Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 691
Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:11:36
Lượt xem: 9
Chủ nhiệm Vương của Hội Liên hiệp Phụ nữ cất giọng trong trẻo, mỉm cười sảng khoái: “Chẳng trách tôi thấy đồng chí nữ này lại quen mắt như vậy, hóa ra là đồng chí Bạch Du, [Anh Hùng Đời Thường] do tòa soạn ra, tôi đã đặt mua từng kỳ đấy!”
Lý do không đối chiếu được ảnh Bạch Du với ảnh phỏng vấn của báo là vì cách ăn mặc của Bạch Du hôm nay trông trưởng thành hơn trong ảnh rất nhiều, lúc đầu bà ấy nhìn thấy có chút quen mắt nhưng không dám nhận.
Âu Dương Văn Khiên thuận thế giới thiệu mọi người cho Bạch Du: “Đây là chủ nhiệm Vương của Hội Liên hiệp Phụ nữ, đây là kế toán Lâm, ba người này lần lượt là đại đội trưởng Hà của đội sản xuất thôn Hà gia, đại đội trưởng Hứa của đội sản xuất Xuân Phong và đội trưởng Trịnh của đội sản xuất Hùng Ưng.”
Sau khi giới thiệu sơ lược, Âu Dương Văn Khiên vào thẳng chủ đề: “Lần này bảo mọi người tới đây, là có một chuyện quan trọng muốn nói với mọi người, công xã chúng ta quyết định mở xưởng đồ khảm xà cừ!”
Câu nói này vừa thốt ra, xung quanh im lặng trong vài giây.
Nhưng rất nhanh đã có người không hiểu nên hỏi: “Bí thư Âu Dương, đồ khảm xà cừ là gì thế?”
Dường như Âu Dương Văn Khiên đã có chuẩn bị từ sớm, bảo Hạ Hải Sinh lấy một tác phẩm đồ khảm xà cừ từ trong văn phòng ra: “Đây là đồ khảm xà cừ, đồ thủ công mỹ nghệ được điêu khắc từ vỏ sò, công xã Phi Ngư của chúng ta gần biển, vỏ sò là tài nguyên thiên nhiên, nhặt không tốn một xu nào, đây là lợi thế lớn nhất của công xã chúng ta, hạng mục này do đồng chí Bạch Du đề xuất, bên cô ấy có hai thợ cả có kỹ thuật rất điêu luyện có thể dạy mọi người, hôm qua tôi đã nhận được phê chuẩn văn kiện xây xưởng, tức là chúng ta có thể xây dựng xưởng bất cứ lúc nào!”
Âu Dương Văn Khiên nói rất hào hứng, nhưng những người có mặt lại nhìn nhau, không có chút hứng thú nào.
TBC
Người đầu tiên lên tiếng là đội trưởng Hà: “Bí thư Âu Dương, không phải tôi dội gáo nước lạnh đâu, món đồ trong tay cậu trông đẹp đấy, nhưng đẹp đến mấy thì cũng chỉ là thứ làm từ vỏ sò, không ăn được cũng không dùng được, chẳng có tác dụng gì cả, sản xuất ra thứ như vậy thì làm sao mà có người mua được chứ?”
Đến lúc đó còn chưa nói tới tổn thất đâu!
Dù ông ta không nói thẳng ra, nhưng sự bất mãn đã thể hiện rõ mồn một trên khuôn mặt.
Không phải ông ta không coi Âu Dương Văn Khiên là bí thư, mà là anh ta thực sự không có gì đáng để người ta coi trọng cả. Làm ở vị trí này năm năm rồi, chẳng có chút thành tựu nào, còn khiến mọi người ngày càng nghèo đi!
Những công xã khác trồng cây ăn quả thành công thì mở xưởng đóng hộp, có nơi giỏi đánh bắt cá thì mở xưởng chế biến hải sản, còn có nơi trồng chè thì mở xưởng chè, nói chung là đủ loại, cuộc sống đều sung túc khiến người khác phải ghen tị!
Nhìn lại công xã Phi Ngư của họ, nuôi cá thì cá c.h.ế.t hết, nuôi ngọc trai thì chẳng nuôi được, trồng cây ăn quả thì cây không ra quả, mấy năm nay chẳng làm nên trò trống gì, còn lỗ vốn nhiều như vậy, anh ta còn mặt mũi nào để nói đến chuyện mở xưởng nữa?
Nói đến những hạng mục trước đây, dù thất bại nhưng ít ra cũng nghe có vẻ hợp lý, còn bây giờ thì ngày càng trở nên vô lý, thế mà lại mở xưởng đồ khảm xà cừ, không biết là anh ta bị nước vào đầu hay nghĩ mọi người cũng ngốc như anh ta, thứ đồ như vậy cho không ông ta cũng chẳng thèm lấy thì sao lại có người bỏ tiền ra mua được!
Tuy những người khác không kích động như đại đội trưởng Hà nhưng rõ ràng cũng không mấy lạc quan.
Âu Dương Văn Khiên đành phải nói ra những điều Bạch Du đã thuyết phục mình để thuyết phục mọi người, nhưng rõ ràng hiệu quả không mấy khả quan.
Vẫn là đại đội trưởng Hà: “Bí thư Âu Dương, tôi muốn hỏi là anh nói chính quyền huyện đã phê duyệt cho công xã chúng ta xây dựng xưởng, vậy cho tôi hỏi là vốn đã được cấp chưa?”
Theo như ông ta biết, hai năm qua Âu Dương Văn Khiên đã nộp không ít hạng mục nhưng đều bị bác bỏ, cho dù có được chấp thuận thì cũng không được hỗ trợ vốn, đó cũng là lý do tại sao đến nay công xã của họ vẫn chưa có sản nghiệp nào.
Ông ta rất tò mò không biết tại sao chính quyền huyện rác rưởi như vậy lại đột nhiên đồng ý cấp tiền.
“Mặc dù phía trên đã phê duyệt cho chúng ta xây dựng xưởng nhưng sẽ không hỗ trợ bất kỳ khoản tiền nào…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-691.html.]
Lời còn chưa nói hết đã bị sự kích động của đại đội trưởng Hà ngắt lời: “Cái gì? Không cấp vốn, vậy chúng ta lấy cái gì để xây xưởng? Chẳng lẽ bảo đội sản xuất của chúng tôi bỏ tiền ra à?”
Ông ta không làm đâu!
Hai đại đội trưởng của hai đội sản xuất khác nghe vậy cũng nhíu mày.
Âu Dương Văn Khiên vội lắc đầu: “Tất nhiên không phải để đội sản xuất của mọi người bỏ tiền ra, tôi định vay ngân hàng tám trăm đồng dưới danh nghĩa công xã…”
Anh ta chưa nói hết câu thì lại bị cắt ngang, vẫn là đại đội trường Hà: “Tám trăm đồng! Bí thư Âu Dương, một khoản tiền lớn như vậy cậu nói vay là vay, cậu có nghĩ đến cảm nhận của các xã viên không, lỡ như thất bại thì công xã chúng ta lấy gì trả đây?”
Âu Dương Văn Khiên: “Đại đội trưởng Hà, ông đừng kích động, nghe tôi nói từng điều một đã, đây là kế hoạch do đồng chí Bạch lập ra, bên trong có nói rõ ràng, ông xem trước đi.”
Đại đội trưởng Hà nhận lấy kế hoạch rồi cau mày, mãi không giãn ra.
Bạch Du không mở miệng giải thích hay thuyết phục.
Nhưng cô cũng hiểu rõ rằng tại sao công xã mãi không phát triển, một nguyên nhân trong đó chính là không đồng lòng, mà kẻ gây rối lớn nhất ở đây chính là đại đội trưởng Hà của thôn Hà gia.
Nếu muốn xưởng đồ khảm xà cừ hoạt động suôn sẻ thì phải đuổi người này đi, hoặc là khuất phục hoàn toàn người này, để sau này ông ta không dám gây sóng gió nữa.
Đương lúc Bạch Du tính toán xem phải xử lý đại đội trưởng Hà như thế nào thì thấy đại đội trưởng Hà đưa kế hoạch trả lại cho Âu Dương Văn Khiên: “Bí thư Âu Dương, kế hoạch tôi đã xem xong nhưng tôi vẫn giữ nguyên ý kiến trước đó, không thể xây dựng công xưởng đồ khảm xà cừ, hạng mục này không làm được, nếu như làm thì nhất định sẽ rất tổn thất!”
Hao tổn trước đó còn chưa đủ sao?
Gặp phải một bí thư như vậy, đội sản xuất của họ thật sự xui xẻo tám đời!
Âu Dương Văn Khiên hít sâu một hơi, nhìn ông ta nói: “Đại đội trưởng Hà, chuyện này tôi đã quyết định xong, công xưởng đồ khảm xà cừ nhất định phải làm!”
Bình thường Âu Dương Văn Khiên rất dễ nói chuyện, không hề có chút phong cách nhà quan nào, cũng vì anh ta vẫn chưa có thành tích gì nên trong lòng đại đội trưởng Hà rất coi thường anh ta.
Nhưng lúc này đối diện với ánh mắt kiên định và vẻ mặt nghiêm túc của Âu Dương Văn Khiên, thì lời phản đối của ông ta bỗng nghẹn lại trong cổ họng.
Âu Dương Văn Khiên nói: “Tôi biết mọi người mất lòng tin với tôi, trước là do tôi làm chưa đủ tốt, không dẫn dắt được các xã viên đi đến cuộc sống tốt đẹp, nhưng xin mọi người hãy tin tôi thêm một lần nữa, hạng mục này chắc chắn sẽ thành công!”
Mọi người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, đều không tỏ thái độ.
Sự im lặng thực ra đã thể hiện thái độ của họ.
Âu Dương Văn Khiên nghiến chặt răng nói: “Nếu như mọi người lo lắng công xã không có cách bồi thường sau lỗ vốn, vậy thì tôi sẽ lấy danh nghĩa cá nhân mượn khoản tiền này với ngân hàng, nếu như lỗ vốn thì là do một mình tôi gánh vác hậu quả, thế thì mọi người đã có thể yên tâm rồi chứ?”
Những người khác nghe nói như vậy, không khỏi đều có phần lộ vẻ cảm động.
Bí thư Âu Dương là một bí thư tốt, không ra oai, ăn cùng món với xã viên, ở cùng nơi với xã viên, anh ta là bí thư giản dị nhất trong phạm vi trăm dặm này.