Mẹ Tập tỏ ra thờ ơ với cô con dâu Ngô Hiếu Nghi này, còn Bạch Du và bà nội thì không còn gì để nói với cô ta, Ngô Hiếu Nghi ở trong phòng khách như đứng trên đống lửa ngồi trên đống than, rất nhanh sau đó liền lấy cớ đi mua đồ ăn để chạy trốn.
Khi cô ta vừa đi, mẹ Tập mới kể cho nhóm Bạch Du nghe chuyện đã xảy ra trong nửa tháng qua.
Bà ấy nói bây giờ Tạ Thừa đã được đổi tên thành Tập Lục Thừa rồi, có nghĩa là lục đọc giống với lộc. Họ hy vọng sau này Tạ Thừa sẽ là người được cả sự hạnh phúc và giàu có, bình an vô sự. Nhưng nếu cứ dùng từ Lộc thì trắng trợn quá, hơn nữa họ mẹ của mẹ Tập là Lục, cho nên họ đã đổi từ Lộc thành Lục, chính thức gọi là Tập Lục Thừa.
Bạch Du cảm thấy cái tên này rất hay.
“Con dâu này của tôi tâm địa không xấu, nhưng tính tình lại mềm yếu lại ngốc nghếch như cha mẹ nó. Tôi thực sự không dám tin giao Thừa Thừa cho một mình nó. Tiểu Đông thường xuyên không ở nhà, lỡ ngày nào đó nó giống như vậy con em gái vô lương tâm của nó, bỏ rơi Thừa Thừa thì chúng ta có thể tìm người ở đâu đây? Cho nên tôi định ở đây thêm một thời gian nữa.”
Mẹ Tập nói ra nỗi lo của mình, sau đó lại nói cha Tập đã trở về thủ đô rồi.
Mặc dù cha Tập đã nghỉ hưu nhưng đơn vị vẫn mời ông ấy trở lại làm việc. Vì thế ông ấy đã đến thủ đô sau vài ngày ở Quảng Thành, còn Tập Hiểu Đông cũng đi công tác.
Bạch Du hiểu được ý của bà ấy, thì biết Ngô Hiếu Ngọc chẳng hề bị trừng phạt gì, vẫn còn ở Quảng Thành.
Cô không thích người đàn bà Ngô Hiếu Ngọc này chút nào, nhưng nếu nhà họ Tập lẫn nhà họ Ngô đều không truy cứu nữa, thì một người ngoài như cô cần gì phải tìm đến rắc rối làm chi?
Ở lại nhà Tập hơn một tiếng, Bạch Du liền nói lời tạm biệt.
Mẹ Tập vẫn liên tục mời họ ở lại ăn trưa, nhưng Bạch Du khéo léo từ chối.
Khi Tập Lục Thừa biết bọn họ phải đi thì mắt lập tức đỏ hoe, còn nhân lúc không có ai để ý lén lau nước mắt.
Bé con và Niệm Niên cũng rất bất đắc dĩ phải buông người bạn nhỏ Tập Lục Thừa này ra, nên ba đứa nhỏ đã hẹn nhau lần sau gặp lại.
Vừa về đến nhà, Bạch Du đã nhìn thấy một người đứng ở cửa từ xa.
Người nọ cầm trên tay một chiếc vali cũ, dù lúc này không đi nhưng cũng không đặt chiếc vali xuống đất, như thể nó là vật rất quý giá vậy.
Một trận gió ào ào thổi qua, những chiếc lá rơi từ trên cây rơi xuống vai ông ấy, đúng lúc quay lại thì…
Bạch Du nhìn thấy rõ bóng dáng của ông ấy: "Thợ cả Ngũ, sao lại là chú?"
TBC
Thợ cả Ngũ nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên, nếp nhăn trên mặt cũng tự nhiên giãn ra: "Những thứ cháu nhờ chúng ta làm trước đó đều đã chuẩn bị xong rồi. Chúng ta sợ cháu chờ sốt ruột nên đã đem tới đây."
"Đồ cháu chưa cần dùng vội đâu ạ, cháu nên nói cho Giang Lâm một tiếng mới phải, như vậy thầy Ngũ sẽ không cần vất vả đến đây."
Bạch Du không ngờ ông ấy lại đi đường xá xa xôi đến đây đưa đồ. Cô chưa bao giờ thúc giục nhà họ Ngũ là vì không muốn tạo áp lực cho họ. Thứ nhất là thứ này khó làm, thứ hai là bây giờ không cần dùng gấp, nên ban đầu cô định đợi đến kỳ nghỉ tiếp theo lúc về đảo Quỳnh Châu thì mới đến hỏi họ, nhưng không ngờ thợ cả Ngũ lại đích thân đem tới.
Thợ cả Ngũ cười nói: "Không vất vả, không vất vả mà."
Không có công việc nào tốt hơn việc này cả, Bạch Du đã cho họ hai tờ Đại đoàn kết và các loại phiếu khác nhau. Trước đó còn cho họ rất nhiều thuốc bổ, tiền này và thuốc bổ như cơn mưa tới đúng lúc vậy, có thể tạo điều kiện cho họ chăm sóc tốt cho con gái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-654.html.]
Sau nhiều ngày bồi bổ, sức khỏe và tinh thần của con gái họ đã cải thiện rất nhiều, tuy vẫn chưa thể trở lại bình thường nhưng mọi thứ cũng đã dần khá hơn, nên họ đã rất hài lòng.
Bạch Du đã giúp đỡ họ nhiều như thế, mà tất cả những gì họ phải làm là biến những chiếc vỏ mà cô tìm thấy thành tác phẩm.
Loại công việc này tuy xa lạ với họ nhưng cũng không quá khó. Trước kia ông ấy từng dạy hội họa Trung Quốc, nên cũng có trình độ nghệ thuật cơ bản, mà vợ ông ấy lại có tài thêu hai mặt do tổ tiên truyền lại, bởi vậy sau khi tìm hiểu bước đầu thì đã nhanh chóng tìm ra cách, nhưng họ không hài lòng lắm với tác phẩm đã hoàn thành, nên sau đó còn tự tới bãi biển để tìm vỏ sò, sau khi loại bỏ vô số phế phẩm thì mới có được một tác phẩm ưng ý, nếu không ông ấy đã có thể đưa đồ đến sớm hơn rồi.
Bà Bạch cũng nhanh chóng gọi mọi người vào: “Nếu biết cậu đến thì chúng tôi đã không đi ra ngoài rồi, cậu đợi đã lâu chưa?”
Thợ cả Ngũ lại lắc đầu: "Không lâu lắm đâu, tôi mới tới không bao lâu mà."
Sau khi vào nhà, Bạch Du bảo Niệm Niệm và bé con ra vườn chơi. Hai đứa nhỏ rất nghe lời, nắm tay nhau ra ngoài chơi đồ chơi mà Tập Lục Thừa đã đưa cho.
Bà Bạch nhất quyết giữ thợ cả Ngũ ở nhà ăn trưa, bất chấp sự phản đối của đối phương, xách giỏ rau đi ra ngoài mua đồ ăn.
Không ai trên đảo Quỳnh Châu biết Giang Lâm và Bạch Du đã mua một căn nhà ở đây. Khi thợ cả Ngũ hỏi Giang Lâm địa chỉ, ông ấy còn nghĩ họ chỉ mua một ngôi nhà gỗ nhỏ rộng vài chục mét vuông chứ không phải một ngôi nhà ba tầng kiểu Tây, rồi còn có một khu vườn rộng lớn như vậy.
Căn nhà như thế chắc chắn không hề rẻ, nhưng thợ cả Ngũ chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đi, cũng không đánh giá xung quanh.
Vừa ngồi xuống, thợ cả Ngũ đã lập tức mở chiếc vali mang theo, cẩn thận lấy từng sản phẩm thành phẩm ra: "Lần này chú và vợ làm tổng cộng ba cái, Tiểu Du cháu xem thử. Nếu có cái gì không hài lòng thì cứ việc nói với chú, chú sẽ đem về sửa lại ngay.”
Bạch Du rót nước cho thợ cả Ngũ, đặt mứt trái cây do nhà họ Tập lên đĩa, làm xong mới nhìn sang.
Mỗi tác phẩm chạm khắc bằng vỏ sò đều được bọc cẩn thận trong một chiếc áo đệm bông dày. Sau khi bỏ lớp áo bông bên ngoài, ba tác phẩm lần lượt lộ ra.
Bạch Du nhìn chăm chú, sau đó lập tức sửng sốt.
Bên dưới tác phẩm đầu tiên là một vỏ ốc xà cừ lớn, có vài vỏ sò nhỏ được khảm xung quanh. Ngoài ra còn có một vỏ ốc màu đỏ được khắc thành hình cá koi, tạo hình rực rỡ đầy màu sắc. Điều tuyệt vời nhất là trên vỏ ốc xà cừ lớn có hình một cô gái thời cổ đại ăn mặc như người ở trong cung, cô gái mặc một chiếc váy màu đỏ tươi, búi tóc hình con bướm, trông rất bắt mắt, mà biểu cảm trên khuôn mặt của cô ấy cũng rất sống động, đẹp đến mức khiến người ta loá mắt.
Tác phẩm thứ hai là “Hoa Lan”, tác phẩm thứ ba là “Thuyền buồm cưỡi gió đạp sóng”.
Mỗi tác phẩm đều khéo léo đến mức Bạch Du phải liên tục trầm trồ: "Thầy Ngũ, chú và thím Triệu đã làm tốt quá, hai người đã biến đá thành ngọc rồi."
Phải biết rằng việc chạm khắc trên vỏ sò không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi nhiều quá trình như cắt, mài, khắc và dán. Mà dụng cụ họ có ở thời này rất thô sơ, ngay cả máy mài điện còn không có, bọn họ chỉ có thể cắt mài thủ công, nhưng cứ như thế thì không những phải mất nhiều thời gian và sự kiên nhẫn, mà còn mệt vô cùng.
Bạch Du không ngờ họ có thể làm tốt đến thế, biến những chiếc vỏ sò, cành liễu biển và những thứ nhỏ nhặt khác không có xíu hấp dẫn nào thành những món thủ công đầy màu sắc.
Nghe Bạch Du nói xong, nắm tay đầy căng thẳng của thợ cả Ngũ mới buông lỏng: "Tiểu Du, cháu hài lòng là tốt rồi, nhưng nếu có chỗ nào làm không tốt thì cháu nhất định phải nói đấy, tuyệt đối đừng ngại.”
Thợ cả Ngũ chỉ lo Bạch Du quá tốt bụng, vì ngại mà không chỉ ra khuyết điểm của họ.
Bạch Du: "Thầy Ngũ cứ yên tâm. Nếu có chỗ nào làm không tốt thì cháu nhất định sẽ nói. Tiếp theo hai người cứ dựa vào tiêu chuẩn này làm tiếp là ổn ạ, lúc về cháu sẽ nhờ người tìm hiểu xem có có máy cắt và máy mài không, nếu có thì lúc hai người chế tác đồ sẽ không vất vả mà nữa."
Thợ cả Ngũ vội vàng xua tay: "Không cần phiền phức như thế đâu, chúng ta không thấy vất vả chút nào cả. Tiểu Du, cháu tuyệt đối đừng tiêu tiền cho chúng ta."