Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 681

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:29:07
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Văn phòng im lặng như tờ.

Một tiếng “ầm”.

Giang Lâm đ.ấ.m mạnh vào bàn làm việc trước mặt: "Năm ngày trước không thể ra khơi, vậy mấy ngày nay thì sao, chẳng lẽ cũng không thể ra khơi sao?"

Ủy viên chính trị Tôn cũng lớn giọng hơn: "Giang Lâm, bình tĩnh lại cho tôi! Cậu tưởng mọi người không muốn ra khơi sao? Ngay sau khi nhận được tin của Cát Đại Xuyên, tổ chức đã sắp xếp người ra khơi nhưng gió quá lớn, đã mấy lần làm lật thuyền, mấy đồng chí suýt c.h.ế.t đuối ngoài biển, mấy ngày nay mọi người cũng đang cố gắng nhưng gió vẫn rất mạnh..."

Nói đến câu cuối cùng, ủy viên chính trị Tôn nghẹn ngào không nói nên lời.

Không ai mong muốn chuyện như vậy xảy ra nhưng bão đã kéo dài năm ngày, căn bản không thể ra khơi được.

Giang Lâm vẫn không tin: "Có lẽ Đại Xuyên vẫn còn sống, có lẽ cậu ấy chỉ ngất đi, trước khi chưa gặp được người, sao có thể khẳng định cậu ấy đã hy sinh?"

Ủy viên chính trị Tôn siết tay: "Theo lời cậu ấy nói thì ruột cậu ấy bị đ.â.m thủng, trên đảo không có thứ gì để cầm máu..."

Hơn ai hết, ông ấy mong Cát Đại Xuyên vẫn còn sống nhưng rõ ràng là điều đó không thể.

Trên đảo không có bác sĩ, đã năm ngày trôi qua, hơn nữa bộ đàm vẫn không có bất kỳ hồi âm nào, trong tình huống này, họ chỉ có thể nghĩ đến trường hợp xấu nhất.

Ủy viên chính trị Tôn: "Nếu cậu không thể đi, tôi có thể gọi người khác..."

Lời còn chưa dứt đã bị Giang Lâm cắt ngang: "Tôi đi."

"Tôi sẽ đích thân đi đón Đại Xuyên về."

Giang Lâm bước ra khỏi văn phòng ủy viên chính trị Tôn, đang định về nhà thay quần áo, anh muốn mang dáng vẻ tươm tất đi đón Cát Đại Xuyên, nhưng bước chân lại bất giác đi về hướng khác.

Tới khi anh phản ứng lại thì phát hiện mình đang đứng bên ngoài ký túc xá nơi Cát Đại Xuyên từng sống.

Ký túc xá vẫn là ký túc xá cũ kia nhưng những người bên trong đã thay đổi.

Giang Lâm nhìn ký túc xá hồi lâu, không nhúc nhích.

Mãi đến khi Tạ Húc Đông đi tới, đặt tay lên vai anh: "Giang Lâm, cậu đang nhìn gì thế? Ký túc xá này có gì mà nhìn vậy?"

Giang Lâm không nói gì.

Tạ Húc Đông cũng không để ý nhiều, dù sao bình thường anh cũng im như thóc.

Anh ấy nhìn theo ánh mắt của Giang Lâm về phía ký túc xá, đột nhiên thở dài: “Không biết Đại Xuyên thế nào rồi? Sao cứ cố chấp chạy tới đảo làm gì? Trước kia ở cùng cậu ấy, tên đó thích nhất là nằm trong chăn đánh rắm. Hồi đó tôi ghét cậu ấy lắm, nhưng giờ xa thì lại nhớ, không biết khi nào ba chúng ta có thể tụ họp.”

Giang Lâm dừng một chút, nói: "Không có cơ hội đâu."

Tạ Húc Đông còn chưa phát hiện ra anh có gì không ổn, cười đùa: "Bây giờ mọi người đều bàn tán là cậu bị viêm khí quản đấy, cứ có thời gian là chạy về nhà..."

Nhưng anh ấy còn chưa nói xong đã bị Giang Lâm ngắt lời: "Đại Xuyên hi sinh rồi."

Nụ cười của Tạ Húc Đông cứng lại, hồi lâu mới nói với giọng khó tin: "Cậu, cậu vừa mới nói cái gì? Tại sao Đại Xuyên lại hi sinh? Cậu đang đùa tôi phải không? Tôi nói cho cậu biết, đùa kiểu này chẳng vui chút nào!"

Giang Lâm quay đầu nhìn anh ấy, mắt đỏ ngầu: “Xưa nay tôi chưa bao giờ nói đùa mấy chuyện như vậy.”

Nói xong anh quay người đi về nhà.

Tạ Húc Đông sửng sốt một lát rồi mới đuổi theo, giọng nói có vẻ run rẩy: "Rốt cuộc là xảy ra gì vậy? Đại Xuyên đang yên đang lành, tại sao lại... Hi sinh?"

“Uỷ viên chính trị nói, có người đã lợi dụng cơn bão, trốn theo tàu lên đảo. Trong lúc đánh nhau Đại Xuyên đã bị thương, bây giờ tôi sẽ quay về thay quần áo sạch sẽ, sau đó sẽ đón Đại Xuyên về.”

Mắt Tạ Húc Đông chua xót như có muối rơi vào: "Tôi... tôi đi cùng cậu đón cậu ấy!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-681.html.]

Bạch Du lê cái thân mệt mỏi từ tiệm cơm về, mấy ngày nay cô và chị Lôi đều phụ nấu ăn cho tiệm cơm. Chẳng trách lúc đầu chị Lôi không đồng ý cho cô đi, nấu cơm cho tập thể quả thật rất mệt.

Mỗi ngày trước khi trời sáng, cô đều đến giúp việc, sau đó bắt đầu làm bữa sáng, làm xong bữa sáng thì sẽ nghỉ ngơi để ăn, rồi bắt đầu chuẩn bị bữa trưa, không chỉ cho các cán bộ và chiến sĩ, còn cho những người mất đi người thân trong cơn bão. Những ngày này họ phải nấu mấy trăm nồi thức ăn.

Cánh tay của cô như đang treo hai quả tạ nặng trịch, cái eo cũng nhức chịu không nổi. Cũng may là kể từ ngày mai sẽ không cần tới đó nữa, giờ cô chỉ muốn mau chóng quay về tắm rửa rồi ngủ một giấc cho hết ngày.

Trong nhà yên tĩnh, không biết bà đã đưa cô nhóc và Niệm Niệm đi đâu, Bạch Du lê đôi chân sưng tấy vào bếp, vừa rót cho mình một ly nước thì Giang Lâm đã về.

"Sao hôm nay anh về sớm thế?"

Giang Lâm không trả lời, anh đi thẳng đến bên cạnh cô rồi đột nhiên ôm lấy eo cô, ôm rất chặt.

Bạch Du lập tức phát hiện ra anh có gì không ổn: "Xảy ra chuyện gì thế?"

Giọng nói nghẹn ngào của Giang Lâm vang lên bên cổ cô: “Đại Xuyên đi rồi.”

Bạch Du sửng sốt, giọng nói không khống chế được mà run run: "Ý của anh là Đại Xuyên không còn nữa?"

Sẽ không như cô nghĩ chứ?

Nhưng sao lại thế được? Cách đây không lâu còn nghe nói Cát Đại Xuyên đã lập được công lớn mà, vì sao mất một cách đột ngột như vậy?

Giang Lâm nói cho cô biết sự tình, sau đó nói: “Giờ anh đi thay quần áo, sau đó đến đảo Khai Vân đón Đại Xuyên.”

Mất một lúc lâu Bạch Du mới hoàn hồn, thốt ra một chữ từ trong cổ họng khô khốc: "Được."

Sau đó hai người không nói gì nữa, Giang Lâm đi tắm rửa thay quần áo, còn Bạch Du thì ngồi trên chiếc ghế đẩu trong bếp, nước mắt không nén được rơi lã chã.

Tại sao lại như thế?

Cát Đại Xuyên còn trẻ như vậy, vì sao lại đột ngột qua đời?

Bạch Du ngồi trong bếp hồi lâu, Giang Lâm đi lúc nào cô cũng không biết.

Bà Bạch về cháu gái mình như thế thì giật nảy mình, còn tưởng có chuyện gì đó xảy ra, sau khi biết chuyện của Cát Đại Xuyên, bà cũng rơi nước mắt, than thở thế sự vô thường.

Giang Lâm, Tạ Húc Đông và hai ngư dân đi thuyền đến đảo Khai Vân. Mặc dù sức bão đã yếu đi nhiều nhưng sóng trên biển vẫn rất lớn, nếu ngư dân đi cùng không có đủ kinh nghiệm thì rất có thể họ đã bị hất xuống biển rồi.

Toàn bộ quá trình đều rất nguy hiểm. Khi đến đảo Khai Vân, quần áo của mọi người đều bị sóng biển dội ướt hết.

Đây cũng là lần đầu tiên Giang Lâm và Tạ Húc Đông đến đảo hoang Khai Vân này. Khi nhìn thấy khung cảnh xung quanh, họ lại im lặng.

Trên đảo không có một ngọn cỏ nào, núi đá lởm chởm, lối đi duy nhất dẫn đến doanh trại cũng gập ghềnh. Lúc này, trên đảo đang cực kỳ yên lặng, không nhìn thấy bóng người nào, điều đó cũng đồng nghĩa với việc hy vọng cuối cùng của họ đã tan vỡ.

Giang Lâm dẫn đầu, chạy như điên về phía doanh trại, theo sau là Tạ Húc Đông.

Khi họ leo lên bậc cuối cùng, một t.h.i t.h.ể nằm úp sấp đập vào mắt họ. Dáng người thấp bé, trông cao chưa đến 1m65.

Cả hai cùng lúc thở phào một hơi.

Nhưng sau khi vào phòng, hơi thở chợt nghẹn lại trong lồng ngực, như thể bị rắn độc cắn vào cổ họng làm cho ngạt thở.

Họ nhìn thấy Cát Đại Xuyên nằm trên mặt đất, cơ thể và mặt đất đều nhuộm đỏ màu máu. Đôi mắt của Cát Đại Xuyên đang nhìn chằm chằm vào tấm sắt cách đó một gang tay, anh ấy đã tắt thở từ lâu.

"Đại Xuyên! Đại Xuyên, cậu tỉnh đi!"

TBC

Tạ Húc Đông đau đớn hét lên, lao tới ôm lấy t.h.i t.h.ể Cát Đại Xuyên lay lay, như thể làm như vậy sẽ có thể đánh thức anh ấy.

Giang Lâm nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh.

Đồ đạc trong phòng rất đơn giản, một cái giường, một cái bàn, trên bàn có một ngọn đèn dầu chưa thắp, trong phòng nồng nặc mùi hôi thối, trong góc có một người đàn ông to cao đang co ro, hai tay hai chân bị trói, miệng bị nhét tất.

Loading...