Đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để suy nghĩ, nếu đổi lại là Giang Lâm không nói cho cô nghe mọi chuyện, tự mình gánh vác khi gặp nguy hiểm, sau đó cô biết chuyện của anh từ một người khác, chắc chắn cô cũng sẽ cảm thấy khó chịu.
Giang Lâm vươn tay ôm lấy cô: “Em không cần phải nói xin lỗi, anh chỉ muốn nói cho em biết rằng anh là người mà em có thể dựa vào, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi nào.”
Bạch Du hôn lên cái cằm của anh: “Ừ, em biết rồi.”
Hơi thở của Giang Lâm trở nên nặng nề trong nháy mắt.
Cô nhóc chìm trong giấc mộng được ôm vào cái nôi lần nữa, trong phòng truyền tới tiếng động làm trái tim người ta đập nhanh.
***
Hôm sau, Tôn Tường Vy xách một đống mề vịt qua, một phần cho Bạch Du, một phần khác là nhờ Bạch Du “tiện tay” làm giúp cô ta.
Đúng lúc đầu bếp Diêu cho cô một ít măng chua tự ướp, Bạch Du nghĩ vừa hay làm được món mề vịt xào măng chua.
Cô dùng d.a.o khứa mề vịt thành hình bông hoa, sau khi cắt gọn thì dùng nước cọ rửa sạch sẽ, ráo nước rồi thì thêm hành, nước gừng, rượu nấu ăn, bột tiêu, xì dầu nhạt màu, trộn đều rồi để thấm gia vị khoảng mười phút. Cô cắt măng chua thành miếng, cắt thêm vài trái ớt ngâm giấm và ớt đũa xanh đỏ, sau đó đổ dầu vào chảo rồi xào mề vịt, xào cho tới khi chín khoảng tám chín phần vớt lên để sang một bên, bắt thêm một nồi chảo nóng rồi bỏ hành, gừng, tỏi, ớt ngâm giấm làm bùng nổ mùi thơm, tiếp theo đổ măng chua vào rồi xào lăn.
Trong nháy mắt mùi chua xen lẫn mùi cay thơm tràn ngập toàn bộ phòng bếp, Bạch Du không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Cuối cùng cô đổ mề vịt và ớt đũa xanh đỏ vào, thêm dầu, ít đường trắng và xì dầu nhạt màu, đảo trên lửa lớn vài lần là có thể cho ra đĩa.
Mùi thơm bay ra phòng bếp, gia đình quân nhân bên cạnh nhanh tay lẹ mắt đóng sầm cửa chính và cửa sổ.
Nguy hiểm thật, may mà động tác của các cô ấy rất nhanh!
Suýt chút nữa là để mùi thơm bay vào trong nhà, nếu thật sự như vậy thì đám trẻ trong nhà sẽ tiếp tục quấy.
Trước đây Bạch Du ở nhà nấu ăn mỗi ngày, ngày nào đám trẻ cũng quấy, sau khi Bạch Du lên thành phố Quảng để học đại học, lúc này đám trẻ mới yên tĩnh, nào ngờ khi được nghỉ hè, cô vừa về tới là đã bắt đầu nấu ăn.
Hu hu hu, ngày nào cũng chỉ ngửi được chứ không ăn được, cảm giác đau khổ này có ai thấu đâu.
Người ngoài cảm thấy đau khổ, còn Tôn Tường Vy lại cảm thấy phấn khích, suýt chút nữa là nước miếng đã chảy đầy đất: “Nếu tớ là đàn ông, chắc chắn mìnhtớ sẽ cạnh tranh với Giang Lâm!”
Không chờ Bạch Du trả lời, bên ngoài đã truyền tới một loạt tiếng gõ cửa.
Bởi vì cửa gỗ không có khóa nên chỉ gõ vài lần đã bị người ta đẩy ra, bác gái cả của Tôn Tường Vy bước vào với khuôn mặt đỏ lừ: “Bác biết ngay là cháu đang ở đây mà, cái con nhỏ này, cháu đã làm mẹ rồi mà không thèm quan tâm tới hai đứa nhỏ, ngày nào cũng chỉ biết ăn ăn ăn.”
Tôn Tường Vy cho rằng hai đứa nhỏ đã xảy ra chuyện theo bản năng: “Đôi anh em Cẩu Đản và Dương Đản lại gây rắc rối rồi ạ? Chốc nữa khi cháu về sẽ đánh bọn nó!”
Bạch Du: “...”
Bác gái cả của Tôn Tường Vy gắt lên: “Nói bậy bạ gì đấy! Hai đứa nhỏ rất ngoan, còn cháu, không quan tâm con cái, có thành tích thi đại học cũng không biết. Này, đây là thành tích của cháu, bác trai của cháu đã chép lại rồi đây.”
Tôn Tường Vy vỗ đầu của mình một cái: “Đúng rồi, hôm nay có thành tích thi đại học, sao cháu lại quên mất chuyện này được chứ!”
Bác gái cả: “Cháu ngoài ăn ra thì nhớ được gì?”
Tôn Tường Vy thè lưỡi, vươn tay nhận lấy tờ giấy bác gái cả đưa qua.
Bạch Du nghe đã có điểm số thi đại học, sau khi đổ thức ăn từ trong chảo ra, cô lau tay rồi cũng bước ra: “Có thành tích thi vào đại học rồi à? Cậu thi được bao nhiêu điểm?”
“...”
Tôn Tường Vy không trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-674.html.]
Bạch Du nghĩ rằng cô ta thi không được tốt nên bước tới nhìn thoáng qua, cô sửng sốt.
Không nhiều không ít, vừa đủ 250 điểm.
Điểm số này… Khó trách Tôn Tường Vy lại không nói lời nào, suýt chút nữa là Bạch Du đã bật cười.
Tôn Tường Vy lấy lại tinh thần, tức tới cắn răng: “Tại sao lại thi được điểm số này? Hơn một điểm, thiếu một điểm cũng được, 250 điểm, điểm số như vậy thì bảo mình sau này nói chuyện với người ta thế nào đây?”
Bác gái cả nghe vậy cũng không nhịn cười được: “Trái lại là bác thấy điểm số này và cháu rất giống nhau, cháu đừng chê, bác nghe bác trai của cháu nói là nhiêu đây điểm đủ điểm chuẩn trúng tuyển vào trường đại học. Chốc nữa cháu nói với người nhà một tiếng, đừng để mọi người phải lo lắng.”
Tôn Tường Vy dạ vâng, bác gái cả nói xong thì rời khỏi.
Bạch Du biết Tôn Tường Vy đã trúng tuyển vào trường đại học, cô vội chúc mừng cô ta: “Thật lòng chúc mừng cậu, cậu đăng ký chuyên ngành nào vậy?”
Tôn Tường Vy gãi đầu một cái: “Cậu biết tớ mà, chắc chắn là tớ rất tệ về khoản thủy lợi, thủy điện, công nghiệp hóa chất, cơ giới, còn ngoại ngữ, nó biết tớ chứ tớ thì không nên tớ đã chọn chuyên ngành đơn giản nhất.”
Bạch Du nhíu mày: “Chuyên ngành gì?”
Tôn Tường Vy: “Tiếng Trung! Có phải tớ rất giỏi không, cậu nghĩ thử xem, ngày nào chúng ta cũng sử dụng tiếng Trung, chắc chắn rất dễ, tớ là người không có chí lớn, tớ chỉ muốn có một cái bằng mà thôi.”
“...”
Bạch Du không biết nói thế nào cho phải, cô muốn nói ngành ngôn ngữ Trung không dễ một chút nào, các ghi chép lịch sử tổng quát, tư tưởng và cả tiếng Trung cổ đại, thời đại ngày nay còn có văn học cổ đại, văn học đương đại, càng không nói tới đủ các thể loại sáng tác, rốt cuộc ai đã nói với cô ta là tiếng Trung rất dễ vậy?
Cô mấp máy miệng, cuối cùng chọn không nói gì, tránh việc kích động cô ta.
Hình như Tôn Tường Vy đã nhìn ra có gì không ổn dựa vào nét mặt của cô: “Biểu cảm của cậu là thế nào, chẳng lẽ tớ nói sai ư?”
Bạch Du vội lắc đầu: “Cậu nói đúng, vừa rồi tớ chỉ nghĩ không biết Hướng Tuyết có đậu không thôi.”
Tôn Tường Vy không nghĩ nhiều như vậy, quả nhiên là sự chú ý của cô ấy đã bị dẫn dắt: “Nếu Hướng Tuyết cũng có thể thi đậu vào thành phố Quảng thì tốt, khi ấy ba người chúng ta có thể thường xuyên tụ tập chung một chỗ với nhau.”
Bạch Du: “Chắc cậu ấy đăng ký vào mấy trường ở thủ đô.”
Tôn Tường Vy thở dài một tiếng: “Nghĩ cũng đúng, người nhà và chồng con của cậu ấy đều ở thủ đô, chắc chắn sẽ không đăng ký vào mấy trường ở thành phố Quảng. Hai cậu đều là người thủ đô, khi cậu về thủ đô còn có thể gặp cậu ấy, không biết đời này mình và cậu ấy còn có thể gặp nhau không nữa.”
Bạch Du gật đầu: “Có, chắc chắn có.”
Sau này giao thông sẽ trở nên thuận tiện và nhanh chóng, ngồi máy bay từ thành phố Quảng tới thủ đô chỉ tốn hai tới ba tiếng, có thể vừa đi vừa về giữa hai thành phố trong cùng một ngày.
Vì để chúc mừng Tôn Tường Vy thi đậu đại học, Bạch Du làm thêm vài món ăn khác nữa.
Tối đó, cái bụng của Tôn Tường Vy no tới mức trông như mang thai ba tháng, cô ta vừa lòng chống nạnh rồi xoa bụng về nhà.
Sau đó không lâu, bên ngoài đã có tin đồn Tôn Tường Vy mang thai.
Sau khi Tôn Tường Vy biết được chuyện này, cô ta vội chạy khắp nơi để giải thích với người ta, suýt chút nữa là khô cả miệng.
Sau khi Tạ Húc Đông biết Tôn Tường Vy không mang thai, anh ấy nói với vẻ mặt tiếc nuối: “Anh còn nghĩ là lần này có thể sinh một bé áo bông nữa chứ, nếu không chúng ta cố gắng sinh thêm một đứa nữa nhé?”
Tôn Tường Vy gắt gỏng: “Muốn sinh thì anh sinh đi!”
Tạ Húc Đông: “...”
TBC
Chẳng mấy chốc đã tới ngày hẹn gặp Âu Dương Văn Khiên.
Nhưng Bạch Du chờ mãi, từ sáng tới tối vẫn không thấy bóng dáng Âu Dương Văn Khiên đâu cả.