Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 676

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:58
Lượt xem: 15

Lều thứ nhất không có người, lều thứ hai cũng không có người, tới lều thứ ba, lều thứ tư...

Lúc đến lều thứ sáu, cuối cùng anh ấy cũng nhận ra có gì đó không ổn, bên trong đang có tiếng nói chuyện…

Một giọng the thé phàn nàn: "Không biết đại ca nghĩ gì mà lại bảo chúng ta đến đây trong cái thời tiết. Gió mạnh quá, vừa rồi suýt nữa tôi đã ngã c.h.ế.t rồi!"

Một giọng khác nghe có vẻ mạnh mẽ hơn nhiều: “Đại ca cố ý bảo chúng ta đến đây vào lúc này đấy, nếu không phải đang có bão lớn, sau này còn có cơ hội lên đảo sao?”

Giọng nói the thé kia vang lên: "Vậy bây giờ phải làm sao? Vừa ra ngoài đã bị gió thổi bay, đứng cũng không vững, sao có thể g.i.ế.c người được chứ?"

Giọng nói mạnh mẽ dừng lại một chút rồi nói: "Vậy anh đợi ở đây đi, tôi đi qua thám thính xung quanh xem sao."

"Được!"

"Đệt!"

Cát Đại Xuyên thầm chửi tục. Anh ấy tính tới tính lui cũng chưa từng nghĩ đến việc sẽ có người tới g.i.ế.c mình.

Anh ấy nhớ ra cách đây không lâu mình đã phát hiện một chiếc thuyền xâm nhập trái phép, vì thế đã lập tức báo cáo tình hình cho tổ chức. Chiếc thuyền xâm nhập trái phép đó đã bị chặn lại thành công, nhưng chiếc thuyền kia không chở người bình thường mà là một nhóm trộm đồ cổ. Trong đó có rất nhiều tác phẩm nổi tiếng, tác phẩm nghệ thuật cung đình, đồ đồng và đồ sứ, v.v. Nếu những thứ này thực sự bị buôn lậu ra ngoài thì đó sẽ là một tổn thất to lớn không thể bù đắp được của quốc gia.

Thông báo kịp thời của anh ấy đã ngăn chặn thành công tổn thất này, khiến những kẻ phản quốc đó mất cả vốn lẫn lời.

Sau đó, tổ chức đã tìm hiểu ngọn ngành và tiêu diệt hang ổ của đám phản quốc. Tổ chức cũng khen ngợi và thưởng cho anh ấy. Cứ tưởng chuyện đến đó là kết thúc, không ngờ đám thỏ khôn lại có ba hang, tổ chức chỉ xóa sổ được một phần. Đối phương không những không bị đánh cho sợ mà còn càn quét dữ dội hơn, muốn lợi dụng cơn bão để g.i.ế.c mình!

Đối phương đã hao tâm tổn trí nhiều như vậy, chỉ sợ đằng sau còn có âm mưu khác, dù thế nào anh ấy cũng không thể cho bọn chúng thành công!

Cổ họng Cát Đại Xuyên khô khốc vì căng thẳng, như thể đó là một chiếc đồng hồ thiếu dầu, khô đến mức không thể chạy được.

Anh ấy nuốt nước bọt, nghĩ xem nên làm gì tiếp theo.

Dựa vào âm thanh thì bên trong chắc chắn chỉ có hai người. Có một người thấp bé, tiếng hét đau đớn vừa rồi rất có thể là do tên thấp bé gây ra. Người còn lại to cao hơn, có lẽ sức lực cũng rất mạnh, hẳn là người cầm đầu.

Hiện tại tên to cao đang đi bắt mình, mình có thể dùng kế xử lí cái khó trước cái dễ sau, giải quyết tên cao lớn trước, sau đó chỉ còn tên thấp bé bên trong thì không còn gì phải sợ cả.

Anh ấy áp tai vào tường, nghe thấy tiếng cửa mở từ trong nhà, anh ấy vội vàng bọc hậu ở bên ngoài một cách lặng lẽ.

Gió thật sự quá mạnh, cái cây nhỏ anh ấy vừa trồng đã bị gió thổi bật gốc. “Rầm rầm” một tiếng, không biết có cái gì bị thổi bay và đập vào tường, phát ra tiếng động cực lớn.

TBC

Cát Đại Xuyên cố gắng tiến về phía trước trong cơn gió dữ, nhiều lần suýt bị đồ đập vào đầu.

Người đàn ông to cao mò mẫm đi đến cửa doanh trại nơi anh ấy ở, đang định phá cửa vào thì Cát Đại Xuyên đã giơ côn sắt trong tay lên và đánh vào cổ người kia.

Tên to cao kêu lên một tiếng đau đớn rồi ngã xuống.

Sau khi xử lý xong tên cao lớn, anh ấy không dám chậm trễ, quay người lại định đi tìm thấp bé, nhưng đúng lúc lại nghe thấy một tiếng “phập”, bụng của anh ấy tự dưng đau nhói.

Anh ấy nhìn xuống thì thấy có một con d.a.o đã đ.â.m thẳng vào bụng mình từ phía sau, làm thủng một lỗ trên bụng, m.á.u trào ra điên cuồng như vòi nước đang mở.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-676.html.]

Cát Đại Xuyên không để ý đến vết thương của mình, quay người liều mạng với người phía sau.

Anh ấy tính sai rồi.

Anh ấy cho rằng trong hai người một cao một thấp này, người thấp sẽ không chịu được gió mạnh nên trong thời gian ngắn sẽ không ra ngoài, nhưng không ngờ tên thấp bé lại xảo quyệt như vậy.

Anh ấy nghĩ mình là chim sẻ, nhưng không nghĩ tên thấp bé đã theo sát mình, trở thành người bắt chim sẻ từ lúc nào.

Nhưng bất kể tên đó là ai, hôm nay anh ấy cũng sẽ xử lí được đối phương!

Sau một hồi giằng co, tên thấp bé đã nằm trên vũng máu, không còn thở nữa.

Cát Đại Xuyên nhìn người c.h.ế.t trên mặt đất, đôi mắt mở to, con ngươi gần như lồi ra khỏi hốc mắt.

Giết người rồi!

Anh ấy g.i.ế.c người!

Anh ấy đã g.i.ế.c người!

Cát Đại Xuyên cảm thấy cổ họng như bị thứ gì chặn lại, khiến anh ấy không thể thở nổi.

Anh ấy còn cảm thấy buồn nôn, dạ dày đau quặn lại.

Không biết đã ngơ ngác bao lâu, anh ấy buộc mình phải bình tĩnh lại, sau đó đi vào nhà tìm hai sợi dây thừng, trói tay chân tên to cao đang bất tỉnh rồi cuộn tất lại nhét vào miệng của tên đó.

Làm xong hết thảy, anh ấy mới nhớ đến việc phải xử lý vết thương ở bụng.

Trên đảo có thuốc trị thương cơ bản có thể xử lí vết thương, nhưng vết thương lần này của anh ấy quá nghiêm trọng, ruột đều bị kéo ra, có làm thế nào cũng không cầm m.á.u được.

Cát Đại Xuyên nhìn m.á.u không ngừng tuôn ra, thế mà lại từ từ bình tĩnh lại.

Bước chân anh ấy loạng choạng, phải vịn vào bàn mới đứng dậy được, sau đó thắp đèn dầu rồi lấy sổ và bút ra, ghi lại chi tiết chuyện xảy ra ngày hôm nay vào nhật ký tuần tra ven biển.

Viết xong, anh ấy tìm một chiếc chậu sắt rồi lấy ra mười mấy bức thư từ dưới gầm giường.

Tất cả mấy bức này đều được viết sau khi anh ấy đến đảo Khai Vân. Người nhận đều cùng một người, nhưng những bức thư đó mãi mãi sẽ không có cơ hội được gửi đi.

Anh ấy cầm một lá thư lên và từ từ mở ra…

"Tuyết à, trước đây anh đã đến thủ đô để gặp em, nhưng em không phát hiện ra anh đã đến. Nhìn thấy em sống hạnh phúc như thế, anh không còn gì phải tiếc nuối. Anh ta tốt như vậy, có thể mang đến cho em hạnh phúc mà anh không thể làm được. Nhưng anh rất ghen tị, ghen tị vì anh ta có thể có được một người tuyệt vời như em, ghen tị vì anh ta luôn có thể ở bên cạnh em... Anh cảm thấy mình thật đáng khinh.”

"Tuyết à, anh đã đến đảo Khai Vân. Nơi đây chẳng có gì cả, không có nước, không có điện, không thức ăn, cỏ mọc um tùm, môi trường còn khắc nghiệt hơn anh tưởng. Hàng đêm anh đều nghe thấy tiếng chuột cắn xé đồ đạc. Em sẽ không bao giờ biết, đêm đầu tiên anh đã sợ đến mức không dám nhắm mắt lại, anh đã ngắm ảnh của em tới hừng đông. Nếu không có tấm ảnh đó chống đỡ anh, anh đã không chịu nổi từ lâu rồi..."

“Tuyết à, hôm nay trời rất đẹp, trên đảo có bảy tám doanh trại cũ. Do bị nắng nóng và gió biển ăn mòn nên tường và cửa đều bị hư hỏng nặng, anh quyết định sau này sẽ sửa lại mỗi ngày một chút. Lỡ như ngày nào đó có người tới đây, có lẽ doanh trại này còn có thể sử dụng được, anh ước có một ngày em sẽ tới đây, anh lại nằm mơ rồi…”

"Tuyết à, đêm qua anh đã mơ thấy em. Trong giấc mơ, em khóc vì bị mất đồng hồ. Khi tỉnh dậy, anh đã nhờ người mua một chiếc đồng hồ Longines. Chiếc đồng hồ ấy giống hệt chiếc trong mơ. Mọi người đều nói anh vắt cổ chày ra nước, anh thực sự rất keo kiệt. Hoàn cảnh trưởng thành khiến anh luôn bất an, chỉ có tiết kiệm tiền mới mang lại cho anh cảm giác an toàn. Nhưng sau khi gặp em, anh phát hiện so với việc tiết kiệm, em càng mang lại cho anh cảm giác an toàn hơn. Nhưng chiếc đồng hồ này sẽ không bao giờ có cơ hội được gửi đi nữa…”

"Tuyết à, anh đã lập công lớn, do đó tổ chức đã thưởng cho anh một cái radio, sau này anh sẽ không cô đơn nữa, anh có thể nghe được tin tức thời sự qua radio, cũng có thể nghe được tiếng người. Môi trường trên đảo Khai Vân khắc nghiệt lắm. Mùa hè sức nóng mặt trời có thể đốt cháy một lớp da, gió biển vào mùa đông có thể thổi nát mặt. Lần trước có bão, vật tư không thể chở đến được. Anh ăn sạch đồ ăn, cuối cùng phải đào hàu để ăn, vì củi cũng hết nên chỉ có thể nuốt hàu sống thôi. Chắc em chưa ăn thử hàu sống bao giờ nhỉ, nhưng anh hi vọng cả đời em cũng không cơ hội thử nó, khó nuốt lắm, song mấy chuyện khổ cực này anh có thể chịu đựng được. Điều duy nhất anh không thể chịu nổi là không có ai để nói chuyện. Mỗi ngày, mỗi giờ, anh đều phải đối mặt với biển cả mênh mông. Nếu có em ở đây thì tốt rồi. Không, nơi khổ sở như này tốt nhất em đừng bao giờ đến..."

Loading...