Thời gian thoải mái như thế này, thật sự là vui vẻ sánh ngang với thần tiên.
Bạch Du dựa vào tảng đá, thoải mái nhắm mắt lại, không để ý thấy ở đằng xa có một đôi mắt đang chăm chú nhìn cô.
Thạnh Đại Uy: "Cô ấy đã kết hôn, thậm chí con cô ấy cũng có thể đi mua nước tương rồi, sao đến bây giờ cậu vẫn còn nhớ thương cô ấy?"
Tiêu Vũ Kỳ: "Tôi không nhớ người ta."
Thạch Đại Uy: "Được được, cậu không nhớ, vậy cậu có thể rời mắt khỏi cô ấy được không, nếu người khác phát hiện ra thì sẽ không tốt cho cậu và cô ấy, còn nữa cậu thật sự muốn giải ngũ chuyển ngành sao?"
Tiêu Vũ Kỳ: "Nhà tôi đã sắp xếp công việc khác cho tôi, tôi định về."
Không chỉ sắp xếp công việc mà còn sắp xếp cả đối tượng xem mắt, mẹ cậu ta lấy cái c.h.ế.t ra uy h.i.ế.p cậu ta về kết hôn sinh con, cậu ta cũng muốn rời khỏi nơi này, nếu cứ ở mãi nơi này thì tâm trí của cậu ta sẽ mãi đặt trên người Bạch Du, có thể cô đã quên cả cậu ta là ai rồi, cảm giác vô vọng này khiến cậu ta cảm thấy ngột ngạt.
Cho nên cậu ta vẫn nên đi thôi, đi thật xa, không nhìn thấy thì có lẽ sẽ không nhớ nữa, đợi lâu dần, cậu ta cũng sẽ buông bỏ.
Thạch Đại Uy thở dài: "Cũng được, nhưng sau này hai anh em chúng ta chỉ sợ khó gặp lại, đi thôi, hôm nay chúng ta chắc chắn phải uống thật say mới về."
Tiêu Vỹ Kỳ: "Chẳng phải sáng mai cậu có nhiệm vụ sao?"
"Chết tiệt, vậy thì lấy trà thay rượu vậy..."
Thạch Đại Uy khoác vai Tiêu Vũ Kỳ, cưỡng ép kéo cậu ta đi.
Trời dần tối, muỗi xung quanh cũng nhiều hơn, Bạch Du vội vàng gọi hai đứa nhỏ về.
Về đến nhà, cô nhóc vẫn bị muỗi đốt mấy nốt, trong đó có một nốt đốt ngay trên mặt khiến cô nhóc ngứa ngáy cứ gãi mãi.
Bạch Du sợ cô bé gãi rách da mặt nên đã vội vàng tìm thuốc mỡ bôi cho cô bé nhưng cũng không thể hết ngứa chỉ trong chốc lát, Bạch Du đành phải dạy cô bé bấm hình chữ thập lên nốt muỗi đốt.
Không biết có phải do tác dụng tâm lý hay không, hoặc do thuốc mỡ có tác dụng, tóm lại là sau khi bấm chữ thập thì cô nhóc không còn ngứa nữa. Cô bé như phát hiện ra châu lục mới, bấm hết những nốt muỗi đốt trên người mình, đợi Giang Lâm tiễn ủy viên chính trị Tôn đi, quay lại đã nhìn thấy con gái mình mặt mũi tay chân đầy những nốt chữ "thập".
Giang Lâm: "..."
Bà Bạch từ ngoài về, thấy cô bé như vậy thì vô cùng đau lòng, vội vàng bắt hai đứa nhỏ đi tắm.
Bạch Du nhân cơ hội hỏi chuyện ủy viên chính trị Tôn đến nhà: "Chẳng lẽ phía Cát Đại Xuyên xảy ra chuyện gì sao?"
Giang Lâm ngồi xuống ghế đối diện cô, lắc đầu: "Không có chuyện gì, trước đây trong thư không phải anh đã nói với em là Đại Xuyên lập công lớn sao? Lần này ủy viên chính trị Tôn đến là muốn anh đi thuyết phục Đại Xuyên nhận sự sắp xếp của tổ chức."
Khuôn mặt Bạch Du đầy vẻ mơ hồ: "Sắp xếp gì?"
Giang Lâm: "Kết hôn."
Bạch Du: "?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-669.html.]
Trên tóc cô đậu một con muỗi, Giang Lâm duỗi tay đuổi con muỗi đi rồi tiếp tục giải thích: "Đảo Khai Vân xa bờ, trên đảo cỏ dại mọc um tùm, xung quanh mấy trăm dặm chỉ có một mình Đại Xuyên, suốt cả một ngày Đại Xuyên có thể sẽ không mở miệng nói một câu, chỉ nửa tháng một lần có người đưa vật tư cho cậu ấy thì cậu ấy mới giao tiếp với người khác, lãnh đạo sợ về lâu dài sẽ không có lợi cho sức khỏe của cậu ấy, nếu cậu ấy có thể tìm được một người bầu bạn, cùng nhau đóng quân trên đảo hoang, có người nói chuyện, còn có thể trồng rau trên đảo, thế thì cậu ấy sẽ không phải vất vả như vậy nữa."
Bạch Du vô thức nói: "Không muốn Cát Đại Xuyên vất vả như vậy nữa nên tìm một người phụ nữ vất vả với Cát Đại Xuyên? Chẳng lẽ mạng của đàn ông là mạng, mạng của phụ nữ không phải mạng sao?"
Giang Lâm không ngờ cô lại có ý kiến đến vậy, anh nhẹ giọng trấn an: "Cho nên anh đã từ chối ủy viên chính trị, chuyện này không chỉ cần bản thân người phụ nữ đồng ý, mà còn phải do Đại Xuyên tự nguyện, em cũng biết trong lòng Đại Xuyên vẫn còn..."
Bạch Du cũng cảm thấy phản ứng vừa rồi của mình có hơi quá khích: "Phải như vậy, trong lòng Cát Đại Xuyên vẫn còn nhớ thương Hướng Tuyết, nếu vì để bản thân thoải mái mà cưới một người vợ về chăm sóc mình thì em sẽ khinh thường anh ấy."
Giang Lâm: "Em yên tâm đi, nếu Đại Xuyên là loại người như vậy thì lúc đầu cậu ấy cũng sẽ không chủ động xin ra đảo canh giữ đâu."
Nghe anh nói như vậy, Bạch Du chỉ có một tiếng thở dài.
***
Sáng hôm sau ăn sáng xong, Bạch Du lại đạp xe lên đường.
Có kinh nghiệm của ngày hôm qua, hôm nay cô không chỉ mang theo ảnh mà còn cố ý mang theo một sản phẩm thủ công, tuy ảnh nhìn rõ nhưng chắc chắn không thể gây ấn tượng mạnh bằng nhìn tận mắt, cô chọn một trong số những sản phẩm mới làm của thợ cả Ngũ, kích thước chỉ lớn hơn lòng bàn tay một chút, như vậy sẽ dễ mang theo.
Hơn nữa, để tránh bị cháy nắng như hôm qua, cô đã ra khỏi nhà từ sớm, tiếc là bây giờ không có kem chống nắng, nếu không cô chắc chắn sẽ bôi một lớp thật dày.
Mặc dù hôm qua cô đã đội mũ nhưng phơi nắng lâu như vậy dưới trời nắng gắt không biết có bị nám không, có thể mọc bất cứ thứ gì nhưng không thể mọc nám, cô thực sự không thể chấp nhận được khuôn mặt mình đầy nám.
Sáng sớm ra ngoài vẫn dễ chịu hơn, khi Bạch Du đến công xã Hồng Kỳ, hoàn toàn không có cảnh tóc dính vào mặt, quần áo dính vào người như hôm qua.
TBC
So với hôm qua, hôm nay vận may của cô cũng khá tốt, chỉ chờ mười mấy phút là đã gặp được bí thư của công xã Hồng Kỳ - bí thư Trương.
Bí thư Trương ngoài năm mươi tuổi, hẳn là không chênh lệch nhiều lắm, có thể là hơn bốn mươi, ông ấy hơi béo, lùn, mặt cũng hơi tròn, nhìn từ chính diện còn có thể thấy cái cằm đôi của ông ấy.
Bạch Du chủ động chào hỏi: "Chào bí thư Trương, tôi tên là Bạch Du, rất vui vì giữa trăm công nghìn việc bận rộn mà ngài vẫn dành thời gian gặp tôi. Từ lâu đã nghe nói bí thư Trương là một vị lãnh đạo giỏi lắng nghe ý kiến, giỏi trọng dụng nhân tài, quả nhiên trăm nghe không bằng mắt thấy, có thể gặp được bí thư Trương, tôi thật là vinh hạnh!"
Có câu nói rằng người biết nịnh nọt không bao giờ thất bại.
Ai cũng thích nghe lời hay ý đẹp, nghe Bạch Du nịnh bợ một tràng khiến bí thư Trương không nhịn được mà nở nụ cười: "Đồng chí Tiểu Du đúng không, nói cho tôi biết về cái đồ khảm xà cừ của cô đi."
Bí thư Trương vừa nói vừa tự tay rót cho Bạch Du một tách trà, rõ ràng là Bạch Du nịnh rất đúng chỗ.
Bạch Du đợi bí thư Trương ngồi xuống, rồi lấy sản phẩm trong hộp giấy mang theo ra: "Đồ khảm xà cừ, đúng như tên gọi là đồ thủ công được chạm khắc từ vỏ sò, tuy vỏ sò không bắt mắt nhưng sau khi được thiết kế, mài giũa và chạm trổ tinh xảo thì có thể biến thành những sản phẩm khiến người ta ngạc nhiên."
Nói xong, cô vén tấm vải đỏ phủ trên sản phẩm thủ công lên.
Bí thư Trương cầm trên tay một cái cốc tráng men, mặc dù ông ấy đồng ý gặp Bạch Du nhưng thực ra ông ấy không mấy coi trọng cái gọi là đồ khảm xà cừ, giống như thư ký Lâm hôm qua, ông ấy cũng không cho rằng sẽ có người bỏ tiền ra mua thứ được chạm khắc từ vỏ sò, chỉ là khoảnh khắc tấm vải đỏ được vén lên thì cả người bí thư Trương như c.h.ế.t lặng.
Chỉ thấy sản phẩm thủ công không lớn, chỉ bằng khoảng một bàn tay nhưng chính thứ nhỏ bé này lại chạm khắc hình một cô bé mặc váy đỏ, đầu buộc hai b.í.m tóc, cô bé có dáng vẻ xinh xắn đáng yêu, nhìn vào khiến người ta vui vẻ, trên tay cô bé còn cầm tù và ốc lớn, nhẹ nhàng áp vào bên miệng, trong khoảnh khắc nào đó mơ hồ có tiếng nhạc phát ra từ cái tù và ốc đó.
Toàn bộ sản phẩm vô cùng tinh xảo, sống động như thật khiến người ta vô cùng kinh ngạc.