Quân Hôn Ngọt Ngào, Cùng Nuôi Con Hằng Ngày - Chương 653
Cập nhật lúc: 2025-03-30 08:27:26
Lượt xem: 13
Cảnh Anh: “Sao cậu không để lại cho mình miếng nào thế?”
Thầy Vương: “Mình lo cậu muốn uống của mình, nên mình đã uống hết luôn rồi.” Chắc chắn không phải vì trà sữa ngon đến mức mình không dừng được, tuyệt đối không phải.
Nhìn hai người trêu chọc nhau, Bạch Du không khỏi nghĩ tới cô và Lâm Hướng Tuyết.
Không biết bây giờ Lâm Hướng Tuyết thế nào, tính thời gian thì, chắc giờ cô ấy là đã nhận được thư cô gửi cùng thuốc bổ.
Cảnh Anh nhìn Bạch Du: "Cảm ơn bạn học Bạch Du, cuối cùng chị cũng được ăn một bữa ngon. Hiện tại trong tay chị không có thứ gì tốt cả, lần sau, lần sau chị sẽ tặng đồ cho em nhé."
Bạch Du hoàn hồn, nhanh chóng xua tay: "Không không, chẳng qua chỉ làm một ít đồ ăn thôi, thậm chỉ nguyên liệu cũng không cần trả đâu, sao có thể lấy đồ tốt gì từ đàn chị Cảnh chứ ạ?"
Cảnh Anh: "Em không cần khách sáo với chị, chị nói sẽ cho là sẽ cho em, lấy rồi em có thể dùng để chọc Cảnh Phỉ, nó chắc chắn sẽ tức lắm."
Bạch Du: "..."
Không ngờ Cảnh Anh lại là kiểu nữ thần như thế, nhưng cô rất thích.
Bạch Du không khỏi bật cười, trong lòng thầm thắp một ngọn nến cho Cảnh Phỉ.
Vì Cảnh Anh còn phải nghỉ ngơi nên cô Vương sư mau chóng kéo Bạch Du đi.
Cô Vương vẫn uống chưa đã vị trà sữa kia, nên đã hỏi Bạch Du cách pha, định về nhà làm cho gia đình.
Bạch Du cũng không có giấu, viết ra cách làm rồi sau đó trở về nhà.
TBC
Chủ nhật nên Bạch Du muốn ngủ nướng, nhưng do đồng hồ sinh học nên cô vẫn dậy sớm.
Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu lên ban công, làn gió nhẹ thổi khe khẽ, mang theo mùi đất và cỏ khiến lòng người cảm thấy thư thái và vui vẻ hơn.
Ở sân thượng phơi nắng một lúc, Bạch Du thay quần áo rồi xuống làm bữa sáng.
Táo tàu sau khi làm sạch, cho vào nồi luộc đến khi chín khoảng 70% thì gọt vỏ, rồi bỏ lõi, sau đó đem thịt táo xay nhuyễn rồi trộn với bột mì làm bánh táo tàu.
Sau đó thái cà rốt và nấm mèo đã ngâm thành hạt lựu, trộn với thịt băm làm nhân, sau đó làm ba cái bánh bao tươi.
Sau khi mọi chuyện xong xuôi, bé con và Niệm Niệm cũng đã dậy.
Niệm Niệm thực sự là một đứa trẻ rất ngoan và hiểu chuyện, sau khi thức dậy, cô bé giúp em gái mặc quần áo trước, sau khi mặc quần áo xong hai đứa nắm tay nhau đi đánh răng rửa mặt. Bé con không làm được gì thì cô bé sẽ đứng bên cạnh giúp đỡ.
Bé con nhỏ nhắn nên tay cũng nhỏ, do đó dù không rửa mặt được mấy nhưng lại không thích người khác làm thay mình. Niệm Niệm cũng không giục cô bé, chỉ đứng một bên kiên nhẫn chờ đợi, rất ra dáng một chị gái dễ thương.
Về việc cô đưa Niệm Niệm về nhà nuôi nấng, không phải là không có người xì xào bàn tán. Khi cô ở đảo Quỳnh Châu, nhiều người đã "có lòng" nhắc nhở cô, anh hai cô đã mất từ lâu, Niệm Niệm lại là bé gái, dù có cực khổ nuôi lớn thì sau này cũng về nhà người ta, sao cô phải làm chuyện tốn công phí sức như vậy làm gì.
Cô chưa bao giờ cảm thấy Niệm Niệm là gánh nặng cả. Niệm Niệm không bao giờ khóc lóc hay gây rắc rối, không chỉ có thể chăm sóc bản thân tốt mà còn có thể giúp cô chăm sóc bé con. Dù sao bà nội tuổi đã cao, có rất nhiều lúc không khoẻ lắm, nhưng nhóc con kia lại rất hoạt bát, nếu Niệm Niệm không cùng chơi cùng cô bé mỗi ngày, làm bạn với cô bé thì đúng là cô sẽ thực sự lo rằng bà nội không thể chăm xuể.
Hơn nữa, bé gái thì sao? Chẳng lẽ nuôi con trai mới được à?
Bạch Du vẫn luôn khinh thường lời nhắc nhở “có lòng” đầy tính trọng nam khinh nữ này.
Cô nuôi nấng Niệm Niệm là xuất phát từ tấm lòng. Cô không mong đợi sau khi Niệm Niệm lớn lên sẽ báo đáp cô cái gì cả, chỉ cần cô bé sống tốt là được.
Hôm nay bà Bạch dậy muộn, thấy cô làm nhiều món như vậy thì không khỏi thắc mắc: “Sao con lại làm nhiều món như vậy?”
Bạch Du: “Con muốn đi gặp Tạ Thừa, con đã hứa là sẽ gặp cậu bé rồi.”
Đã gần nửa tháng kể từ khi Tạ Thừa trở lại nhà họ Tập. Nghĩ đến bộ dạng của Ngô Hiếu Nghi ngày hôm đó, cô cảm thấy có hơi bất an, nghĩ tốt hơn là nên đi gặp cậu bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/quan-hon-ngot-ngao-cung-nuoi-con-hang-ngay/chuong-653.html.]
Bé con chân ngắn nghe vậy liền giơ bàn tay nhỏ nhắn mũm mĩm lên: “Mẹ, con cũng muốn đi!”
Mặc dù Niệm Niệm không lên tiếng, nhưng đôi mắt ngập nước ấy lại mong chờ nhìn Bạch Du, hiển nhiên cũng rất muốn đi với cô.
Bạch Du sờ hai cái đầu nhỏ của đám trẻ, cười nói: "Đi, chúng ta cùng đi."
"Tốt quá, cùng đi, cùng đi!"
Bé con vui vẻ đi vòng quanh bếp.
Sau khi ăn sáng xong, Bạch Du tìm một chiếc giỏ tre, đặt một bát bánh bao tươi vào trong đó, sau khi bánh táo tàu được hấp chín thì cô cắt thành từng miếng, rồi quét dầu đậu phộng lên, chiên phần còn lại trên lửa nhỏ, phần còn lại thì cắt thành những miếng nhỏ và không chiên.
Sau đó gói bánh táo tàu vào giấy dầu rồi cho vào giỏ tre.
Nhà họ Tập không quá xa, nhưng cũng không gần lắm, đi xe buýt mất khoảng nửa tiếng, rồi đi bộ khoảng 40 phút là đến nhà họ Tập.
Nhà họ Tập nằm trong khu quân sự, nhưng lại có sân, mới nhìn là biết không phải là nơi dành cho người bình thường.
Người mở cửa là mẹ Tập.
Mẹ Tập thấy nhóm người Bạch Du, đầu tiên là hơi sửng sốt, sau đó nhiệt tình dẫn bọn họ vào nhà: “Mau, mau vào ngồi đi, nãy giờ Thừa Thừa cứ nhắc mọi người suốt, nhưng khổ nỗi dạo này sức khoẻ của tôi không được tốt lắm, không tiện đưa nó đến gặp mọi người.”
Mẹ Tập lấy mứt trái cây và hoa quả trong tủ ra để đãi mọi người.
Bạch Du lấy ra ba cái bánh bao tươi và bánh táo tàu mình mang tới: “Tôi tự làm một ít bánh bao hấp và bánh táo tàu, đều là món Thừa Thừa thích ăn, đều không phải đồ đắt tiền gì đâu, cô đừng chê ạ.”
Mẹ Tập làm sao có thể không hài lòng: “Tôi và mẹ Thừa Thừa đều không biết nấu ăn. Đứa nhỏ kia cứ nói rất nhớ những món cô nấu. Nó còn nói cô nấu ăn rất ngon, còm ngon hơn cả mấy đầu bếp giỏi ở khách sạn quốc doanh nữa. Hôm nay tôi đã tôi được hưởng ké từ Thừa Thừa rồi."
Vừa nói bà ấy cầm một miếng bánh táo tàu bỏ vào miệng, sau đó không khỏi gật đầu: “Khó trách Thừa Thừa cứ nói cô nấu ăn rất ngon, đây là lần đầu tiên tôi ăn được bánh táo tàu mềm như vậy. Quả thực là không khác gì bánh bán bên ngoài.”
Nói xong, bà ấy lại mời Niệm Niệm và bé con ăn kẹo, nhét kẹo và mứt vào tay các cô bé.
Bé con và Niệm Niệm không dám nhận, thấy Bạch Du gật đầu mới dám nhận đồ, còn đồng thanh với giọng ngọng nghịu của trẻ con: "Cám ơn bà Tập ạ."
Mẹ Tập mỉm cười hiền hậu, tiếp tục khen ngợi Bạch Du: “Vẫn là cô biết cách dạy trẻ con. Hai đứa bé được cô nuôi dạy rất mình thật tốt, không chỉ xinh đẹp mà còn rất lễ phép ngoan ngoãn.”
Bạch Du thấy Tạ Thừa lâu như vậy nhưng vẫn chưa ra, liền hỏi: "Thừa Thừa đâu ạ, cậu bé không có ở nhà sao?"
Mẹ Tập: “Thừa Thừa được mẹ đưa ra ngoài đi dạo rồi. Mỗi buổi sáng sau khi ăn xong họ đều ra ngoài đi dạo xung quanh một lát. Tính thời gian thì chắc sẽ sớm về thôi…”
Lời còn chưa dứt, Tạ Thừa từ bên ngoài đã lao vào, nhào vào lòng Bạch Du: "Cô Bạch! Bà Bạch! Niệm Niệm, Minh Thư, mọi người tới gặp cháu ạ!"
"Đúng vậy, tụi cô tới thăm cháu này, còn làm món bánh bao hấp và bánh táo tàu mà cháu thích ăn nữa."
Bạch Du ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cậu bé, nhìn xem cậu be.
Tạ Thừa đã đổi mới từ đầu đến chân, tóc đã được cắt ngắn, để lộ khuôn mặt thanh tú. Cậu bé đang mặc một bộ đồ hải quân màu xanh nước biển, dưới chân còn mang đôi giày cho trẻ em mới toanh.
Hơn nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu bé đã có chút thịt, còn đỏ hây hây, xem ra cậu bé đang sống khá tốt ở nhà họ Tập.
Thấy cậu bé như vậy, lòng cũng đã Bạch Du nhẹ nhõm hẳn.
Khi Ngô Hiếu Nghi đi vào, lúc nhìn thấy Bạch Du thì trên mặt hiện lên chút xấu hổ: "Đồng chí Bạch, bà Bạch, mọi người đến chơi ạ."
Bạch Du gật đầu với cô ta.
Tạ Thừa vừa bước vào đã ngửi thấy mùi thơm, nhưng cậu bé lại kìm lại không ăn, đi tới ôm bà Bạch trước, sau đó rửa tay rồi mới ăn cùng Niệm Niệm và bé con.
Ba đứa nhỏ đã lâu không gặp nên trông cực kỳ vui, thậm chí Tạ Thừa còn đưa mấy đứa nhỏ vào phòng, lấy hết đồ chơi của mình ra chia cho hai đứa nhỏ.