Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 66

Cập nhật lúc: 2025-03-21 21:39:08
Lượt xem: 77

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Con bà nó, mình không ngờ vị hôn phu của cậu lại là một thằng cặn bã, thế mà lại một chân đạp hai thuyền, anh ta không sợ bị người khác tố cáo mối quan hệ nam nữ bất chính đó à?”

“Còn cái cô chị họ của cậu, mình dám chắc đó là chị gái lầu xanh mới đúng, mình từng thấy gái lầu xanh nhưng chưa từng gặp gái lầu xanh như thế bao giờ!”

“Vả lại, tại sao bữa đó cậu lại không gọi mình đi chung, chuyện náo nhiệt như thế sao có thể thiếu mình được?”

Lâm Hướng Tuyết làm một quần chúng ăn dưa, không kịp đề phòng mà bị nhét nhiều dưa như vậy, mất cả buổi mới định thần lại, ngay sau đó cô ấy điên cuồng xổ một tràng.

Bạch Du: “...”

Lâm Hướng Tuyết còn kích động hơn người trong cuộc là Bạch Du nữa: “Thằng cặn bã như thế, cậu nên hủy hôn với anh ta từ lâu, bây giờ không chia tay, chẳng nhẽ cậu định chờ qua Trung Thu?”

Bạch Du gật đầu: “Đúng là không thể để qua Trung Thu được, ngày mai là có thể lấy ảnh được rồi, mình đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, chỉ chờ ông Giang về thôi.”

Trong khoảng thời gian này, ông Giang không có ở thủ đô, nhưng tính thời gian thì tầm hai ngày nữa là ông ấy sẽ trở về.

Lâm Hướng Tuyết định hỏi vài vấn đề khác nhưng những đồng nghiệp khác đã tới, cô ấy không thể làm gì khác hơn là thay đổi đề tài của câu chuyện.

Lần trước Bạch Du định mời Lâm Hướng Tuyết đến nhà hàng Quốc Doanh để ăn cơm, nào ngờ trên đường tới quán thì gặp một gã bỉ ổi, mấy ngày trước gã bỉ ổi đó đã bị đưa tới nông trường xa xôi, bóng ma trong lòng hai người cũng biến mất.

Vì thế vào ca làm bữa nay, Bạch Du mời cô ấy lại một lần nữa.

Ai mà ngờ khi hai người vừa ra khỏi đơn vị thì bị một người phụ nữ chặn lại.

Đó là một đồng chí nữ tầm hai mươi tuổi, để tóc ngắn, mặc váy liền thân bằng vải sợi tổng hợp, mang một đôi giày xăng-đan màu trắng, quần áo mặc trên người trông rất đắt tiền.

Chẳng qua là biểu cảm của cô ta có chút không đúng.

Vả lại Bạch Du dám chắc rằng bản thân không quen đối phương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-66.html.]

Lúc này, đôi mắt cán sự Trần đỏ bừng, môi bị cắn mạnh nên trắng bệch, nhìn chằm chặp Bạch Du hỏi: “Cô là Bạch Du?”

Bạch Du lùi về sau một bước, nhìn chằm chặp đối phương đầy cảnh giác: “Đồng chí nữ này, cô là ai vậy, tôi không có quen cô.”

Lâm Hướng Tuyết cũng nhận ra có chỗ không đúng, cô ấy che Bạch Du ở sau mình theo bản năng: “Cô muốn làm gì? Tôi khuyên cô đừng có làm bậy, nếu không tôi sẽ gọi người tới đấy.”

Không thể trách Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết lại căng thẳng như vậy, bởi vì dáng vẻ của người trước mắt vô cùng đáng sợ, giống như muốn liều mạng với Bạch Du vậy.

Bầu không khí trở nên căng thẳng ngay lập tức.

Ngay lúc Bạch Du cho rằng đối phương sẽ ra tay thì chỉ cô ta chẹp miệng một cái, “Òa” lên một tiếng rồi bật khóc…

TBC

“Đồng chí Bạch, xin cô nhất định phải giúp tôi một việc.”

Bạch Du: “?”

Lâm Hướng Tuyết: “?”

Bạch Du và Lâm Hướng Tuyết nhìn nhau, không biết đối phương đang giở trò gì nữa.

Cán sự Trần khóc tới mức nước mắt nước mũi trào ra ngoài: “Đồng chí Bạch, tôi không nên nghe lời cán sự Tần mà chạy tới kiếm vị hôn phu của cô, tôi biết lỗi rồi, cô có thể bảo vị hôn phu của cô nói với người yêu của tôi là đừng chia tay với tôi được không…”

Bạch Du nhướng mày: “Cán sự Tần mà cô nói… Đừng nói là Tần Tâm Hủy đấy nhé?”

Cán sự Tần khóc nấc, gật đầu: “Đúng vậy, là Tần Tâm Hủy, tôi là một đồng nghiệp chung đơn vị với cô ta, ở trước mặt tôi, cô ta luôn nói cô luôn bắt nạt cô ta, không tốt lại hay ghen tỵ, còn đuổi cô ta ra khỏi nhà. Từ nhỏ tôi đã rất chính nghĩa, cảm thấy không vừa mắt nên tôi đã chạy tới nói cho vị hôn phu của cô nghe…”

Nói chuyện bình thường thôi, đừng có tự khen bản thân.

Bạch Du rủa một câu trong lòng: “Từ nhỏ Tần Tâm Hủy đã ở nhờ nhà của tôi, toàn bộ tiền ăn uống tiêu dùng đều là của nhà tôi, thậm chí mẹ tôi còn thiên vị cô ta. Từ nhỏ những đồ cô ta dùng đều tốt hơn tôi, còn cái mà cô ta nói là bắt nạt, không phải là vì tôi không nhường nhịn cô ta, không cho cô ta ở một mình trong phòng lớn, không cho cô ta ăn nhờ ở đậu, không nấu cơm đưa cơm cho cô ta. Nếu đây là không tốt mà cô ta nói, vậy tôi chấp nhận.”

Loading...