Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 667

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:26
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi ra khỏi Hội Liên hiệp phụ nữ, Bạch Du không vội tới tổ sản xuất mà tìm một chỗ râm mát ngồi xuống, sau đó cầm danh sách lên xem xét kỹ lưỡng.

Trợ lý của Bao Nhã Anh rất có năng lực, không chỉ ghi rõ tên và người liên lạc của các công xã và tổ sản xuất mà còn ghi rõ đến đặc điểm của từng đội, điều này thực sự giúp cô tiết kiệm rất nhiều thời gian.

Bạch Du nghiên cứu một lát, cuối cùng đã khoanh tròn ba công xã.

Đầu tiên là công xã Đông Phương, công xã Đông Phương gần biển nhất, lợi thế địa lý cũng đứng đầu, dù sau này muốn khai thác vỏ sò hay xây dựng nhà máy nuôi cấy ngọc trai nước ngọt thì công xã này vẫn là phù hợp nhất.

Một công xã khác là công xã Hồng Kỳ, công xã này không gần biển như công xã Đông Phương nhưng thuận lợi hơn ở chỗ có diện tích và đất đai đủ rộng.

Cuối cùng là công xã Phi Ngư không có lợi thế về vị trí hay diện tích, thậm chí còn có dân số nhỏ nhất.

Sở dĩ được đưa vào lựa chọn là vì giống như hai công xã còn lại, nó tương đối gần căn cứ hải quân, có thể đi xe đạp đến đó được. Mà các xã hoặc đội sản xuất khác đều ở quá xa căn cứ hải quân, nếu đi xe đạp thì phải mất mấy tiếng mới có thể đến nơi.

Chọn xong, Bạch Du đứng dậy phủi mông, lại ngồi lên xe đạp, chuẩn bị đi đến công xã Đông Phương trước.

Công xã Đông Phương có vị trí địa lý thuận lợi nhất, nếu có thể hợp tác với họ thì không còn gì tốt hơn.

Tháng bảy nóng bức, cái nắng như muốn thiêu cháy luôn cả mặt đất, dường như muốn làm tan chảy mọi thứ.

Không khí trên đường bốc hơi, đạp xe dưới cái nắng như thiêu như đốt có cảm giác như đang ở trong lồng hấp vậy. Khi Bạch Du đến đội sản xuất Đông Phương thì tóc đã bết dính vào mặt vì mồ hôi, hai má cũng phơi nắng đỏ bừng. Chiếc áo trên người bị mồ hôi thấm ướt, dính sát vào người.

Bạch Du không có lập tức tới công xã tìm người mà là tìm một nơi hẻo lánh lau mồ hôi trên người trước, sau đó chờ quần áo khô đi một chút, không còn dính vào người nữa mới đi đến cổng công xã.

Người gác cổng công xã là một người đàn ông da ngăm đen khoảng năm mươi, sáu mươi tuổi, lúc này ông ta đang tựa vào chiếc ghế trúc, trên bàn bên cạnh đặt một bao t.h.u.ố.c lá nhãn hiệu Lao động.

Thuốc lá hiệu Lao động không đắt nhưng cũng không phải là rẻ nhất. Một gói có giá 2 đồng 2 hào, đắt hơn nhiều so với t.h.u.ố.c lá loại phổ thông có giá 7 hào một gói. Một ông gác cổng mà có thể mua loại thuốc xịn như thế này, chứng tỏ ông ta không thiếu tiền, hoặc xã này rất giàu có.

Bạch Du cảm thấy, dù là cái nào cũng không phải là tin tốt lành gì.

Quả nhiên, khi ông gác cổng nhìn thấy Bạch Du thì quét mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, một lúc sau mới nói: "Cô muốn gặp bí thư công xã chúng tôi? Cô là ai? Cô đã hẹn trước với bí thư chưa?"

Bạch Du lắc đầu: "Chưa hẹn. Tôi tên Bạch Du, trước đây có làm ở toà soạn, không biết ông có đọc tuyển tập Liên Hoàn Hoạ “Anh Hùng Bình Dân” hay chưa. Liên Hoàn Hoạ đó vốn là do tôi sáng tác, nhưng bây giờ tôi đang là sinh viên, lần này tôi đến đây vì có dự án hợp tác bàn với người phụ trách công xã, phiền ông vào báo giúp tôi một tiếng nhé.”

"Vậy cô chờ chút nhé. Tôi sẽ vào báo cho cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-667.html.]

Ông ta chưa từng đọc Liên Hoàn Hoạ gì đó, thậm chí còn không đọc được mấy chữ. Tuy nhiên, “Anh Hùng Bình Dân” rất nổi tiếng vào thời điểm đó, thậm chí còn được dàn dựng và biểu diễn ở nhiều nơi trong nước, ông ta cũng đã xem qua rồi, cho nên khi nghe Bạch Du nói cái đó là do cô sáng tác thì thái độ của ông ta đã trở nên đứng đắn hơn, chưa kể Bạch Du còn là sinh viên.

Tầm mười phút sau, ông gác cổng quay lại, sau đó đưa cô vào trong.

Chỉ là người tiếp cô không phải là bí thư công xã mà là người tự xưng là thư ký của bí thư. Người đàn ông này khoảng ba mươi tuổi, rất thấp, nhìn cao chưa tới 1m65, đen đúa gầy gò, khuôn mặt trông rất xấu xí, trông không hề dễ gần.

TBC

Quả nhiên, sau khi ông ta nhìn Bạch Du từ trên xuống dưới, khóe môi đã hiện lên một nụ cười khiến người ta khó chịu: "Cô chính là Bạch Du, thủ khoa tỉnh Phúc Kiến sao?"

Bạch Du gật đầu: “Đúng vậy, tôi là Bạch Du, không biết nên xưng hô với đồng chí như thế nào ạ?”

Người đàn ông: "Tôi tên là Lâm Vĩ, cô có thể gọi tôi là anh Vĩ. Tôi nghe chú Thường nói cô muốn gặp bí thư. Một sinh viên như cô tìm bí thư làm gì thế?"

Ánh mắt và giọng điệu của Lâm Vĩ khiến Bạch Du rất khó chịu: "Xin chào thư ký Lâm, tôi có một dự án hợp tác nên muốn gặp trực tiếp bí thư công xã. Không biết khi nào bí thư có thời gian ạ?"

Lâm Vĩ: "Dự án hợp tác gì? Cô, một sinh viên chưa tốt nghiệp, có thể có dự án gì chứ? Hơn nữa, bí thư của chúng tôi rất bận, không phải ai muốn là cũng có thể gặp ông ấy đâu."

Bạch Du nén sự khó chịu, lấy từ trong túi quân đội ra bức ảnh mình đã chuẩn bị từ lâu: "Thư ký Lâm ông nhìn xem, đồ vật trong ảnh đều được chạm khắc từ vỏ sò, chính là sản phẩm thủ công mỹ nghệ khảm xà cừ được chế tác từ vỏ sò. Chế tác sản phẩm thủ công mỹ nghệ khảm xà cừ từ vỏ sò là một nghề thủ công truyền thống ở nước ta, nhưng do nhiều nguyên nhân đã khiến cho ngành thủ công này dần bị thất truyền. Công xã Đông Phương gần biển và có nguồn nguyên liệu tự nhiên vô tận - chính là vỏ sò. Tôi nghĩ chúng ta có thể thu gom vỏ sò và chế tạo thành các sản phẩm thủ công mỹ nghệ khảm xà cừ từ vỏ sò, sau đó sẽ bán ra nước ngoài."

Lâm Vĩ cầm bức ảnh Bạch Du đưa, liếc một cái đã bật cười: “Đồng chí Bạch, tôi không biết nên nói cô quá ngây thơ hay là suy nghĩ quá lạc quan nữa. Mấy thứ như thế này, cô thấy có bao nhiêu người bỏ tiền ra mua?”

Những thứ trong ảnh quả thực rất đẹp và sống động như thật, nhưng chúng chỉ là những chiếc vỏ sò, được làm từ những thứ không đáng giá. Nếu những thứ đó được tặng miễn phí cho ông ta, ông ta chắc chắn sẽ lấy, nhưng muốn ông ta bỏ tiền ra mua thì ông ta sẽ không trả một xu nào hết.

Trên bãi biển có rất nhiều vỏ sò, ai muốn cũng có thể nhặt, sao phải tốn tiền mua những thứ như vậy?

Đàn bà đúng là đàn bà, tóc dài nhưng não ngắn.

Vừa rồi chú Thường đến thông báo Bạch Du là tác giả của “Anh Hùng Bình Dân” muốn gặp bí thư, ông ta cũng muốn xem đối phương là thần thánh phương nào, dù sao Liên Hoàn Hoạ này năm ngoái cũng rất nổi tiếng, thậm chí ông ta còn đặt mua mấy bản.

Có điều ông ta chưa bao giờ cảm thấy đấy là công lao của Bạch Du. Làm sao một người phụ nữ có thể làm ra được thứ tốt như vậy? Chắc chắn là cô đã dùng thủ đoạn nào đó để cướp công lao của người khác. Quả nhiên bây giờ nghe tới cái gọi là dự án hợp tác của Bạch Du, ông ta càng chắc chắn hơn về suy đoán của mình.

Mang thứ như thế tới gặp bí thư, thật là một suy nghĩ hão huyền.

Tuy thái độ đối phương khiến người ta rất khó chịu nhưng Bạch Du cũng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc, hơn nữa ông ta cũng không phải là người chịu trách nhiệm chính, cô muốn gặp bí thư xã, cho nên Bạch Du cảm thấy mình không cần tranh luận với ông ta làm gì.

Vì vậy, cô nhìn chằm chằm vào người đối diện, nghiêm túc trả lời: “Ở trong nước, trong thời gian ngắn thì quả thật sẽ rất ít người bỏ tiền ra mua đồ khảm xà cừ, nhưng ở nước ngoài thì khác. Cũng giống như tranh thêu hai mặt, ở trong nước thì thấy nó không quý giá lại không dùng được, nhưng người nước ngoài lại cho rằng đó là một sản phẩm nghệ thuật, sẵn sàng chi rất nhiều tiền để mua nó, vì vậy tôi nghĩ đồ khảm xà cừ có thể vươn ra nước ngoài giống như tranh thêu hai mặt vậy. ”

Loading...