Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 688

Cập nhật lúc: 2025-03-30 22:11:30
Lượt xem: 13

“Thuận Buồm Xuôi Gió” sau cùng được dùng kỹ thuật đơn giản nhất nhưng nó đặc biệt ở chỗ là toàn bộ khuôn mẫu được khảm nạm trong một cái mâm nhỏ màu trắng dáng tròn, khác với những tác phẩm lập thể trước. Mâm nhỏ màu trắng dáng tròn làm nền, một chiếc thuyền giương buồm chạy trên biển cả, tầng tầng lớp lớp bọt biển, chim Hải Âu bay lượn, còn có thể nhìn thấy cây bên bờ, bên cạnh còn dựng một dòng chữ… Thuận buồm xuôi gió.

Ba tác phẩm không giống nhau rất có tính đại diện, Bạch Du rất có lòng tin với những tác phẩm này, chỉ cần là người có mặt thì sẽ bị vẻ đẹp làm ngạc nhiên.

Đương nhiên là Bạch Du không cung cấp miễn phí cho công xã ba tác phẩm này, sau khi nhà máy mở, công xã phải mua lại với giá cả thỏa đáng.

Âu Dương Văn Khiên bày tỏ vẻ không có ý kiến lần nữa.

Anh ta không phải là người thích chiếm lợi, Bạch Du, thợ cả Ngũ và thợ Triệu đã bỏ số tiền lớn và tâm sức để chế tác ra những tác phẩm này, sao anh ta có thể không biết nhục không chịu bỏ ra một xu nào để chiếm thành của riêng chứ.

Sau khi bàn bạc xong tất cả mọi chuyện thì cũng đã tới giờ ăn trưa, Bạch Du định mời hai người ở lại ăn cơm.

Nào ngờ cô vừa mới lên tiếng, Âu Dương Văn Khiên đã kéo Hạ Hải Sinh đứng lên, nói rằng “Chúng tôi không đói, chúng tôi không đói chút nào”, sau đó vội chạy khỏi sân.

Hạ Hải Sinh bị kéo vừa đói vừa chạy, dáng vẻ vô cùng buồn cười.

Suýt chút nữa là Bạch Du đã cười ra tiếng.

Có người thấy hai người đàn ông chạy ra từ nhà Giang Lâm, trước đó cũng đã thấy Bạch Du tới nhà thợ cả Ngũ cùng với bọn họ, cảm thấy vô cùng tò mò.

Chẳng qua tò mò thì chỉ là tò mò nhưng cũng có người nghĩ không tốt, đầu tiên là Giang Lâm thật sự rất ưu tú, chỉ cần Bạch Du không ngu, chắc chắn sẽ không vứt bỏ Giang Lâm để chọn một người đàn ông không bằng anh, cuối cùng là đang giữa ban ngày ban mặt, bà Bạch và đứa nhỏ đều ở nhà, muốn làm bậy cũng không được.

Bởi vậy dù mọi người tò mò nhưng cũng không dám cho ý kiến.

Bà Bạch định giữ hai vị khách lại ăn cơm, nào ngờ bà còn chưa kịp lên tiếng thì hai người đã bỏ chạy không thấy đâu, không khỏi “Oán trách” Bạch Du không giữ người lại.

Bạch Du biết bà nội không oán trách mình thật lòng nên sẽ không để ở trong lòng.

Lúc ăn cơm, Bạch Du gắp hai miếng thịt cá chiên vàng bỏ vào miệng, thịt cá có vị rất ngon, để lại dư vị vô tận cho người ăn: “Bà nội, một trong hai người kia là bí thư của công xã Phi Ngư, người còn lại là cháu trai bí thư, lần này tới là để đàm phán về chuyện hợp tác nhà máy đồ khảm xà cừ với chúa, những việc sơ bộ đã được xác định, có thể sau này cháu sẽ càng thêm bận rộn, còn phải làm phiền bà nội chăm sóc hai đứa nhỏ giúp cháu, cực cho bà nội rồi ạ.”

Nói xong cô gắp một miếng thịt ở phần bụng cá đặt vào chén của bà nội, chỗ ngon nhất của món cá nằm ở phần thịt này, trước đây khi còn ở thủ đô, bà nội luôn chừa cho cô ăn, giờ đổi lại là cô gắp cho bà nội ăn.

Bà Bạch không chịu ăn miếng thịt ngon nhất kia một mình, bà gắp để vào trong chén của cô nhóc và Niệm Niệm: “Bà nội không cực, đổi lại là cháu phải chú ý sức khỏe, sau khi trở về thành phố Quảng, cháu có thể cân bằng hai việc không? Có làm chậm trễ việc học không?”

Bạch Du cẩn thận lựa xương cá ra giúp cô nhóc và Niệm Niệm, cô lắc đầu nói: “Không chậm trễ, cháu sẽ cố gắng cân bằng tốt.”

Bà Bạch: “Có thể căn bằng tốt là được, cháu không cần phải lo lắng chuyện trong nhà, mọi chuyện đã có bà nội lo.”

“Bà nội là tốt nhất.”

Bạch Du vươn đầu qua, cạ vào bờ vai của bà nội, giống như một con mèo con đang làm nũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-688.html.]

Cô nhóc thấy thế, đôi mắt to tròn đảo vòng rồi bắt chước theo cô: “Bà cố là tốt nhất!”

Niệm Niệm thấy thế, vội buông đũa trong tay xuống: “Bà cố là tốt nhất!”

“Hahaha… Sao các cháu lại giống mấy con khỉ con thế.”

Bà Bạch cười tươi tới mức vết nhăn hai bên mắt dồn lại thành hai đóa hoa, rõ ràng là rất vui.

Mặc dù cô nhóc không biết bà cố đang cười vì điều gì nhưng cô bé cũng cười khúc khích theo, bên ngoài phòng ánh mặt trời sáng rực rỡ, bên trong phòng là tiếng cười nói ấm áp.

Sau khi cơm nước xong xuôi, Bạch Du đi kiếm Phùng Chiêu Đệ.

Cả nhà Phùng Chiêu Đệ vốn ở trong căn cứ Hải quân nhưng kể từ khi cha cô ấy bị đuổi khỏi quân đội, cả nhà cô ấy cũng không còn tư cách để ở lại khu người nhà quân nhân, giờ cả nhà cô ấy đang ở trong một đội sản xuất cách căn cứ Hải quân không xa, thuê một căn nhà của người khác, một tháng một đồng.

Tiền thuê không đắt nhưng đối với Phùng Chiêu Đệ đang không có việc làm mà nói thì đây là một khoản chi không nhỏ.

Bạch Du đạp xe đạp hỏi mọi người đường vào nhà họ Phùng, mặc dù đã nghĩ tới tình cảnh nhà họ Phùng không được tốt nhưng sau khi thấy, cô vẫn có chút ngạc nhiên.

Hai căn nhà tranh rách rưới, trong đó có một căn nhà bị bão thổi sập, vừa được sửa chữa vào gần đây nhưng dáng vẻ vẫn không vững chắc, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, khiến người nhìn sợ khiếp vía.

Trước cửa có một người phụ nữ đã có chồng đang ngồi, mái tóc thưa thớt của người phụ nữ đã có chồng được búi lên bằng dây thừng, lộ ra cái trán trụi lủi đầy nếp nhăn, sắc mặt tái nhợt, đôi gò má lõm vào trong, dáng vẻ bệnh nặng vẫn chưa khôi phục lại, cơ thể một mét năm mấy ngồi trên ghế đẩu, nhìn từ xa trông rất nhỏ gầy.

Đó là mẹ của Phùng Chiêu Đệ, trước đây cô đã gặp bà ấy vài lần, sau khi xảy ra chuyện cô cũng đã tới nhà họ Phùng thăm đối phương vài lần, kể từ sau khi cô tới thành phố Quảng để đi học thì không còn gặp đối phương nữa.

Không ngờ đã lâu không gặp mà sức khỏe của bà ấy vẫn chưa khôi phục lại nhưng trạng thái tinh thần không tệ, so sánh dáng vẻ như tro nguội lúc trước, ít nhất là giờ trong mắt bà ấy có thêm vài phần sức sống.

Bé gái ngồi bên cạnh người phụ nữ nhìn thấy Bạch Du trước, cô bé dùng tay vỗ đùi mẹ: “Mẹ ơi, mau nhìn kìa.”

Mã Tú Lan ngẩng đầu lên, vừa thấy Bạch Du là run lên, ngay sau đó là nở nụ cười: “Đồng chí Bạch, sao cháu lại tới đây? Cháu tới kiếm Chiêu Đệ à?”

Bạch Du xuống xe đạp, tiện tay xách đồ ăn lót dạ và trái cây từ trên tay lái xuống, cô đưa cho bà ấy rồi nói: “Đúng ạ, cháu tới kiếm Chiêu Đệ, cô ấy có ở nhà không ạ?”

Mã Tú Lan thấy cô xách đồ tới cho nhà mình, bà ấy liên tục xua tay đầy lo sợ: “Không được, không được, nhà thím không thể nhận đồ đắt tiền như vậy, ngày thường nhà thím đã được đồng chí Bạch giúp đỡ rất nhiều rồi, nhà thím không thể nhận những thứ này!”

Ba cô em gái của Phùng Chiêu Đệ đứng ở bên cạnh, nhìn chằm chằm những món đồ trong tay Bạch Du, trong mắt tràn đầy sự khát vọng, đứa nhỏ nhất còn không biết cách che giấu khát vọng, nuốt nước miếng liên tục.

Cho dù là vậy, mấy đứa nhỏ cũng không quấy đòi ăn, rõ ràng là được dạy rất tốt, người nghèo không đáng sợ, đáng sợ là chí ngắn, để mặc bản thân mục nát trong bùn nát.

Bạch Du lấy đồ ăn lót dạ ra, đặt vào trong tay từng ba đứa bé gái: “Cầm đi, đồ ăn mua là để ăn.”

TBC

Mấy bé gái nhìn về phía mẹ, sau khi nhận được sự đồng ý của mẹ thì mới sôi nổi ngỏ lời cảm ơn: “Chúng em cảm ơn chị Bạch!”

Sau đó ăn ngấu nghiến, hai đứa lớn còn được, trước đây khi Phùng Chiêu Đệ còn làm việc ở nhà khách, cô ấy sẽ lén mua chút đồ ăn mang về cho các cô bé nhưng đứa nhỏ nhất chưa từng ăn mấy món đồ ăn lót dạ bao giờ. Lúc này vẫn ăn không ngừng, ăn vô cùng gấp, sau khi ăn xong còn l.i.ế.m ngón tay, vẻ mặt chưa thỏa mãn.

Loading...