Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 666
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:24
Lượt xem: 23
Chỉ một cây củ cải là đã nấu xong canh rồi.
Sau khi ăn cơm trưa xong, Bạch Du cũng không nhàn rỗi chút nào. Cô để bà Bạch trông Thư Thư cùng với Niệm Niệm xong thì đạp xe đạp ra ngoài.
Cô phải đi nộp đơn tham gia vào Hội chợ Quảng.
Giờ vẫn chưa phải lúc cải cách cởi mở, một cá nhân không thể nào tham gia vào Hội chợ Quảng, thế nên nếu cô muốn mang đồ khảm xà cừ tới tham gia vào hội chợ Quảng thì phải tham gia dưới danh nghĩa công ty hoặc một tập thể.
Với vấn đề này, cô đã cân nhắc rồi.
Tuy đồ khảm xà cừ là tài nguyên tự nhiên, nhưng bãi biển khác nhau thuộc về các công xã khác nhau. Tuy bây giờ cô chạy đông chạy tây nhặt đồ khảm xà cừ về làm sản phẩm thì tất nhiên chẳng ai quan tâm, nhưng nếu làm lớn thì lại không dễ dàng như thế.
Một khi đã lớn mạnh hơn, nhu cầu về vật cung là xà cừ cũng cao hơn, kiểu gì cũng thu hút sự chú ý của người khác. Đến lúc đó đội sản xuất hoặc là công xã sẽ không cho cô thỏa thích sử dụng xà cừ như thế.
Thứ hai là nếu như muốn phát triển về làm đồ khảm xà cừ thì không thể chỉ dựa vào thợ cả Ngũ cùng với Triệu Ký Thu được.
Cuối cùng là chuyện nuôi trai nước ngọt lấy ngọc thì cô cũng cần có ao, hồ cùng với nhân viên, nên sau khi cân nhắc những điều trên, cô quyết định sẽ kết hợp với một công xã.
Cứ như vậy, cô vừa có thể thực hiện được mục tiêu của mình, vừa có thể tặng cho người dân trên đảo Quỳnh Châu, đưa bọn họ cùng nhau làm giàu.
Còn chuyện hợp tác sau này có xảy ra chuyện gì hay không, sau này có phát triển thành hòn đá cản đường phát triển của cô hay không thì cô thấy giờ nghĩ vẫn quá sớm. Nếu như không làm chung được thì tách ra là được.
Đối với cô của bây giờ mà nói thì điều quan trọng là lục lọi đi tích lũy kinh nghiệm chứ không phải lo lắng người khác có cản trở mình kiếm tiền hay không.
Sau khi nghĩ thông chuyện này, cô đi đến Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Bao Nhã Anh nhìn thấy Bạch Du thì vô cùng vui vẻ: “Đồng chí Bạch Du, cô quay về rồi đó hả?”
Bạch Du cười gật đầu: “Dạ vâng, trường học cho nghỉ hè nên tôi dẫn theo con về đảo Quỳnh Châu đoàn tụ với người yêu.”
So sánh với khi mới ly dị thì Bao Nhã Anh như thay đổi thành người khác vậy, cả người tỏa sáng nhìn qua như trẻ hơn năm, sáu tuổi. Bạch Du còn để ý bà ấy đeo nhẫn ở ngón áp út.
Bao Nhã Anh để ý tới tầm mắt của Bạch Du, có hơi ngượng ngùng nói: “Tôi lại kết hôn rồi.”
Bạch Du: “Vậy xin chúc mừng ngài, về tôi sẽ bổ sung thêm quà mừng cưới nha.”
Bao Nhã Anh thấy cô không có vẻ gì là khinh bỉ hay là giễu cợt thì nụ cười nơi khóe miệng cũng đậm thêm mấy phần, khoát tay nói: “Cô không cần tặng quà gì cho tôi đâu. Tôi với lão Triệu, cũng chính là người yêu hiện tại của tôi. Chúng tôi cũng không có bày tiệc rượu, không nhận quà mừng của bất cứ ai. Những người khác nghe thấy tôi cưới thêm lần nữa đều bảo tôi đã lớn tuổi rồi sao lại bỏ đàn ông, còn đồng chí Bạch hình như lại không thấy lạ kỳ sao?”
Bạch Du: “Sao tôi phải thấy kỳ nhỉ? Nam cưới nữ gả chẳng phải là chuyện rất bình thường hay sao? Hơn nữa, mỗi người đều có quyền theo đuổi hạnh phúc. Dù là bảy tám chục tuổi kết hôn lần nữa, chỉ cần không liên lụy tới người khác thì tất nhiên có thể làm, chớ nói chi chủ nhiệm Bao vẫn còn trẻ mà.”
Bao Nhã Anh nghe thấy nói như thế thì cười nhạt: “Nếu như ai cũng giống như cô thì đã tốt.”
Hồi còn trẻ, lão Triệu chính là người mà bà ấy đơn phương. Chẳng qua khi đó hai bên gia đình không môn đăng hộ đối nên cuối cùng không tiến tới với nhau. Sau đó thì mỗi người họ kết hôn với một người khác theo sự sắp xếp của người nhà. Qua nhiều năm như vậy rồi, họ chưa từng nghĩ tới chuyện có thể nối lại tiền duyên.
Ngay khi biết chuyện bà ấy đi thêm bước nữa, thì thân thích bên nhà chồng cũ là người đầu tiên chạy tới chửi bà ta cẩu huyết lâm đầu, nói bà ấy không có đàn ông thì không sống nổi. Cả đống tuổi rồi mà không biết xấu hổ. Thậm chí họ còn khích bác ly gián giữa bà ấy với con trai mình, mà thân thích của bà ấy thì thiếu gì người nói mát.
Cũng may là con trai bà ấy cũng không nghe lời những người đó mà còn ủng hộ bà ấy đi bước nữa. Bạch Du cũng được coi là một trong số ít người ủng hộ bà ấy, là người thiện ý.
Nghĩ tới đây, bà ấy hỏi: “Không biết nay đồng chí Bạch tới tìm tôi có gì cần tôi giúp hả?”
Bạch Du gật đầu nói: “Không biết khoa trưởng Bao có danh sách các công xã hay không, tên và cách liên lạc với người phụ trách tương quan thì càng tốt ạ?”
“Có, để tôi bảo tiểu Vương sửa sang lại, cô chờ tôi chút nhé.”
Tuy Bao Nhã Anh không biết tại sao cô lại cần danh sách này, nhưng vì tin tưởng và tôn trọng, cô cũng không hỏi nhiều.
“Cảm ơn khoa trưởng Bao.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-666.html.]
Bạch Du không ngờ chuyện lại tiến triển thuận lợi như vậy. Cô còn tưởng Bao Nhã Anh sẽ hỏi nguyên do, không muốn bà ấy tín nhiệm mình như thế.
Bao Nhã Anh phất tay, đứng lên bảo với trợ lý của mình.
Trợ lý tiểu Vương có hiệu suất làm việc cực cao, không tới ba mươi phút đã sửa danh sách xong.
Bạch Du cảm ơn Bao Nhã Anh, cầm danh sách rời khỏi Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Cùng lúc đó, Lâm Hướng Tuyết ở thủ đô nơi xa giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mộng, sắc mặt tái nhợt như giấy, quần áo ướt đẫm vì mồ hôi lạnh.
Mới nãy cô ấy mơ thấy Cát Đại Xuyên nằm trong vũng máu, toàn thân bị b.ắ.n thành cái rổ.
Lâm Hướng Tuyết ngồi ở trên giường, cảm thấy vô cùng bối rối, hai tay không khống chế được run rẩy.
Sau khi rời khỏi Quỳnh Châu, cô ấy chưa bao giờ mơ thấy Cát Đại Xuyên, một lần cũng không. Lần này không hiểu sao lại mơ thấy người kia, hơn nữa còn là một giấc mơ lạ thường, Lâm Hướng Tuyết càng nghĩ càng cảm thấy không ổn.
TBC
Cô ấy ôm bụng bước ra khỏi giường, đi đến bàn và rót cho mình một cốc nước ấm để uống, cuối cùng cô ấy cũng bình tĩnh hơn một chút.
Đáng lẽ cô ấy không nên tự doạ mình, không phải người ta thường nói giấc mơ sẽ tương phản với hiện thực sao? Cát Đại Xuyên chắc chắn sẽ ổn thôi. Hơn nữa, Cát Đại Xuyên đang ở trong quân đội, có thể xảy ra chuyện gì được chứ.
Nhưng lỡ có chuyện thì sao?
Trong đầu cô bỗng có một hình người nho nhỏ nhảy ra phản đối: "Không phải tôi nói gở đâu, cô chưa bao giờ mơ, bây giờ lại nằm mơ hết lần này đến lần khác, đây là một điềm báo đấy. Tôi nghĩ cô nên viết thư hỏi Bạch Du thì hơn."
Một hình người nho nhỏ khác lại nói: "Hỏi cái gì mà hỏi? Cô cũng kết hôn rồi, mấy tháng nữa là con của cô sẽ chào đời. Cô quan tâm đến người đàn ông khác như vậy, có công bằng cho chồng cô không?"
"Chỉ hỏi chút thôi, cũng đâu có muốn làm gì. Bạn bè với nhau quan tâm một chút cũng đâu phải là chuyện đáng xấu hổ chứ?"
"Cát Đại Xuyên là bạn sao? Đừng tự lừa mình dối người nữa!"
Lúc này, trong sân vang lên tiếng bước chân, sau đó Tằng Cảnh Lâm xuất hiện ở cửa, nhìn thấy Lâm Hướng Tuyết thì anh ấy lập tức nở nụ cười tươi: "Em xem anh mua cho em cái gì này?"
Lâm Hướng Tuyết nhìn thứ anh ấy đang cầm trong tay, đó là một túi xoài, quả xoài vàng ươm, mỗi quả đều to bằng lòng bàn tay, thịt rất nhiều, nhìn rất hấp dẫn.
Nhưng lúc này Lâm Hướng Tuyết không biết nên bày ra vẻ mặt gì, giọng nói có chút khô khốc: "Ở đâu ra vậy?"
Tằng Cảnh Lâm cười nói: “Không phải mấy ngày trước em nói muốn ăn xoài sao? Anh đã nhờ người tìm giúp đấy. Trong đơn vị có một đồng nghiệp có người thân làm ở Cung Tiêu Xã. Tình cờ hôm nay có mẻ xoài nên anh ấy đã cho anh vài quả.”
Lâm Hướng Tuyết mỉm cười: "Cảm ơn anh."
Tằng Cảnh Lâm đi vào, đưa tay nhéo nhéo đôi má đầy thịt của cô, lại cười: "Anh và em là vợ chồng, không cần phải nói cảm ơn hay không. Em ngồi xuống đi, anh cắt xoài cho em."
Vừa nói, anh ấy vừa quay người đi về phía nhà bếp ở bên cạnh.
Lâm Hướng Tuyết đáp vâng.
Những loại trái cây có hình dáng như thế này về cơ bản sẽ không bán ra ngoài, lúc nào cũng được người ta đặt trước khi có hàng, vì vậy anh ấy mua những quả xoài này chắc chắn đã phải nợ rất nhiều ân tình.
Sau lần cô ấy suýt sảy thai lần trước, cô ấy đã đề nghị ra khỏi nhà họ Tằng, khi đó cha mẹ chồng cô ấy không đồng ý, nhưng Tằng Cảnh Lâm đã đứng về phía cô ấy từ đầu đến cuối. Vì chuyện này mà anh ấy đã bị cha đánh hai cái bạt tai.
Để có được căn nhà đang ở như bây giờ, anh ấy đã tiêu hết tiền tiết kiệm, còn nợ bên ngoài rất nhiều. Nhưng bình thường chỉ cần anh ấy ở nhà, anh ấy sẽ làm hết mọi việc cho cô ấy, giặt giũ nấu nướng hay chăm sóc nhà cửa, ôm hết tất cả việc nhà, ngay cả nước rót cho cô ấy cũng ấm vừa phải.
Giống như xoài lần này mua, lúc đó cô ấy chỉ thuận miệng nhắc đến thôi, dù sao trái cây như thế rất khó mua, không ngờ anh ấy lại để trong lòng mà mua cho cô ấy, nói không cảm động là nói dối.
Thực ra cô ấy nên hài lòng mới phải. Trước kia cô ấy đã từng ghen tị với Bạch Du vì tìm được một người đàn ông tốt như Giang Lâm, nhưng giờ cô ấy cũng đã có rồi, không nên nghĩ chuyện quá khứ nữa, càng không nên đi quan tâm đến những người đàn ông khác.
Nghĩ đến đây, Lâm Hướng Tuyết dằnlại ý định viết thư cho Bạch Du.