Sở dĩ đồ khảm xà cừ được gọi là sản phẩm nghệ thuật là do quá trình chế tác của nó đã quyết định rằng nó không giống như những thứ thô sơ khác, nó có giá trị thưởng thức nghệ thuật rất cao và độc đáo.
Âu Dương Văn Khiên nghe Bạch Du nói, lông mày lại theo thói quen nhíu lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó, một lúc lâu sau anh ta mới mở miệng: "Công đoạn phức tạp như vậy, theo cô thì một người bình thường chưa từng tiếp xúc thì bao lâu là có thể học được?"
Khác với hai công xã trước liên tục nghi ngờ cô, những câu hỏi của Âu Dương Văn Khiên mới giống như một người thực sự muốn hợp tác.
Bạch Du thu lại sự nghi ngờ trước đó, suy nghĩ một chút rồi nói: "Đối với câu hỏi này của bí thư Âu Dương, tôi không thể đưa ra một câu trả lời chính xác, vì năng khiếu và khả năng của mỗi người là không giống nhau, cùng một công đoạn, có người có thể học được chỉ trong một hoặc hai tháng, có người lại chậm chạp, có thể nửa năm cũng không học được, hơn nữa, các công đoạn khác nhau đối với mỗi người cũng có yêu cầu khác nhau, như cắt và mài thì rất dễ bắt tay vào làm, chỉ cần học nghiêm túc, tôi nghĩ rằng người bình thường có thểlàm được trong khoảng một tuần nhưng thiết kế và vẽ bản vẽ thì yêu cầu rất cao, nếu không học mấy năm, có thể ngay cả thiết kế cơ bản nhất cũng không thiết kế được."
Âu Dương Văn Khiên rất nghiêm túc lắng nghe lời Bạch Du nói, nghe xong lại im lặng một lúc rồi mới đáp: "Đối với đề xuất hợp tác của đồng chí Bạch, tôi rất hứng thú nhưng có thể làm được hay không, hiện tại tôi không thể trả lời ngay cho cô, ngoài ra, nếu có thể, tôi muốn đích thân gặp hai người thợ cả chế tác, đồng thời, tôi cũng muốn xem những sản phẩm khác."
Bạch Du mỉm cười nói: "Không vấn đề gì, tôi sẽ về nói với hai thợ cả một tiếng, bên họ cũng không có vấn đề gì, cụ thể thì tùy vào thời gian của bí thư Âu Dương, chúng ta có thể định thời gian trước."
Mặc dù đối phương không trả lời chắc chắn ngay nhưng thái độ này của anh ta chân thành hơn gấp vạn lần so với hai công xã trước.
Tuổi trẻ không sợ, không có năng lực cũng không sao, quan trọng là có quyết tâm hay không.
TBC
Âu Dương Văn Khiên đẩy mắt kính: "Vậy thì sau hai giờ chiều đi."
Bạch Du gật đầu: "Không thành vấn đề."
Hẹn giờ hẹn địa điểm xong, Bạch Du ôm thùng giấy bước ra khỏi văn phòng cũ nát tồi tàn, thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy văn phòng nát bét trước mắt cũng không còn chướng mắt nữa.
Từ công xã Phi Ngư trở về căn cứ hải quân, sắc trời đã nhiễm màu hoàng hôn.
Bạch Du vừa bước chân vào cửa, Phùng Chiêu Đệ đã theo sau.
Phùng Chiêu Đệ xách một túi đồ, cô ấy đưa đồ cho Bạch Du và nói: "Cậu tôi từ phía Triều Sán mang một ít tôm đất về, nghe nói rất bổ dưỡng nên tôi mang một ít đến cho cô."
Bạch Du cảm ơn rồi vào bếp lấy một cái khay ra đựng, nhưng khi nhìn thấy thứ bên trong thì ngạc nhiên thốt lên: "Thứ này thật sự có thể ăn sao?"
Thứ trong khay không liên quan gì đến tôm, trông rất giống đất, không chỉ màu sắc giống mà cả kết cấu cũng rất giống, thứ này thực sự có thể ăn được sao?
Phùng Chiêu Đệ nghe vậy thì bật cười: "Có thể ăn, cô đừng coi thường thứ này, thực sự không phải nơi nào cũng có, nghe cậu tôi nói, phải ở nơi giao nhau giữa nước mặn và nước ngọt mới bắt được loại tôm này, hơn nữa còn phải dùng một loại lưới đặc biệt mới bắt được, cô ngửi thử xem, có mùi hải sản, sau khi hấp chín thì ăn giống như trứng tôm nên cũng gọi là tôm xuân."
Bạch Du nghe cô ấy nói, bốc một nắm đưa lên mũi ngửi, quả thực có một mùi hải sản nhàn nhạt và khi cầm lên thì kết cấu không giống đất, ngược lại giống như sợi xơ của cỏ bị nghiền nát: "Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói về loài vật này, nấu thế nào vậy?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-672.html.]
Phùng Chiêu Đệ: "Cô trải tôm đất ra đĩa, rắc thêm vài sợi gừng và thịt ba chỉ lên trên rồi cho vào xửng hấp, đây là một cách làm, một cách khác là đổ một ít nước vào nồi, sau đó cho tôm đất vào vừa đun vừa khuấy, rất nhanh tôm đất sẽ chuyển sang màu đỏ cam, lúc này cho thịt ba chỉ thái lát, một thìa nhỏ dầu ăn, rắc thêm một ít tỏi tây và hành lá vào thì hương vị sẽ càng thơm ngon hơn, cuối cùng cho đậu phụ rán vào đun chín là xong."
Bạch Du lại cảm ơn lần nữa, sau đó hỏi tình hình gần đây của đối phương.
"Tôi không làm ở nhà khách nữa rồi, dạo này tôi theo một nhóm các chú đi biển đánh cá”, ai ngờ Phùng Chiêu Đệ nghe cô hỏi, trên mặt lại hiện lên một nụ cười chua chát, song rất nhanh cô ấy lại phấn chấn trở lại: "Nhưng cô không cần lo lắng, tuy đánh cá không thoải mái như ở nhà khách nhưng ít ra cũng có thể nuôi sống cả nhà, thế là tốt lắm rồi."
Thực ra không tốt lắm.
Lúc đầu cô ấy nghĩ chuyện của cha và bà nội sẽ không ảnh hưởng đến công việc của mình nhưng thời gian trôi qua, đồng nghiệp dần xa lánh cô ấy, lãnh đạo cũng thỉnh thoảng gây khó dễ cho cô ấy.
Cuối cùng, cô ấy bị gán cho một tội danh vô cớ rồi bị sa thải.
Đi đánh cá từ sáng sớm đến tối mịt, làm những công việc của đàn ông, có lúc cô ấy mệt mỏi toàn thân đau nhức, cảm giác như tứ chi bị xe cán qua, đau đến nỗi cô ấy không đứng dậy nổi nhưng dù có khổ cực đến đâu cũng phải cố gắng, nếu không cả nhà chỉ còn cách ngồi chờ chết.
Tuy Bạch Du không biết lý do cụ thể khiến cô ấy bị sa thải nhưng có thể tưởng tượng quá trình đó chắc chắn không khiến người ta vui vẻ.
Cô duỗi tay vỗ vai Phùng Chiêu Đệ một cái rồi nói: "Nếu, ý tôi là nếu, tôi có một công việc giới thiệu cho cô nhưng có thể sẽ khá vất vả và phải đi lại nhiều, có điều so với việc đi đánh cá, lương sẽ cao hơn một chút và cô cũng có thể học được nhiều thứ, cô có đồng ý không?"
Giây phút ấy, Phùng Chiêu Đệ còn nghĩ là mình đã nghe lầm, cô ấy ngạc nhiên nhìn Bạch Du, cả người như hóa đá.
Vài phút sau, Phùng Chiêu Đệ vẫn duy trì tư thế há miệng không nhúc nhích.
Bây giờ Phùng Chiêu Đệ mới lấy lại tinh thần, cảm giác vui sướng bao phủ lấy cô ấy như con sóng lớn, cô ấy cảm thấy cổ họng nghẹn lại, lòng bàn tay chảy đầy mồ hôi vì hồi hộp: “Tôi có thể làm được chứ?”
Bạch Du gật đầu chắc nịch: “Đương nhiên là được, cô phải tin tưởng vào bản thân rằng cô rất giỏi.”
Phùng Chiêu Đệ xua tay liên tục như bị kim đâm: “Không không không, tôi không giỏi chút nào, tôi không thông minh, không biết cách đối nhân xử thế và cũng không có vẻ ngoài xinh đẹp, tôi chẳng là cái thá gì!”
Đối với một người đã sống trong những lời đả kích và gièm pha của người khác từ nhỏ tới lớn mà nói, khi nghe người khác khen sẽ phủ nhận theo bản năng, cho rằng bản thân không xứng đáng với lời khen.
Đó là tâm lí của Phùng Chiêu Đệ lúc này.
Từ nhỏ tới lớn Phùng Chiêu Đệ đã rất biết điều, bà nội của cô ấy mắng cô ấy là đồ con lợn vô dụng, cha của cô ấy mắng cô ấy ngu không bằng lợn, mỗi khi làm sai hay nói nhầm thì thứ chờ đợi cô ấy là những trận đòn roi, người trong nhà cho cô ấy tới trường không phải là vì cô ấy thông minh, chẳng qua là để cô ấy kiếm được một công việc tốt, trở thành công cụ kiếm tiền cho cả nhà.
Nếu không phải bà nội và cha của Phùng Chiêu Đệ đã bị cô ấy đưa tới nông trường thì e rằng bây giờ cô ấy đã đi lấy chồng để đổi lấy sính lễ từ lâu rồi, tất nhiên là người có thể ra giá cao để cưới cô ấy không phải là loại đàn ông lớn tuổi thì cũng là loại đàn ông đánh đập phụ nữ.
Thế nên khi Bạch Du khen Phùng Chiêu Đệ, cô ấy cảm thấy mình không có chỗ nào tốt đẹp, có công việc thì cô ấy có thể mua đồ bổ để bồi dưỡng sức khỏe cho mẹ cô ấy, có thể mua quần áo mới cho các em gái, quần áo mà các em gái đang mặc đều là quần áo cô ấy đã mặc trước kia, còn em gái út thì có một bên mắt bị mờ, bác sĩ nói nếu không mau mổ thì sau này sẽ không còn nhìn thấy đường, cô ấy muốn tiết kiệm tiền để mổ mắt cho em gái nhưng cả nhà cô ấy kiếm sống còn khó khăn, làm sao tiết kiệm tiền được chứ.