Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 668
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:28
Lượt xem: 12
Nghe Bạch Du nói thế, Lâm Vĩ cười ha ha, tưởng chừng như sắp tắt thở: "Đồng chí Bạch, cô có biết mình đang nói gì không? Vươn ra nước ngoài... Ha ha ha, cô không phải ngây thơ, cô đang nằm mơ giữa ban ngày!"
Mấy cái vỏ sò làm thành những thứ đồ kia còn muốn bán ra nước ngoài, nói ra không sợ người ta cười rụng răng luôn à?
Cô cho rằng người nước ngoài đều là kẻ ngốc hả? Còn so sánh nó với tranh thêu hai mặt, ông ta không biết phải nói gì với cô nữa.
Đương nhiên Bạch Du cũng chú ý tới ánh mắt của ông ta, cô vẫn cố gắng tới cuối cùng nhưng giọng điệu lại lạnh lùng hơn trước rất nhiều: “Thư ký Lâm, tôi biết mình đang nói gì. Về việc chuyện này có thể làm được hay không, tôi nghĩ người ra quyết định không phải là ông, tôi muốn gặp bí thư, phiền thư ký Lâm báo lại một tiếng.”
Lâm Vĩ nghe vậy, sắc mặt lập tức tối sầm, sau một lúc lâu mới nhếch môi nói: "Vậy cô ở đây chờ đi."
Nói xong, ông ta đứng dậy và rời khỏi văn phòng.
Bạch Du nhìn ông ta đi ra ngoài, sau đó ngồi xuống chiếc ghế ở bên cạnh và đợi.
Mười phút trôi qua nhưng thư ký Lâm vẫn chưa quay lại.
Ba mươi phút trôi qua, dường như thư ký Lâm đã biến mất khỏi thế giới.
Một giờ trôi qua, thư ký Lâm như đã c.h.ế.t rồi vậy.
Mãi đến khi mặt trời lặn, Lâm Vĩ mới chậm rãi đi tới, lúc thấy Bạch Du thì cố ý tỏ ra kinh hãi: "Đồng chí Bạch, sao cô vẫn còn ở đây?"
Bạch Du: “Tôi đang chờ thư ký Lâm quay lại.”
Lâm Vĩ: “Mấy giờ trước tôi đã gọi cán bộ tới để báo với cô rồi mà, bí thư của chúng tôi không có hứng thú với dự án của cô nên bảo cô về đi, chẳng lẽ cô không gặp cán bộ đó à?”
Lâm Vĩ cảm thấy lúc nãy không nên để chú Thường dẫn cô vào, nói với cô chỉ lãng phí thời gian thôi.
Bây giờ ông ta không chỉ nghi ngờ thành tích trước đây của cô ở tòa soạn là do cướp công lao của người khác, thậm chí ông ta còn nghi ngờ cô đã dùng một số thủ đoạn hèn hạ gì đó, chẳng hạn như lợi dụng sự quyến rũ của phụ nữ, dù sao ông ta cũng phải thừa nhận, Bạch Du là một người phụ nữ rất xinh đẹp.
Trong lòng Lâm Vĩ nghĩ vậy nên trên mặt càng tỏ ra khinh thường hơn.
Đến bây giờ, vẫn có một điều Bạch Du không hiểu.
Người này đang cố tình trêu chọc cô, thậm chí còn để cô ngồi trên ghế suốt mấy tiếng đồng hồ.
Bạch Du không giận mà còn cười: “Tôi không gặp cán bộ nào hết, cũng không có người tới đây báo cho tôi biết. Nếu bí thư không có hứng thú thì cứ coi như tôi chưa từng đến đây vậy.”
Nói xong cô quay người rời đi không chút do dự.
Như người ta vẫn nói, người hèn thì chẳng ai chơi. Lâm Vĩ này chính là một người ti tiện như vậy.
Đây là lần đầu tiên cô gặp ông ta, giữa họ cũng không có ân oán gì, nhưng ông ta chỉ vì một câu nói không xuôi tai mà trêu chọc cô như thế.
Có thể thấy người này không chỉ ti tiện mà lòng dạ còn vô cùng hẹp hòi, chắc hẳn trong cuộc sống đã đụng chạm không ít người.
Nhưng người ta hay nói, bị chó cắn một cái, chẳng lẽ còn muốn cắn lại sao?
Bạch Du không biết Lâm Vĩ làm sao ngồi được vào vị trí thư ký, nhưng với tính cách của ông ta, cô cảm thấy có lẽ người này không thể ngồi ở vị trí đó lâu được.
Con người có thể tự tin nhưng không thể quá tự phụ, chứ đừng nói đến việc coi thường người khác một cách dễ dàng.
Đối với những người khó hòa đồng như Lâm Vĩ, không có gì phải hối hận khi không hợp tác được, ngược lại đó còn là một chuyện tốt, sẽ giúp cô tránh được rất nhiều rắc rối về sau.
Sau một khởi đầu tồi tệ, Bạch Du cũng không còn tâm trạng nữa, lúc ra khỏi công xã, cô mau chóng đạp xe về nhà.
Giờ không còn sớm nữa, bây giờ nếu đi qua công xã khác thì chắc chắn sẽ không kịp, chỉ đành đợi đến ngày mai rồi đi tiếp.
Sau khi về nhà, cô thấy hai kí mực tươi do Tôn Tường Vy gửi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-668.html.]
Bạch Du nhìn mực thì bàn tay lại ngứa ngáy, quyết định chế biến thành mực xốt dầu hành.
Cô dùng kéo khoét bỏ túi mực bên trong rồi rạch vài đường ở phần lưng, làm xong thì cho nước vào nồi, sau đó đun sôi giá đỗ đã rửa sạch rồi vớt lên và trải dưới đáy đĩa.
Tiếp theo cho hành tây, gừng và một ít rượu nấu ăn vào nước rồi cho mực vào nồi, nước sôi thì vớt ra ngay, chắt nước đổ lên trên giá đỗ, cho ít hành lá thái sợi lên trên rồi đổ dầu nóng từ từ vào.
Khi dầu nóng tiếp xúc với hành lá cắt nhỏ sẽ phát ra tiếng “xèo xèo”, thức ăn trên đĩa lập tức sôi lên, mùi thơm tỏa ra, thơm đến mức khiến người ta phải liên tục nuốt nước miếng.
Cuối cùng, Bạch Du rưới nước sốt đã chuẩn bị sẵn lên trên, món mực xốt dầu hành đã sẵn sàng.
Cô nhóc không gặp mẹ cả buổi chiều nên cảm thấy rất tủi thân, ngay cả lúc ăn cơm cũng muốn ngồi cạnh mẹ.
Nhưng chẳng bao lâu, trái tim đau khổ của cô nhóc đã được xoa dịu bởi thức ăn ngon rồi.
Mực nhỏ tươi dai, khi nhúng vào dầu cay do chính Bạch Du làm lại càng thơm hơn, làm người ta muốn cưỡng lại cũng không được.
Quả thật là rất đưa cơm.
Ăn xong, Bạch Du và Giang Lâm muốn dẫn hai đứa nhỏ đi dạo trên bãi biển.
Bờ biển vào lúc chạng vạng mang lại cảm giác rất đặc biệt, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, trời và biển cùng một màu, giống như hai tấm gương màu cam vậy, gió nhẹ nhàng thổi qua, sóng vỗ nhẹ vào chân, tản bộ trong khung cảnh như vậy là dễ chịu nhất.
Cô nhóc nghe mình sẽ được đi dạo biển thì vui mừng vỗ tay, còn hét lên muốn xây lâu đài cát trên bãi biển.
Không ngờ còn chưa ra khỏi cửa, ủy viên chính trị Tôn đã đến.
Vừa bước vào, ông ấy đã đi thẳng vào vấn đề với Giang Lâm: “Tôi tới nói chuyện với cậu về Cát Đại Xuyên.”
Thấy ủy viên chính trị Tôn có việc tìm Giang Lâm, Bạch Du đành tự mình dẫn cô nhóc và Niệm Niệm ra biển tản bộ.
TBC
Lúc này đang là lúc chạng vạng, trời chưa tối hẳn nên biển trời đều nhuộm một màu cam đỏ của ánh hoàng hôn, trên những chiếc thuyền đánh cá trở về muộn vọng lại tiếng hò hét và tiếng cười, nhìn những thùng cá được kéo xuống, rõ ràng là đánh bắt được rất nhiều.
Bờ biển có rất nhiều cây dừa, vừa hay có người đang hái dừa, Bạch Du lập tức đi tới mua năm quả, mở ba quả tại chỗ, hai quả còn lại định lát nữa mang về cho bà nội và Giang Lâm.
Cô nhóc và Niệm Niệm mỗi đứa ôm một quả dừa, vui đến mức mắt híp lại thành hình trăng khuyết.
"Dừa ngon quá, cảm ơn mẹ."
Miệng cô nhóc còn ngọt hơn cả nước dừa, chạy đến bên Bạch Du rồi kiễng chân lên "chụt" một cái vào mặt Bạch Du.
Đôi mắt to của Bạch Du cũng cong lên, ôm lấy cô bé hôn lại: "Cục cưng không cần phải cảm ơn."
Niệm Niệm thấy vậy, thân hình nhỏ nhắn vặn vẹo, như muốn hôn cô mình nhưng lại có vẻ ngại ngùng.
Bạch Du nhìn thấy nên đã bước lại gần, hôn "chụt" một cái vào khuôn mặt trắng nõn của cô bé: "Nụ hôn này là để cảm ơn thường ngày Niệm Niệm đã giúp cô chăm sóc Thư Thư, Niệm Niệm thật sự là một người chị tốt."
Đôi mắt Niệm Niệm lập tức sáng lên như những vì sao trên bầu trời đêm, sau đó cũng kiễng chân lên, mạnh dạn hôn một cái vào mặt Bạch Du: "Cô không cần phải cảm ơn cháu."
Cô nhóc thấy vậy, vội vàng đưa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình đến trước mặt chị gái: "Chị ơi, em cũng muốn hôn."
Niệm Niệm là một đứa trẻ ngoan nên đã hôn lên mặt cô bé một cái.
Cô nhóc cười khanh khách: "Chị không cần cảm ơn em."
Bạch Du thấy rất buồn cười, đứa nhỏ này thích bắt chước người bên cạnh.
Hai đứa nhỏ uống hết nước dừa lại đi chơi cát trên bãi biển.
Bạch Du tìm một tảng đá cách xa bọn nhỏ một chút rồi ngồi xuống, gió biển nhẹ nhàng thổi bay mái tóc dài của cô, cô cắn ống hút uống một ngụm nước dừa, nước dừa thanh ngọt thơm mát rất dễ uống.