn hỏi cô là tại sao Niệm Niệm không tới.
Nhà họ Ngũ vì để cảm ơn mọi người đã tới giúp chuyển nhà, muốn giữ mọi người lại để ăn cơm nhưng mọi người biết tình cảnh của nhà ông ấy nên không có ai đồng ý, sau khi chuyển đồ xong thì sôi nổi rời khỏi.
Hai ngày cứ vậy mà trôi qua, tiền vay cũng đã có, nhà kho nơi làm việc cũng đã sửa sang lại, mọi chuyện đã sẵn sàng, chỉ chờ công cụ mài giũa tới là có thể bắt đầu làm việc.
Nhưng lại không có tin tức của Giang Lâm.
Hôm đó Bạch Du trở về từ nhà họ Ngũ, cô đã nhìn thấy Mao Mình từ xa, Mao Minh giống như lần trước, anh ấy vừa nhìn thấy cô là đã chạy.
Bạch Du không nói lời nào mà chỉ đuổi theo, cuối cùng cũng chặn được Mao Minh ở cuối ngõ nhỏ.
Mao Minh chạy tới mức thở dốc, anh ấy thật sự không ngờ Bạch Du có thể chạy như thế, suýt chút nữa là anh ấy đã chạy tới tắt thở.
Bạch Du chặn đầu ngõ nhỏ, cô nhìn Mao Minh, anh ấy vẫn luôn nhìn chằm chằm xuống dưới mặt đất, từ đầu tới cuối không dám đối diện với cô, nếu như lúc này cô không nhận ra chỗ không đúng thì cô cũng ngốc quá rồ.
“Đồng chí Mao, xin cậu nói cho tôi biết, có phải… Có phải Giang Lâm đã xảy ra chuyện rồi không?”
Bạch Du siết chặt dây của túi đeo chéo quân đội, đầu ngón tay siết chặt tới mức trắng bệch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-702.html.]
Mao Minh cúi đầu xuống, cái cằm gần như chạm vào lồng: ‘Không, không có chuyện gì.”
Bạch Du nhìn chằm chằm anh ấy: “Nếu như không có, vậy tại sao cậu lại không dám nhìn tôi? Tại sao vừa nhìn thấy tôi đã quay đầu bỏ chạy?”
Mao Minh: “...”
Anh ấy không biết mình phải đối mắt với Bạch Du như thế nào nên mới quay đầu bỏ chạy nhưng anh ấy không ngờ Bạch Du lại nhạy cảm như thế, nếu biết trước như vậy thì anh ấy đã không chạy rồi.
Bầu không khí im lặng như chết.
Mao Minh càng im lặng, trái tim Bạch Du càng rơi xuống dưới.
Chắc chắn là Giang Lâm đã xảy ra chuyện.
Tin tức tràn trong đầu, mạch m.á.u đầu của cô đập thình thịch, lồng n.g.ự.c đau đớn, giống như giữa trưa ngày đó, không biết tại sao lại đau, đau tới mức cô sắp không đứng vững được nữa.
“Cậu không nói cũng được, tôi không ép cậu, bây giờ tôi sẽ đi kiếm ủy viên chính trị Tôn!”
Nghe cô nói như vậy, Mao Minh chấn động mạnh một cái, anh ấy ngẩng đầu lên ngay lập tức: “Đừng đi, dù cô có đi thì cũng không gặp được ủy viên chính trị Tôn đâu!”
Bạch Du nhíu mày: “Tại sao? Tại sao lại không gặp được ủy viên chính trị Tôn? Cậu mau nói đi!”
Bạch Du chợt thét lên khiến Mao Minh nhảy dựng, anh ấy nghĩ Mao Minh là một người điềm đạm, không ngờ khi cô tức giận lại đáng sợ như vậy nhưng chuyện tới nước này rồi, anh ấy không nói cũng không được, tới khi Bạch Du chạy tới văn phòng của ủy viên chính trị Tôn thì càng không xong.
“Phó đoàn Giang, anh ấy… Mất tích rồi…”
Mao Minh úp mở nói ra mọi chuyện.
Bạch Du: “...”
Rõ ràng không có gió nhưng Bạch Du cảm thấy xương cốt cả người của mình như bị gió thổi tới đau nhức, cô đưa tay đỡ lấy vách tường, móng tay cắm chặt vào vách tường.
Giang Lâm mất tích!
Sống c.h.ế.t không rõ!
Không rõ tung tích!
Tại sao lại như vậy? Tại sao lại như vậy?
Cô chợt nhớ tới giấc mộng đêm đó, trái tim lập tức rơi xuống đáy vực, cả người lạnh băng như có một dòng điện, chạy trốn tán loạn khắp cả người trong nháy mắt, khiến cô không kiềm được mà run rẩy.
“Đồng, đồng chí Bạch, cô sao vậy? Có có ổn không? Tôi đưa cô tới bệnh viện nhé?”
Mao Minh dáng vẻ của Bạch Du dọa sợ lần nữa, sắc mặt của cô thật sự rất khó coi, màu m.á.u trên khuôn mặt như rút sạch trong nháy mắt, ánh mắt trống rỗng, dường như sẽ ngã xuống ngay giây sau.
Đôi môi của Bạch Du mím chặt thành một đường, không lên tiếng.
Mao Minh cũng sắp khóc: “Đồng chí Bạch, cô đừng nghĩ bậy, người tốt như phó đoàn Giang có trời giúp, chắc chắn sẽ không sao đâu. Bây giờ vẫn chưa có kết luận, nếu cô bị dọa sợ tới mức làm bậy, vậy sau khi phó đoàn Giang quay về, tôi phải ăn nói với anh ấy thế nào đây?”
Nói tới đây, anh ấy không kiềm được mà bật khóc.
Thật ra là Mao Minh chỉ là một cậu nhóc hai mươi tuổi, chuyện chưa từng trải qua rất nhiều, chuyện xảy ra mấy ngày nay đã khiến anh ấy gần như tới ranh giới sụp đổ, giờ đây lại thấy Bạch Du bởi vì mình mà thành ra thế này, anh ấy cảm thấy nếu Bạch Du xảy ra chuyện không may, anh ấy không có nào ăn nói với Giang Lâm, cũng không có cách nào ăn nói với ủy viên chính trị Tôn.