Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 658

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:28:08
Lượt xem: 15

Đối với người sành ăn mà nói, không có gì tốt bằng việc tặng đồ ăn ngon.

Cuối tuần sắp đến rồi.

Bạch Du vốn định làm đồ nướng nhưng đồ nướng không có thịt thì sẽ không ngon, bây giờ muốn mua thịt không chỉ cần phiếu mà nguồn cung cấp còn không cao, cô không mua được nhiều thịt như vậy.

Không thể làm đồ nướng, đành phải làm món rau xào.

Thời tiết ở thành phố Quảng nóng bức và ẩm ướt, nếu ở lâu thì rất dễ bị nóng trong người, đây cũng là nguyên nhân mà trà giải nhiệt rất nổi tiếng ở nơi này. Không chỉ có nhà hàng Quốc Doanh bày cái bàn bán trà giải nhiệt ở bên ngoài, ngay cả Cung Tiêu Xã cũng có bán, trong số đó có một loại trà tên là trà sâm Ban Sa, phải nói là rất đắng, Bạch Du từng uống thử một lần, suýt chút nữa đã nôn ra ngoài.

Gần đây thời tiết càng ngày càng nóng nên món canh xương hầm nấu hạt bo bo và bí đao là lựa chọn thích hợp nhất, canh có công dụng giải nhiệt làm mát cơ thể.

Sau khi nước sôi lăn tăn trên lửa lớn thì chuyển sang nấu trên lửa chậm, canh xương già nấu trên lửa chậm có mùi vị đậm đà, có thể cảm nhận được vị ngọt ngay khi đưa vào miệng, theo cách gọi của người Quảng Đông là canh Lão Hỏa Nương.

Hôm nay vừa lúc thấy trạm thịt có một mẻ cá đù vàng, kích thước của cá đù vàng không lớn, chỉ to hơn ngón tay cái một chút mà thôi, cá nhỏ mà hấp thì sẽ không ngon nhưng chiên giòn thì lại rất ngon.

Để cá đù vàng đã ướp gia vị xong vào bột chiên được điều chế từ bột bắp và bột mì, sao cho mỗi một con cá đù vàng đều được phủ một lớp bột thật mỏng, sau đó thả cá đù vàng vào trong chảo dầu nổi bong bóng để chiên, chiên tới khi có chút vàng thì vớt lên, sau khi chảo dầu bốc khói thì thả cá đù vàng vào để chiên một lần nữa, chiên vậy thì khi vớt cá đù vàng ra sẽ vàng đều hai mặt, cho dù có để lâu cũng không bị mềm.

Sau khi bày ra bàn, Bạch Du rải một lớp muối tiêu lên trên, thế là món cá đù vàng nhỏ chiên giòn đã được làm xong.

Tiếp theo cô làm món ruột già heo xào dưa chua, thêm món khoai tây thái sợi xào chua cay và món rau trộn.

Vừa làm đồ ăn xong, Cảnh Anh cũng đã tới nhà.

Cô nhóc và Niệm Niệm đi theo Bạch Du ra mở cửa, Cảnh Anh vừa nhìn thấy hai bé gái mặc váy màu đỏ, trên đầu buộc hai cái bánh bao, đường nét khuôn mặt có phần giống nhau thì đôi mắt lập tức bừng sáng: “Đây đều là con gái của em à?”

Bạch Du lắc đầu, mỉm cười rồi giới thiệu: “Đứa lớn là cháu gái của em, là con gái của anh hai của em, tên là Niệm Niệm. Còn đứa nhỏ là con gái của em, tên là Minh Thư.”

Nói xong, hai đứa bé đã không chờ Bạch Du gọi, cô nhóc ôm chặt đùi của Cảnh Anh, giọng nói như trẻ đang bú: “Xin chào cô xinh đẹp, cô có thể gọi cháu là Thư Thư ạ.”

Bạch Du: “...”

Coi như cô đã thấy rõ, đứa nhỏ có tính cách hòa đồng, không sợ người lạ chút nào.

Hơn nữa còn không biết cô bé bắt chước ai, miệng như bôi mật, ngọt c.h.ế.t người.

Quả nhiên là Cảnh Anh cảm thấy trái tim của mình như bị đánh trúng, cô ấy đưa đồ mang tới cho Bạch Du, sau đó dùng một tay ôm cô nhóc: “Xin chào Tiểu Thư Thư xinh đẹp, cháu có biết mình trông rất đáng yêu không?”

Cô nhóc gật đầu không chút khiêm tốn: “Cháu biết ạ, cháu giống mẹ của cháu nên rất đáng yêu.”

Cảnh Anh nghe vậy thì quay đầu nhìn Bạch Du, ánh mắt như đang nói là thật sự không thấy người nào bình thường mà lại tự yêu mình như thế.

Bạch Du: “...”

Đây cũng không phải là điều mà cô dạy.

Cô nhóc khá hóa đồng, Niệm Niệm lại rất bẽn lẽn, sau khi cô bé chào hỏi xong thì im lặng sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-658.html.]

Song Bạch Du vẫn nhận ra, ánh mắt Niệm Niệm nhìn về phía cô nhóc tràn đầy sự ngưỡng mộ trong phút chốc, ngay sau đó cái đầu nhỏ đã rũ xuống, cô bé đá giày vào cục đá trên mặt đá.

Bạch Du khẽ bước tới rồi nắm c.h.ặ.t t.a.y của cô bé: “Niệm Niệm, cô phải mang đồ vào trong, cháu có thể giúp cô dẫn cô Anh đi dạo trong vườn rau của chúng ta được không?”

Niệm Niệm ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ nhắn để lộ biểu cảm ngạc nhiên nho nhỏ. Mặc dù cô bé có chút sợ khi ở chung với người lạ nhưng cô bé nhất định sẽ làm tốt những việc mà cô đã giao cho cô ấy.

“Được thưa cô, cháu sẽ tiếp đãi cô Anh thật chu đáo ạ.” Nghĩ vậy, cô bé gật đầu nhỏ, sau khi nói xong, cô bé ngẩng đầu nhìn về phía Cảnh Anh: “Cô An, cháu dẫn cô đi xem rau củ mà cháu và em gái đã trồng được không ạ?”

Lúc này Cảnh Anh mới nhận ra vừa rồi bản thân không để mắt tới một bé đáng yêu, cô ấy lập tức để lộ vẻ mặt ngạc nhiên rồi cổ vũ: “Các cháu giỏi quá, còn nhỏ mà đã biết trồng rau rồi. Cô muốn xem, phiền cháu dẫn đường cho cô.”

Niệm Niệm cười nhe răng nhỏ: “Không phiền, cô đi bên này ạ.”

Tính cách của Niệm Niệm khá ít nói nhưng một khi có mục tiêu, cô bé sẽ quên chuyện ngượng ngùng mà làm thật tốt.

Cô bé dẫn Cảnh An đi xem vườn rau của bọn họ, vườn rau ở đây lớn hơn ở đảo Quỳnh Châu không ít, mặt trên trồng cà chua, đậu Hà Lan, trái mướp, cà tím, rau xà lách, cải trắng và các loại hành tỏi, có chừng mười loại rau củ khác nhau. Dây leo của cà tím và trái mướp bò đầy trên giá đỡ, cà chua ở một bên khác đã bắt đầu có quả, cà chua màu đỏ rực điểm xuyết bên trong lá cây màu xanh mơn mởn, màu đỏ và xanh giao nhau, trông vô cùng đẹp mắt.

“Cô ơi, đây là do cháu trồng!”

Cô nhóc chỉ vào một mầm cây xanh cúi đầu ủ rũ trong một góc, cô bé ưỡn ngực, nói với vẻ mặt kiêu ngạo.

Cảnh Anh nhìn sang, suýt chút nữa là đã bật cười, may là cô ấy nhịn lại kịp thời, thậm chí còn khen ngợi cô bé: “Giỏi quá!”

Bàn tay của Niệm Niệm siết chặt lấy góc áo, sau khi đấu tranh một lúc thì cô bé chỉ vào một mầm cây xanh khác và nói: “Cô Anh, còn đây là cây cháu trồng.”

Rõ ràng mầm cây xanh của Niệm Niệm khỏe mạnh hơn cô nhóc, mầm cây xanh ngẩng đầu ưỡn ngực, dễ nhận thấy là đã trồng sống, Cảnh Anh thấy thế thì khen ngợi không chút keo kiệt lần nữa, khen tới mức sắc mặt của hai cô bé ửng đỏ.

TBC

Đi qua vườn rau, một bên khác trồng hoa Tường Vi, hoa Lan Trắng nở rộ. Mặc dù những loại hoa cảnh không được coi là quý giá nhưng được chăm sóc vô cùng tốt, ong mật và bướm bay tới bay lui trong bụi hoa, khiến người ta cảm thấy như mùa xuân đang ở nơi này.

Trong vườn hoa còn trồng không ít cây cối, cây lớn cao và thẳng, cành lá xum xuê, che khuất ánh nắng nóng rực, dưới bóng cây đặt hai cái ghế nằm loại dài, bên cạnh cái ghế nằm đặt một cái bàn tròn nhỏ và một cái bàn xích đu, có thể tưởng tượng được cảnh ngày thường Bạch Du nằm trên ghế đọc sách uống trà, còn hai bé đáng yêu nhảy dây ở ngay bên cạnh.

Cuộc sống vậy thật là thanh thản dễ chịu, trong lòng Cảnh Anh cảm thấy ngưỡng mộ.

Cảnh Anh mang tới một trái dưa hấu, Bạch Du đặt trái dưa hấu vào trong nước để làm lạnh, chốc nữa sau khi cơm nước xong xuôi rồi ăn thì sẽ rất mát lạnh.

Ngoài ra Cảnh Anh còn mang tới một lọ trà, Bạch Du không nghiên cứu nhiều về trà nhưng trông lọ trà này rất đắt tiền.

Sau khi đi dạo trong vườn, hai đứa trẻ nóng tới mức khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng, cái trán của Cảnh Anh cũng chảy mồ hôi.

Bạch Du mở toàn bộ cửa sổ ra, gió mát thổi vào còn dễ chịu hơn quạt điện, Cảnh Anh lại một lần nữa thầm nói nơi này không tệ.

Nhưng điều khiến Cảnh Anh liên tục khâm phục là đồ ăn do Bạch Du làm.

Cá đù vàng ngoài giòn trong mềm, khi cắn giòn rụm, đặc biệt nhất là lớp muối tiêu phủ phía trên, vừa cay vừa mặn, càng nhai càng ngon, quả thật là vô cùng ngon.

Ruột già lợn không có mùi lạ, vô cùng dai, dưa chua vừa giòn vừa chua, còn món canh Lão Hỏa Nương có màu trắng sữa, có thể cảm nhận được vị ngọt ngay khi đưa vào miệng, dư vị vô tận.

Ngày thường Cảnh Anh ăn nhiều lắm là nửa bát cơm, đó là lúc cảm thấy ngon miệng mà thôi nhưng bữa nay, cô ấy ăn tận một bát rưỡi, suýt chút nữa là đã khiến dạ dày no tới mức nổ tung.

Loading...