Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 655

Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:30
Lượt xem: 20

Cắt và mài có vất vả không? Đương nhiên là vất vả. Có vài loại vỏ sò rất mỏng, nên một khi dùng lực không hợp lý thì sẽ vỡ ngay. Cũng có những loại vỏ sò có diện tích nhỏ, để mài thành hình dạng mong muốn thì phải mài từng chút một. Đôi khi phải mất vài ngày mới mài thành hình, mà càng làm người ta nản hơn chính là, lúc gần như thành công thì bỗng nhiên vỏ lại bị vỡ và không thể sử dụng được nữa, dẫn đến thất bại.

Nhưng những khó khăn đó lại chẳng là gì so với mười năm qua, lúc ấy họ đã bị tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần. Con gái mất tích, họ ăn không nổi ngủ không yên, lúc ấy mới là đau khổ thật sự.

Bây giờ con gái đã về với họ, họ lại có thu nhập thì còn phàn nàn gì nữa? Loại máy đó chắc chắn sẽ rất khó tìm, cho dù tìm được cũng chắc chắn rất đắt tiền, vì vậy thợ cả Ngũ đã không do dự mà ngăn Bạch Du.

Bạch Du: "Thợ cả Ngũ, như lúc trước cháu đã nói với chú, cháu định lấy nghề chạm khắc vỏ sò và nuôi ngọc trai nước ngọt làm sự nghiệp phấn đấu cả đời. Nói cách khác, chuyện này không phải là quyết định nhất thời, sau này phát triển thì vẫn sẽ cần sử dụng máy móc, nếu sớm muộn gì cũng sẽ sử dụng thì sao không mua sớm hơn chứ? Cho nên thầy Ngũ không cần thấy quá áp lực đâu ạ.”

Có những châu báu và vàng đó, bây giờ cô thực sự không thiếu tiền.

Sau khi nghe vậy, thợ cả Ngũ cũng không ngăn nữa mà thầm hạ quyết tâm, sau này sẽ tạo ra những tác phẩm chạm khắc bằng vỏ sò tốt hơn, tạo ra nhiều tác phẩm tuyệt vời hơn.

Lần này thợ cả Ngũ đến đây còn mang mang theo hai bức thư, một bức do Giang Lâm viết, một bức do Tôn Tường Vy viết.

Cô và Giang Lâm thường liên lạc chủ yếu qua thư từ. Bạch Du dự định sang năm sẽ lắp một chiếc điện thoại ở nhà và trên đảo Quỳnh Châu, để họ có thể liên lạc với nhau qua điện thoại.

Giang Lâm kể về những chuyện đã xảy ra gần đây với anh trong quân đội, cùng với nỗi nhớ cô và bé con. Ngoài ra còn nói về tin tức về Cát Đại Xuyên. Anh nói gần đây Cát Đại Xuyên đã lập công lớn, nhưng cụ thể công lớn thế nào thì lại không nói gì.

Thư của Tôn Tường Vy thì thẳng thắn hơn, nếu dùng một câu để tóm gọn thì là, cô ta đang rất chán.

Bạch Du đọc được thì không khỏi cong môi, mặc dù đã lâu không về đảo Quỳnh Châu, nhưng ở đó lại có những người cô yêu quý, cũng như biển và hải sản mà cô thích, cô rất nhớ nơi ấy.

Chờ tới lúc được nghỉ, cô phải đưa bé con và bà nội về lại đảo Quỳnh Châu.

Một lúc sau, bà Bạch đã đi chợ về, bà vui vẻ nói: “Hôm nay cá trích tươi lắm, tôi nhờ người bán cá chọn một con lớn nhất, lát nữa tôi sẽ làm con cá này thành món cá trích và đậu Hà Lan nhé.”

Thợ cả Ngũ càng nghe càng bối rối: “Không cần nấu nhiều đồ như vậy đâu, chỉ cần làm chút rau là được.”

Ông ấy có hơi hối hận. Ông ấy thấy mình đến không đúng lúc lắm thì phải, mình hẳn là nên ăn trưa xong rồi mới đến.

Nhưng chuyện này thật sự không thể trách thợ cả Ngũ được, sáng sớm ông ấy đã tới đây, nhưng ông ấy lại đến ngay sau khi nhóm Bạch Du đi, nói cách khác, ông ấy đã đợi ở cửa hơn hai tiếng.

Bà Bạch: “Cậu Ngũ à, khó có dịp cậu đến đây, sao có thể làm bừa món rau nào chứ? Không thể tiếp khách như thế được, cậu cứ yên tâm ngồi chơi đi, tôi vào bếp nấu ăn, lát nữa là ăn được ngay."

Bạch Du: "Bà nội, để cháu đi. Bà và thầy Ngũ ngồi nói chuyện một lát đi ạ."

Thấy chuyện của bọn họ đã bàn xong, bà Bạch cười đáp: "Vậy để Tiểu Du Nhi làm đi, nó nấu ăn còn ngon hơn tôi."

Vào phòng bếp, Bạch Du nhìn xem bà nội mua gì, ngoài cá trích, bà nội còn mua thịt lợn, đậu Hà Lan và cải mầm cải.

Cải mầm hay còn được gọi là cải non, xào hay ăn sống đều rất ngon. Tuy nhiên, hôm nay Bạch Du không định làm món đó. Hôm qua còn sót lại một ít khoai môn, cùng với cải mầm thì có thể làm món canh khoai môn và mầm cải.

Thịt ba chỉ rửa sạch rồi băm nhỏ, sau đó xào với đậu Hà Lan để làm món đậu Hà Lan xào thịt băm. Cá trích thì làm món cá trích đậu Hà Lan như bà nội nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-655.html.]

Khoai môn nhỏ rửa sạch và nấu chín, sau đó gọt vỏ. Cho mỡ lợn vào nồi, chờ mỡ nóng khoảng 50% thì cho khoai môn vào và dùng thìa nghiền từ từ. Làm như vậy nước canh sẽ đặc và có màu trắng đục như sữa. Sau khi khoai môn hoà với nước rồi thì thêm muối và cải mầm vào, đảo đều vài lần, khi cải mầm chín là có thể bắt nồi ra, canh khoai môn cải mầm đã sẵn sàng.

Sau đó lại làm món bắp cải bóp dấm, vậy là ba món một canh đã hoàn tất.

Thợ cả Ngũ thấy Bạch Du nấu nhiều món như vậy thì lại cảm thấy áy náy vì đã làm phiền người khác, quyết định lần sau sẽ đến sau bữa trưa.

Giống như Bạch Du ngạc nhiên trước những tác phẩm chạm khắc trên vỏ sò do vợ chồng thợ cả Ngũ làm, thợ cả Ngũ cũng ngạc nhiên trước kỹ năng nấu nướng của Bạch Du.

Cá trích vừa mềm vừa thơm, vị đậm đà của đậu Hà Lan hoàn toàn nâng tầm vị tươi và độ mềm của cá. Cắn một miếng, hương vị thơm mềm ấy liền tràn ngập trong khoang miệng, thực sự là cảm giác hưởng thụ tuyệt vời.

Món bắp cải bóp giấm có vị chua cay tê tê, ăn với cơm rất hợp. Thịt băm và đậu Hà Lan được thêm cà rốt thái hạt lựu vào, có màu đỏ và xanh trông rất nịnh mắt, món này thực sự là món ăn được bé con và Niệm Niệm yêu thích. Đậu Hà Lan ăn giòn giòn, vị cực kỳ ngon.

Càng làm người ta ngạc nhiên hơn nữa là món canh khoai môn và cải mầm. Nước canh đậm đà và có màu trắng sữa. Nếu không biết còn tưởng đó là món canh cá trích đậu phụ.

Hai đứa nhỏ mỗi đứa ăn một bát cơm lớn, no căng cả bụng.

Thợ cả Ngũ vốn vốn chỉ muốn ăn một bát, nhưng bà Bạch quá hiếu khách, cứ liên tục bới thêm cơm cho ông ấy, cuối cùng ông ấy cũng không thể cưỡng lại sự cám dỗ của đồ ăn ngon, đã ăn hết hai bát cơm.

Ăn xong, thợ cả Ngũ không dám ở lại nữa, nhanh chóng chào tạm biệt.

Bạch Du vốn muốn ông ấy ở lại Quảng Thành một hai ngày rồi mới về, nhưng hôm nay thợ cả Ngũ nhất quyết muốn quay lại đảo Quỳnh Châu, do đó cô đành phải nhờ bà nội giúp gói một số đặc sản Quảng Thành, nhờ Thợ cả Ngũ giúp mang về nhà.

Trong đó một phần là dành cho thợ cả Ngũ, một phần là dành cho Tôn Tường Vy, phần còn lại là dành cho Giang Lâm.

Đúng lúc hai ngày trước cô đã làm một ít mắm tôm cùng thịt heo khô, nên đã gói mang hết cho Giang Lâm, cô lo Giang Lâm hay bận sẽ quên ăn, thịt heo khô có thể chống đói một lát, hơn nữa ăn cũng no lâu.

Bởi vì đang vội nên cô viết thư tương đối đơn giản, cũng không nhắc tới chuyện trước đây của Lâm Lam Phương với anh, nếu chuyện đã được giải quyết thì không nên làm anh phải lo lắng nữa. Cô chỉ nói tới việc cô đã là đại diện sinh viên, còn làm trợ giảng cho cô Vương trong nửa tháng.

Bé con nhìn mẹ viết thư cho cha thì cũng muốn viết, nhưng cô bé ngay cả cây bút cũng không cầm vững, cuối cùng vẽ nguệch ngoạc thứ gì đó mà chả ai hiểu được, làm cả Bạch Du và thợ cả Ngũ đều ngơ ngác.

Ngoài ra, Bạch Du còn lấy thêm hai tờ Đại đoàn kết và các loại phiếu đưa cho thợ cả Ngũ, coi như là thanh toán tiền công chế tạo tác phẩm, thợ cả Ngũ không thấy công sức đó đáng là bao, nhưng rốt cuộc cũng không lay chuyển được Bạch Du, nên đành phải nhận lấy, ông ấy lại thầm thề rằng phải càng khiến tác phẩm tốt hơn nữa mới được.

Thợ cả Ngũ vừa đi, Nguy Hán Nghị đã tới sau sau đó.

Anh ấy mang Bánh Khoai Tây và Kim Nguyên Bảo trở lại. Hơn nửa tháng không gặp, Kim Nguyên Bảo đã lớn hơn nhiều, xém chút nữa Bạch Du đã không nhận ra.

Còn Bánh Khoai Tây đã trở nên uy nghi hơn, Nguy Hán Nghị ra vài hiệu lệnh, Bánh Khoai Tây cũng đã hoàn thành rất xuất sắc.

TBC

Bây giờ Bánh Khoai Tây và Kim Nguyên Bảo đã trở lại, Kim Đại Bảo và Kim Tiểu Bảo cũng phải về. Ở chung hơn nửa tháng, Bạch Du có hơi không nỡ xa họ. Để khao bốn chàng trai, Bạch Du đã nấu cho bọn họ một bữa thịnh soạn, làm Nguy Hán Nghị ghen tị không thôi

***

Nhoáng một cái đã qua hai tháng, Quảng Thành tháng sáu đã hoàn toàn vào giữa mùa hạ, ve sầu trên cây không ngừng kêu vang.

Loading...